Tất nhiên, với Tiểu Mãn thì điều này vẫn rất quan trọng.

Vậy nên Hứa Nam Nam nhẹ nhàng lau nước mắt cho nó: "Tiểu Mãn, muội thấy chưa? Cha mẹ thực ra chẳng thương chúng ta đâu.

Trước kia không quản, giờ cũng chỉ quản đám Hứa Hồng thôi.

Sau này muội cứ đi theo tỷ mà sống cho tốt.

Đừng đau lòng nữa."

Nghe nàng nói xong, nước mắt Hứa Tiểu Mãn không kìm được cứ thế trào ra.

Nó mím c.h.ặ.t môi, không biết đang nghĩ gì.

Hứa Nam Nam cũng chẳng biết làm sao, có những chuyện phải nhìn cho rõ, nếu không sau này sẽ còn đau lòng hơn.

"Đại tỷ, Nhị tỷ, đừng khóc nữa, ăn đường đi."

Hứa Linh chẳng biết đã đi tới từ lúc nào.

Dáng người nó nhỏ thó, cao chưa tới eo Hứa Nam Nam, rõ ràng cũng là do suy dinh dưỡng.

Nó xòe bàn tay nhỏ bé ra, trong lòng bàn tay là hai viên đường phèn.

Hứa Nam Nam ngồi xổm xuống: "Đường ở đâu ra thế này?" Nàng không tin Lý Tĩnh lại nỡ cho trẻ con trong nhà ăn đường, tất nhiên, nếu là con cái nhà người ta thì chưa chắc.

Hứa Linh đảo mắt nhìn quanh, nhỏ giọng nói: "Lấy ở phòng nương đó, muội biết chỗ bà ấy giấu đường mà, tối qua lúc đi ngủ muội thấy bà ấy cất."

Số đường này vốn là từ Tết, khu mỏ phát xuống để tiếp khách.

Lý Tĩnh khéo vun vén, đương nhiên là bớt lại một phần, định bụng thỉnh thoảng pha nước đường cho lũ trẻ uống.

Nàng tuy thương cháu trai cháu gái, nhưng cũng chẳng nỡ để đồ tốt thế này bị lãng phí tùy tiện, nên giấu kỹ lắm, ngày thường chia theo phần cho chúng ăn để tiết kiệm lâu dài.

Ngờ đâu lúc nàng cất đường buổi tối, Hứa Linh ngủ cùng phòng lại chưa ngủ, lén ghi nhớ chỗ giấu đường, thỉnh thoảng lại sờ một viên cho đỡ thèm.

Hứa Nam Nam kinh ngạc nhìn nó: "Muội không nói cho ai biết chứ?" Chuyện này mà để Lý Tĩnh biết thì còn ra thể thống gì nữa.

Nàng và Tiểu Mãn đi rồi, ngày tháng của Hứa Linh chắc chắn sẽ không dễ dàng.

Hứa Linh đắc ý: "Chẳng ai biết cả.

Muội không nói cho họ đâu." Nó lại chìa tay ra: "Ăn đi, đừng để nương thấy."

Nhìn dáng vẻ khẩn thiết của đứa trẻ, Hứa Nam Nam hít một hơi, đưa tay lấy một viên rồi nhét vào miệng Hứa Tiểu Mãn vẫn còn đang sụt sùi: "Ăn chút đồ ngọt đi, đừng khóc nữa."

Trong lòng bàn tay Hứa Linh vẫn còn một viên, Hứa Nam Nam cầm lấy nhét vào miệng Hứa Linh: "Tỷ không thích ăn đồ ngọt, muội ăn đi.

Nhưng sau này phải ăn ít thôi, kẻo sâu răng đấy."

Hứa Linh được ăn đường thì cười tít mắt, ngước đầu nhìn Hứa Tiểu Mãn: "Nhị tỷ, ngọt không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hứa Tiểu Mãn dùng tay áo lau nước mắt, gật đầu: "Ngọt."

Sau một hồi om sòm, không khí bữa tối đương nhiên có chút trầm lắng.

Tuy nhiên ba chị em Hứa Nam Nam ăn lại rất ngon miệng.

Đặc biệt là hôm nay Hứa Kiến Sinh còn mang về một miếng thịt, Lý Tĩnh đặc biệt đặt trước mặt Hứa Kiến Sinh.

Hứa Kiến Sinh không động đũa miếng nào.

Thấy Hứa Kiến Sinh không động, đám Hứa Hồng cũng không dám động đũa.

Chỉ có Hứa Nam Nam là liên tục gắp thức ăn cho hai muội muội, bản thân cũng ăn những miếng lớn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Chỉ biết có ăn!" Lý Tĩnh hằn học nói, nhìn đĩa thịt ngày một vơi đi mà trong lòng xót xa vô cùng.

Nàng muốn mắng vài câu nhưng lại sợ làm loạn lên khiến Hứa Kiến Sinh nổi giận.

May mà ngày mai hai đứa này đi rồi, trong nhà cũng sẽ được thái bình.

Cả bữa cơm, chỉ có chị em Hứa Nam Nam là ăn uống thoải mái nhất.

Sau khi ăn xong, Hứa Kiến Sinh sắp xếp chỗ ngủ cho họ.

Trong nhà chỉ có hai căn phòng, thường ngày đám cháu trai cháu gái ngủ một phòng, phòng còn lại là Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh cùng Hứa Linh ngủ.

Giờ thêm hai người nữa, chỉ có thể chen chúc trên giường với Hứa Hồng bọn họ.

Hứa Nam Nam chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp nằm lên giường chiếm vị trí chủ chốt.

"Tiểu Mãn, ngủ thôi."

Hứa Hồng thấy vậy, tủi thân nhìn Lý Tĩnh.

Lý Tĩnh tức đến biến sắc, quát vài câu nhưng thấy Hứa Nam Nam không nhúc nhích, lại nhìn trời đã tối, đành bất lực: "Cứ ngủ thế đi, ngày mai chúng nó phải đi rồi, chịu nhục một đêm vậy.

Đại Bá của con hôm nay mệt rồi, để người được nghỉ ngơi."

Nghe Lý Tĩnh nói vậy, Hứa Hồng chỉ đành nghiến răng, không cam tâm ngồi bên mép giường.

Trong lòng nó thầm nghĩ người nhà quê bẩn thỉu vô cùng, không biết trên người có rận hay không.

Ở phía bên kia, Lý Tĩnh sau khi về phòng vẫn chưa nguôi giận, cứ lẩm bẩm mãi về việc hôm nay Hứa Nam Nam làm loạn quá mức.

Hứa Kiến Sinh im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Thôi đi, dù sao cũng là con gái mình, còn có thể làm gì nữa?

Thường ngày nàng đối xử với bọn Hồng Hồng rất tốt, sao lại không thể hòa hợp với Nam Nam?"

Hôm nay ông cũng nhận ra, thái độ của Lý Tĩnh đối với con cái dường như có gì đó không đúng.

Trước đây Lý Tĩnh ít khi gặp con, mỗi lần gặp đều ở quê, không giao lưu gì nhiều, ông chưa nhìn ra được, cứ ngỡ là do ít gần gũi nên Lý Tĩnh chưa có cơ hội tốt với con.

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện