Trình Cẩn Lan muốn bế Trình Lợi Kỳ qua, nhưng tay cô đang cầm đồ, tư thế hiện tại mà bế bằng một tay thì hơi vất vả, cô chạm trán mình vào trán bé, hỏi: "Con có bị tiếng ch.ó sủa làm cho sợ không?"

Trình Lợi Kỳ lắc đầu: "Có mẹ ở đây, có cả bố nữa, con không sợ đâu ạ.”

"Bé ngoan của chúng ta thật dũng cảm.”

Trình Lợi Kỳ vừa mới ngủ dậy nên người vẫn còn hơi mơ màng, rất dễ bị phân tâm: "Vì con là bé lớn rồi mà, bé lớn thì phải dũng cảm chứ.”

Ánh mắt Trình Cẩn Lan mềm mại hẳn đi, cô cúi đầu hôn lên bé lớn dũng cảm của mình.

Cổ họng Thiệu Thành Trạch như bị thứ gì đó chặn lại, nghẹn ngào khó tả, anh chỉ hy vọng... đêm như thế này có thể kéo dài thêm một chút.

Trình Lợi Kỳ tựa vào cổ mẹ, dụi dụi mắt như mèo con, sau đó nhìn thấy thứ mẹ đang cầm ở tay trái, cô bé đã thấy nó từ sáng nên có chút phấn khích chỉ vào cái hộp hỏi: "Quà bố tặng mẹ ạ? Mẹ ơi, bố tặng mẹ cái gì thế? Cũng là vương miện công chúa ạ?"

Trình Cẩn Lan ậm ừ "ừ" một tiếng, rồi đưa thứ cầm ở tay phải cho cố bé xem: “Bố con mua cho con đấy.”

"Đây là cái gì nhỉ?" Trình Lợi Kỳ chớp chớp mắt, mới chợt nhớ ra: "A ~~~ Vợt muỗi điện!” Cô bé quay sang nhìn bố: “Bố mua tận hai cái lận, con một cái, bố một cái, con và bố cùng tiêu diệt muỗi để bảo vệ mẹ nhé.”

Thiệu Thành Trạch vỗ vỗ tóc con gái, mắt thì nhìn mẹ của con gái mình, khẽ nói: "Ừ, chúng ta cùng tiêu diệt muỗi để bảo vệ mẹ.”

Đây đúng là kiểu ‘vừa ăn cướp vừa la làng’, mấy con muỗi nấp trong bụi cỏ ‘vo ve’ hai tiếng, như muốn nói: liên quan gì đến bọn tôi đâu, rõ ràng là tự anh làm chuyện xấu rồi lại đổ lên đầu bọn tôi.

Trình Cẩn Lan bỏ đồ vào trong xe, đưa tay muốn bế Trình Lợi Kỳ: "Tối nay không có muỗi đâu, khi nào có muỗi con hãy bảo vệ mẹ sau, bây giờ phải chào tạm biệt bố đi, hôm nay con ra nhiều mồ hôi rồi, phải mau về tắm rửa thôi, không thì lát nữa con lại buồn ngủ đấy.”

Trình Lợi Kỳ vừa mới ngủ một giấc nên giờ đã hoàn toàn tỉnh táo, chẳng thấy buồn ngủ chút nào: "Mẹ ơi, con vừa ngủ no rồi, giờ không buồn ngủ đâu, bố vẫn chưa xem video con chơi đàn piano đúng không ạ?"

Thiệu Thành Trạch trả lời cô bé: “Bố vẫn chưa xem.”

Trình Lợi Kỳ vỗ hai tay vào nhau: "Vậy con và bố cùng xem đi! Mẹ ơi, mình có thể chiếu video lên TV xem không, như thế sẽ rõ hơn.”

Trình Cẩn Lan nâng cổ tay xem đồng hồ, bố mẹ cô cũng sắp về rồi, không thể cứ lề mề ở cửa mãi được.

"Vậy xem xong video là chúng ta phải đi tắm rồi đi ngủ đấy nhé?"

Trình Lợi Kỳ gật đầu lia lịa: "Cùng bố mẹ xem xong video con sẽ đi tắm đi ngủ ngay, rồi mơ một giấc mơ thật đẹp ạ.”

Thiệu Thành Trạch không nhịn được mà véo cái mũi nhỏ thanh tú của cô bé.

Trình Cẩn Lan nói với Thiệu Thành Trạch: "Anh bảo tài xế lái xe đi chỗ khác trước đi.” Anh có uống rượu, chắc chắn là tài xế đưa đến, và tài xế hẳn đang chờ gần đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thiệu Thành Trạch nhìn thẳng vào mắt cô, vẻ mặt vô tội y hệt Trình Lợi Kỳ: "Nhà tài xế có việc gấp nên anh cho anh ấy về trước rồi, lát nữa anh gọi tài xế công nghệ là được.”

... Trình Cẩn Lan định lườm anh một cái, nhưng vì có Trình Lợi Kỳ ở đó nên cô kìm lại.

"Lợi Kỳ, con dẫn bố đi vào bằng cửa nhỏ trước đi, mẹ đi đỗ xe đã.”

"Vâng ạ!" Trình Lợi Kỳ chỉ huy bố đi về phía trước: “Bố, con chỉ cần để mặt trước cửa là cửa tự mở ra đấy, bố thấy thần kỳ không? Cậu cả bảo cái này gọi là trí tuệ nhân tạo.”

"Đúng là rất thần kỳ.” Thiệu Thành Trạch đáp lời con gái, rồi đưa chìa khóa xe cho người bên cạnh.

Trình Cẩn Lan ngoài mặt thì cười với Trình Lợi Kỳ, nhưng tay thì chẳng khách sáo giật lấy chìa khóa xe, nếu có thể, cô thật sự muốn ném thẳng cái chìa khóa vào mặt anh.

Cô lái xe của anh vào sân trước, sau đó mới lái xe mình vào, Trình Lợi Kỳ đã dẫn người vào nhà, cô bé lấy dép đi trong nhà của mẹ ra trước, rồi lấy đôi dép lần trước bố từng đi đưa cho bố, cuối cùng mới lấy đôi dép thỏ con đáng yêu của mình.

Thiệu Thành Trạch định thay giày cho cô bé, nhưng Trình Lợi Kỳ xua tay: “Bố, con tự thay được, con lớn rồi, có thể làm được nhiều việc lắm.”

Thiệu Thành Trạch học theo Trình Cẩn Lan khen cô bé: "Bé ngoan của chúng ta giỏi thật đấy.”

Trình Lợi Kỳ cười tít mắt, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ dành riêng cho mình, thoăn thoắt thay xong dép.

Thiệu Thành Trạch đứng bên cạnh nhìn cô bé mãi, đợi cô bé thay xong anh mới bắt đầu thay.

Thay giày xong, Trình Lợi Kỳ kéo bố vào nhà vệ sinh, đứng trước bồn rửa tay nhỏ của mình: "Mẹ nói, việc đầu tiên khi vào nhà là phải rửa tay, phải rửa cho đôi tay nhỏ thật sạch sẽ ạ.”

Thiệu Thành Trạch trước mặt con gái luôn giữ thái độ nghiêm túc tiếp thu: “Bố nhớ rồi.”

Trình Lợi Kỳ nhìn tay của bố, rồi lại nhìn tay mình: "Tay bố to thật đấy, to hơn tay con nhiều, hình như còn to hơn cả tay cậu cả nữa.”

Mỗi bước mỗi xa

Thiệu Thành Trạch đưa tay phải ra ướm thử vào bàn tay nhỏ của cô bé.

Trình Lợi Kỳ "oa" một tiếng: “Bố ơi, sao tay bố lại to thế ạ?!"

Thiệu Thành Trạch đáp: "Có lẽ là vì... bố phải bảo vệ con và mẹ.”

Trình Lợi Kỳ bừng tỉnh, nhìn bố với ánh mắt vô cùng sùng bái: "Con biết rồi! Bố chắc chắn sẽ bảo vệ được con và mẹ, tay bố to thế này, đập muỗi chắc chắn còn lợi hại hơn cả vợt muỗi điện đúng không bố?"

Thiệu Thành Trạch không thể nói là không đúng, anh gật đầu: "Đúng thế, bố đập muỗi còn giỏi hơn cả vợt muỗi điện nữa.”

Trình Lợi Kỳ phấn khích hẳn lên, giá mà bây giờ có muỗi thì tốt, bố có thể ra tay tiêu diệt hết sạch tụi nó.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện