Dẫu sao Lý Tĩnh đối với cháu trai cháu gái còn tốt thế, đối với con ruột chắc chắn còn chẳng cần bàn cãi.
Nhưng hôm nay, thái độ của Lý Tĩnh đối với hai đứa nhỏ so với lúc đối đãi với đám Hứa Hồng quả thực là một trời một vực.
"Tôi sao lại không hòa hợp với nó được, ông cũng không nhìn xem cái đức hạnh của nó như thế nào." Lý Tĩnh lập tức đáp trả.
Đôi mắt nàng không dám nhìn Hứa Kiến Sinh, chỉ quay người nằm nghiêng một bên.
Hứa Linh ở cuối giường trở mình, phát ra tiếng ngáy nhỏ.
Nàng chán ghét liếc nhìn một cái.
Hứa Kiến Sinh chỉnh lại chăn cho Hứa Linh rồi tựa lưng vào đầu giường: "Lý Tĩnh, dù thế nào đi nữa, Nam Nam vẫn là con gái ruột của chúng ta.
Từ nhỏ nó đã không được lớn lên bên cạnh cha mẹ, nàng hãy bao dung cho nó một chút."
Dẫu vì nguyên nhân bất đắc dĩ mà con gái không thể lớn lên bên mình, Hứa Kiến Sinh trong lòng vẫn phân biệt rõ ràng.
Dù sao cũng là con gái nhà mình, cho dù ông thích con trai, nhưng con gái cũng là m.á.u mủ của mình, không thể để nó chịu quá nhiều uất ức được.
"Biết rồi, tôi là mẹ nó, chẳng lẽ lại thật lòng không thích chúng nó sao.
Tôi đây chẳng phải cũng là vì không muốn làm khó ông đó sao.
Nếu tôi đối xử không tốt với bọn Hồng Hồng, cha mẹ và anh em ông chắc chắn lại làm loạn với ông cho xem.
Con cái nhà mình thì chịu thiệt thòi một chút cũng không sao.
Có chịu thiệt thế nào đi nữa thì vẫn là con mình, không thay đổi được." Lý Tĩnh ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ dù có phải con mình hay không cũng thế, đằng nào nàng cũng chẳng trông mong con gái phụng dưỡng.
Suy cho cùng, có thấy nhà ai con gái nuôi cha mẹ già đâu, chính nàng chẳng phải cũng không nuôi cha mẹ đó sao.
Hơn nữa đứa con gái này của nàng trông qua đã biết là hạng chẳng làm nên trò trống gì, sau này không làm liên lụy nàng và Lão Hứa đã là phúc đức rồi.
Trông chờ vào chúng nó, chẳng thà trông chờ vào Hồng Hồng và Lỗi T.ử còn hơn.
Hồng Hồng xinh đẹp, Mai T.ử học giỏi, sau này đều có tiền đồ, chắc chắn sẽ hiếu thuận với nàng và Lão Hứa.
Long Long và Lỗi T.ử thì càng không cần bàn tới, sau này chúng mới là kẻ bưng bát nhang, tiễn đưa nàng và Lão Hứa lúc lâm chung.
Còn về chuyện có phải ruột thịt hay không, nàng chẳng mảy may để tâm.
Dù sao cũng là do nàng nuôi lớn, người ta chẳng phải vẫn bảo công nuôi dưỡng lớn hơn công sinh thành đó sao.
Đứa trẻ do nàng nuôi nấng, không hiếu thuận với nàng thì hiếu thuận với ai? [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Tĩnh nàng không sinh được con trai, nhưng nàng biết cách nuôi dạy con trai.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lão Nhị và Lão Tam nhà chúng sinh được con trai thì đã sao, sau này chẳng phải vẫn phải hiếu thuận với hạng không sinh được con trai như nàng đó sao.
"Lão Hứa, ông đừng mãi nghĩ về những chuyện này nữa.
Chẳng qua là hôm nay bọn Nam Nam tới quấy nhiễu thôi, ông xem trước đây cả nhà chúng ta sống tốt biết bao nhiêu, còn được mấy lần nhận bằng khen gia đình văn hóa nữa cơ mà.
Ông cứ yên tâm giao cái nhà này cho tôi, cứ an tâm mà công tác ở khu mỏ."
Hứa Kiến Sinh nghe nàng nói một hồi lâu, trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
Cộng thêm cả ngày hôm nay náo loạn không yên, toàn thân ông rã rời mệt mỏi: "Thôi, đi ngủ sớm đi, ngày mai còn phải về quê nữa." Ngày mai về rồi, e rằng lại có một trận ầm ĩ nữa đây.
Sáng hôm sau lúc ăn cơm, Hứa Kiến Sinh đề xuất việc đưa chị em Hứa Nam Nam về quê.
Hứa Nam Nam cũng chẳng muốn ở lại đây với đám người này, nên không hề tranh cãi về chuyện đó, chỉ nói: "Về thì cũng được thôi, có điều con và Tiểu Mãn ở nhà chẳng có quần áo gì để mặc cả."
Lý Tĩnh nghe đòi quần áo thì mặt xanh mét lại: "Hôm qua chẳng phải đã đưa cho con một bộ rồi sao, sao con tham lam vô độ thế."
"Nương, con và Tiểu Mãn bao nhiêu năm nay chưa từng được mặc quần áo mới, toàn là đồ cũ vá chằng vá đụp, không biết đã đắp bao nhiêu miếng vá rồi.
Hơn nữa, trong nhà đâu phải là không có, hôm qua con còn thấy trong tủ của Hồng Hồng tỷ treo bao nhiêu là quần áo kia kìa."
Sắc mặt Hứa Hồng và Hứa Mai T.ử đều thay đổi.
Hứa Hồng nhìn Lý Tĩnh: "Đại Bá Nương..."
"Đó là đồ của bọn Hồng Hồng, can hệ gì đến ngươi." Lý Tĩnh giận dữ trợn mắt nhìn Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam chẳng buồn để tâm đến bà ta, trực tiếp nhìn Hứa Kiến Sinh.
Bây giờ nàng hoàn toàn không có ý định lý luận với Lý Tĩnh.
Dẫu sao vỏ quýt dày có móng tay nhọn, cứ tìm người trị được Lý Tĩnh là được.
"Cha, người tự nghĩ xem, bao nhiêu năm nay con và Tiểu Mãn đã từng được may quần áo mới chưa?"
Hứa Kiến Sinh trước giờ chẳng bao giờ để ý đến ba cái chuyện lông gà vỏ tỏi trong nhà, cũng không rõ tình hình thế nào.
Nghe Hứa Nam Nam nói vậy, ông cũng thấy đó không phải chuyện gì to tát: "Trong nhà xem có bộ nào vừa vặn thì chọn cho con hai bộ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









