Trình Cẩn Lan đã đứng ở hành lang một lúc, cô gọi với vào nhà vệ sinh: "Lợi Kỳ, rửa tay xong thì ra mau đi, mẹ đã chiếu video lên TV rồi.”
Nghe thấy video đã được chiếu, Trình Lợi Kỳ còn chẳng thèm lau tay, cứ thế kéo ngón tay bố chạy ra ngoài: "Mẹ con ra đây, bố nhanh lên, mẹ chiếu video lên TV rồi.”
Trình Lợi Kỳ kéo bố ngồi xuống sofa, Trình Cẩn Lan nhấn nút bắt đầu, đặt điều khiển xuống định đi chỗ khác thì Trình Lợi Kỳ gọi mẹ lại, vỗ vỗ vào chỗ bên trái mình: "Mẹ, mẹ ngồi đây này.”
Trình Cẩn Lan đứng đó, nhìn một lớn một nhỏ trên sofa đang dùng đôi mắt y hệt nhau nhìn mình, cô ngẩn người một lát rồi lập tức lấy lại tinh thần: "Con và bố cứ xem trước đi, mẹ chưa rửa tay, mẹ đi rửa tay đã.”
"Vâng ạ, đợi mẹ quay lại chúng ta lại xem lần nữa nhé.”
"Ừ.” Trình Cẩn Lan quay người bước nhanh vào nhà vệ sinh.
Thiệu Thành Trạch nhìn theo bóng lưng cô, đôi mắt sâu thẳm khẽ động, có những chuyện anh hiểu ra quá muộn, cũng đã bỏ lỡ quá nhiều, đến mức giờ đây muốn bù đắp cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Trình Lợi Kỳ tựa vào trong lòng bố, đôi chân nhỏ đung đưa, ngón tay gõ nhịp theo điệu nhạc trên TV, Thiệu Thành Trạch ôm bé, mắt không rời màn hình, như muốn nhìn lại hết thảy khoảng thời gian đã đ.á.n.h mất.
Video kết thúc, Trình Lợi Kỳ ngước nhìn bố với đôi mắt lấp lánh.
Thiệu Thành Trạch nắn nắn bàn tay nhỏ của cô bé, không tiếc lời khen ngợi: "Lợi Kỳ giỏi quá, đàn hay lắm, giỏi hơn cả bố luôn.”
Mắt Trình Lợi Kỳ càng sáng hơn, cô bé rướn người vịn vào cánh tay bố: “Bố, con vẫn chưa được nghe bố đàn piano.”
Thiệu Thành Trạch vén lọn tóc xõa của cô bé ra sau tai: "Để lần sau được không con? Hôm nay muộn rồi, con còn phải đi tắm, nếu không sáng mai không dậy nổi, lại thành chú heo con lười biếng bị mặt trời chiếu vào m.ô.n.g đấy.”
Trình Lợi Kỳ cười hì hì mấy tiếng, đúng là cô bé đã nhiều lần nằm lì trên giường không muốn dậy, ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao.
"Vậy đợi lần sau bố đàn cho con và mẹ nghe nhé.”
"Ừ.” Nhớ lại cảnh tượng trước cổng trường mẫu giáo lúc ban ngày, anh đưa ngón út tay trái ra: “Bố móc ngoéo với con.”
Trình Lợi Kỳ thích nhất là trò móc ngoéo đóng dấu này, cô bé cũng đưa tay ra, nhưng dường như bố không rành trò này lắm: “Bố, bố phải đưa ngón cái ra nữa, mình móc ngoéo xong còn phải đóng dấu nữa thì lời hứa mới được tính chứ.”
Thiệu Thành Trạch nghe theo chỉ dẫn của con gái, đưa ngón cái tay trái ra để móc ngoéo đóng dấu hẹn ước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trình Lợi Kỳ nhìn thấy một vòng dấu răng trên ngón cái của bố, chẳng cần hỏi, nếu hỏi bố chắc chắn sẽ bảo là do chính mình sơ ý c.ắ.n phải, nhưng ai lại sơ ý tự c.ắ.n ngón tay mình cơ chứ, đây chắc chắn lại là khổ nhục kế của bố rồi, cuối cùng bố cũng thông minh lên được một lần, biết mấu chốt của khổ nhục kế nằm ở ngón tay.
Trình Cẩn Lan từ nhà vệ sinh đi ra, hỏi Trình Lợi Kỳ: "Xem video xong chưa con?"
"Vâng ạ, mẹ ơi, xem xong rồi.”
Mỗi bước mỗi xa
"Vậy có đi tắm không nào? Còn không đi, mồ hôi trên người con sẽ bốc mùi đấy.”
"Có ạ.” Trình Lợi Kỳ vội vàng đứng dậy, cô bé không muốn mình bị hôi đâu, nhưng cô bé cũng không quên ngón tay của bố: "Mẹ ơi, ngón tay bố bị thương rồi, đau lắm ạ.”
Cô bé giơ ngón cái của bố cho mẹ xem: "Mẹ, mẹ thổi giúp bố một cái đi, thổi một cái là bố hết đau ngay.”
Trình Cẩn Lan nhìn vết răng trên ngón cái, nhớ lại sự hỗn loạn tối qua, chỉ thấy hối hận vì lúc đó không c.ắ.n mạnh hơn cho đứt phăng luôn đi, đối diện với ánh mắt mong chờ của con gái, cô dịu giọng: "Con đi tìm bộ đồ ngủ tối nay muốn mặc đi, mẹ bôi t.h.u.ố.c cho bố, bôi t.h.u.ố.c sẽ nhanh khỏi hơn là thổi đấy.”
Bôi t.h.u.ố.c cũng được, lúc ông ngoại bị thương ở tay, bà ngoại cũng bôi t.h.u.ố.c cho ông ngoại.
"Vâng, con đi tìm đồ ngủ đây, mẹ bôi t.h.u.ố.c cho bố nhé.” Trình Lợi Kỳ tự thấy mình vừa làm được một việc lớn, để lại phòng khách cho bố mẹ, rồi chạy vù vào phòng thay đồ tìm váy ngủ, cô bé nghĩ hôm nay mình nên chọn đồ lâu lâu một chút, vì cô bé có nhiều đồ ngủ đẹp lắm, cái này cũng muốn mặc cái kia cũng muốn mặc, chắc phải mất một lúc lâu mới quyết định được.
Trình Cẩn Lan lấy một tuýp t.h.u.ố.c trong hộp y tế ra ném cho anh, bảo anh tự bôi, rồi cầm điện thoại trên sofa gọi cho mẹ mình để xác nhận xem họ đã về nhà chưa.
Cô cúp máy, vừa định đuổi người.
Đôi môi của Thiệu Thành Trạch khẽ mở, phát ra một âm thanh.
Một tiếng kêu bằng phẳng, tông giọng trầm khàn khô khốc không nghe ra chút cảm xúc nào.
Trình Cẩn Lan nhất thời không nghe rõ anh vừa thốt ra cái gì, vài giây sau mới phản ứng lại được.
Cô nhìn anh với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Vành tai Thiệu Thành Trạch đỏ ửng lên, anh khẽ nắm tay thành nắm đ.ấ.m đưa lên môi ho nhẹ một tiếng.
"Không phải em thích ch.ó sao?"
Nghe thấy video đã được chiếu, Trình Lợi Kỳ còn chẳng thèm lau tay, cứ thế kéo ngón tay bố chạy ra ngoài: "Mẹ con ra đây, bố nhanh lên, mẹ chiếu video lên TV rồi.”
Trình Lợi Kỳ kéo bố ngồi xuống sofa, Trình Cẩn Lan nhấn nút bắt đầu, đặt điều khiển xuống định đi chỗ khác thì Trình Lợi Kỳ gọi mẹ lại, vỗ vỗ vào chỗ bên trái mình: "Mẹ, mẹ ngồi đây này.”
Trình Cẩn Lan đứng đó, nhìn một lớn một nhỏ trên sofa đang dùng đôi mắt y hệt nhau nhìn mình, cô ngẩn người một lát rồi lập tức lấy lại tinh thần: "Con và bố cứ xem trước đi, mẹ chưa rửa tay, mẹ đi rửa tay đã.”
"Vâng ạ, đợi mẹ quay lại chúng ta lại xem lần nữa nhé.”
"Ừ.” Trình Cẩn Lan quay người bước nhanh vào nhà vệ sinh.
Thiệu Thành Trạch nhìn theo bóng lưng cô, đôi mắt sâu thẳm khẽ động, có những chuyện anh hiểu ra quá muộn, cũng đã bỏ lỡ quá nhiều, đến mức giờ đây muốn bù đắp cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Trình Lợi Kỳ tựa vào trong lòng bố, đôi chân nhỏ đung đưa, ngón tay gõ nhịp theo điệu nhạc trên TV, Thiệu Thành Trạch ôm bé, mắt không rời màn hình, như muốn nhìn lại hết thảy khoảng thời gian đã đ.á.n.h mất.
Video kết thúc, Trình Lợi Kỳ ngước nhìn bố với đôi mắt lấp lánh.
Thiệu Thành Trạch nắn nắn bàn tay nhỏ của cô bé, không tiếc lời khen ngợi: "Lợi Kỳ giỏi quá, đàn hay lắm, giỏi hơn cả bố luôn.”
Mắt Trình Lợi Kỳ càng sáng hơn, cô bé rướn người vịn vào cánh tay bố: “Bố, con vẫn chưa được nghe bố đàn piano.”
Thiệu Thành Trạch vén lọn tóc xõa của cô bé ra sau tai: "Để lần sau được không con? Hôm nay muộn rồi, con còn phải đi tắm, nếu không sáng mai không dậy nổi, lại thành chú heo con lười biếng bị mặt trời chiếu vào m.ô.n.g đấy.”
Trình Lợi Kỳ cười hì hì mấy tiếng, đúng là cô bé đã nhiều lần nằm lì trên giường không muốn dậy, ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao.
"Vậy đợi lần sau bố đàn cho con và mẹ nghe nhé.”
"Ừ.” Nhớ lại cảnh tượng trước cổng trường mẫu giáo lúc ban ngày, anh đưa ngón út tay trái ra: “Bố móc ngoéo với con.”
Trình Lợi Kỳ thích nhất là trò móc ngoéo đóng dấu này, cô bé cũng đưa tay ra, nhưng dường như bố không rành trò này lắm: “Bố, bố phải đưa ngón cái ra nữa, mình móc ngoéo xong còn phải đóng dấu nữa thì lời hứa mới được tính chứ.”
Thiệu Thành Trạch nghe theo chỉ dẫn của con gái, đưa ngón cái tay trái ra để móc ngoéo đóng dấu hẹn ước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trình Lợi Kỳ nhìn thấy một vòng dấu răng trên ngón cái của bố, chẳng cần hỏi, nếu hỏi bố chắc chắn sẽ bảo là do chính mình sơ ý c.ắ.n phải, nhưng ai lại sơ ý tự c.ắ.n ngón tay mình cơ chứ, đây chắc chắn lại là khổ nhục kế của bố rồi, cuối cùng bố cũng thông minh lên được một lần, biết mấu chốt của khổ nhục kế nằm ở ngón tay.
Trình Cẩn Lan từ nhà vệ sinh đi ra, hỏi Trình Lợi Kỳ: "Xem video xong chưa con?"
"Vâng ạ, mẹ ơi, xem xong rồi.”
Mỗi bước mỗi xa
"Vậy có đi tắm không nào? Còn không đi, mồ hôi trên người con sẽ bốc mùi đấy.”
"Có ạ.” Trình Lợi Kỳ vội vàng đứng dậy, cô bé không muốn mình bị hôi đâu, nhưng cô bé cũng không quên ngón tay của bố: "Mẹ ơi, ngón tay bố bị thương rồi, đau lắm ạ.”
Cô bé giơ ngón cái của bố cho mẹ xem: "Mẹ, mẹ thổi giúp bố một cái đi, thổi một cái là bố hết đau ngay.”
Trình Cẩn Lan nhìn vết răng trên ngón cái, nhớ lại sự hỗn loạn tối qua, chỉ thấy hối hận vì lúc đó không c.ắ.n mạnh hơn cho đứt phăng luôn đi, đối diện với ánh mắt mong chờ của con gái, cô dịu giọng: "Con đi tìm bộ đồ ngủ tối nay muốn mặc đi, mẹ bôi t.h.u.ố.c cho bố, bôi t.h.u.ố.c sẽ nhanh khỏi hơn là thổi đấy.”
Bôi t.h.u.ố.c cũng được, lúc ông ngoại bị thương ở tay, bà ngoại cũng bôi t.h.u.ố.c cho ông ngoại.
"Vâng, con đi tìm đồ ngủ đây, mẹ bôi t.h.u.ố.c cho bố nhé.” Trình Lợi Kỳ tự thấy mình vừa làm được một việc lớn, để lại phòng khách cho bố mẹ, rồi chạy vù vào phòng thay đồ tìm váy ngủ, cô bé nghĩ hôm nay mình nên chọn đồ lâu lâu một chút, vì cô bé có nhiều đồ ngủ đẹp lắm, cái này cũng muốn mặc cái kia cũng muốn mặc, chắc phải mất một lúc lâu mới quyết định được.
Trình Cẩn Lan lấy một tuýp t.h.u.ố.c trong hộp y tế ra ném cho anh, bảo anh tự bôi, rồi cầm điện thoại trên sofa gọi cho mẹ mình để xác nhận xem họ đã về nhà chưa.
Cô cúp máy, vừa định đuổi người.
Đôi môi của Thiệu Thành Trạch khẽ mở, phát ra một âm thanh.
Một tiếng kêu bằng phẳng, tông giọng trầm khàn khô khốc không nghe ra chút cảm xúc nào.
Trình Cẩn Lan nhất thời không nghe rõ anh vừa thốt ra cái gì, vài giây sau mới phản ứng lại được.
Cô nhìn anh với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Vành tai Thiệu Thành Trạch đỏ ửng lên, anh khẽ nắm tay thành nắm đ.ấ.m đưa lên môi ho nhẹ một tiếng.
"Không phải em thích ch.ó sao?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









