Lão thợ rèn họ Hồ kia, hồi ở quê ta cũng có nghe danh, trước đây từng giúp luyện thép, giờ còn có nghề rèn d.a.o.

Nhà người ta lại chỉ có mỗi một mống con trai, sau này gia sản chẳng phải đều thuộc về ngươi sao? Ngươi cũng đừng có so bì với chị Hồng Hồng, bọn nó là dân học thức, còn ngươi một chữ bẻ đôi không biết, nhan sắc cũng chẳng có gì nổi bật, gả được vào nhà như thế là bà nội ngươi đã phải hao tâm tổn trí lắm rồi.”

Lý Tĩnh càng nói về sau giọng điệu càng trở nên thân thiết, giống như một người mẹ hiền đang khuyên nhủ đứa con gái ngỗ nghịch.

Nói xong, mụ lại quay sang nhìn Hứa Kiến Sinh: “Năm xưa khi em gả cho anh, chẳng phải cũng mới mười bảy mười tám đó sao.

Nam Nam tuy có nhỏ hơn một chút, nhưng gặp được nhà chồng tốt thì cũng chẳng tính là muộn.

Hơn nữa, mẹ dù sao cũng là bậc trưởng bối, phận làm con như chúng ta phải tôn trọng sự sắp xếp của người.”

Hứa Kiến Sinh vốn là kẻ nhu nhược, không có chủ kiến trong việc nhà, nghe vợ nói vậy thì lòng cũng d.a.o động, ánh mắt nhìn Hứa Nam Nam bắt đầu lung lay.

“Phi!” Hứa Nam Nam đứng bật dậy.

“Con cứ ngỡ lên thành phố tìm cha mẹ thì hai người sẽ khuyên bà nội đừng bán con đi, không ngờ hai người cũng cùng một giuộc với bà.

Con có còn là con ruột của hai người không?

Có ai lại bắt con ruột gả cho thằng ngốc bao giờ không?”

Hứa Tiểu Mãn sợ hãi khóc òa lên: “Không gả cho người ngốc, chị đừng gả cho người ngốc.”

Hứa Nam Nam kiên quyết: “Nếu cha mẹ ép con gả chồng, con sẽ lên thẳng mỏ quặng tìm lãnh đạo.

Dẫu sao con cũng là con em công nhân, họ không thể bỏ mặc con được!”

Không ngờ đứa trẻ vốn hiền lành, nay trước mặt cha mẹ lại dám can đảm làm loạn như vậy.

Lý Tĩnh kinh ngạc nhìn hai đứa trẻ, rồi cơn giận bốc lên ngùn ngụt: “Gì đây, định lật trời chắc?

Trong lòng ngươi có còn coi chúng ta là cha mẹ không?

Hèn gì bà nội phải gả ngươi đi cho khuất mắt, trước mặt cha mẹ mà ngươi còn thế này, thì ở nhà chắc cũng chẳng t.ử tế gì!”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Lý Tĩnh cảm thấy thật quá mất mặt, mụ nuôi hai đứa cháu gái thì thông minh lanh lợi, sao con ruột lại thành ra cái thứ này.

Cũng may đứa con này không phải do mụ nuôi lớn, tội nợ này không đổ lên đầu mụ được.

Mụ xua tay: “Ngươi có nói gì cũng vô ích, dù thế nào cũng phải quay về quê.

Mau ăn cơm đi, lát nữa cha ngươi sẽ xin nghỉ để đưa các ngươi về.” Mất nửa ngày trời lại tốn bao nhiêu tiền bạc, cái đứa này thật chẳng biết nghĩ gì cả.

Hứa Kiến Sinh nhìn Hứa Nam Nam nói: “Nam Nam, con cứ về nhà trước đã, để cha nói chuyện lại với bà nội.

Cha cũng sẽ đi xem xét tình hình nhà bên kia thế nào...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thì ra y vẫn có ý định gả cô đi.

Hứa Nam Nam cảm thấy mình chẳng còn gì để nói với đôi vợ chồng này nữa.

Dẫu sao khi đến đây, cô cũng chẳng trông mong gì ở họ.

Thái độ của họ lúc này hoàn toàn nằm trong dự tính của cô.

Chỉ là qua chuyện này, cô đã nhìn thấu được bản chất của đôi vợ chồng này.

Hứa Kiến Sinh là kẻ ngu hiếu, đó còn là một lý do, nhưng còn Lý Tĩnh, rốt cuộc mụ ta nghĩ gì mà lại có thể nhẫn tâm với con ruột đến thế?

Điều này thật quá phi lý.

Hứa Nam Nam nghĩ mãi không ra, mà trong ký ức của Nguyên Chủ cũng chẳng có manh mối nào về chuyện này.

Lý Tĩnh nhìn vẻ mặt quật cường của Hứa Nam Nam, trong lòng càng thêm phần chán ghét.

Mấy đứa trẻ này đúng là sinh ra để khắc nàng mà!

Từ nhỏ đã làm tiểu nha hoàn thân cận cho địa chủ tiểu thư, trong lòng Lý Tĩnh vốn không cam chịu số phận. Dựa vào cái gì mà nàng phải thấp kém hơn người khác, vừa sinh ra đã phải hầu hạ kẻ khác chứ?

Năm xưa gả cho Hứa Kiến Sinh, chính là vì đối phương là quân nhân, nàng nghĩ mình gả đi rồi, dù sao cũng thoát được cái kiếp tiểu nha hoàn.

Bởi thế, nàng mới tự ý đi tìm Hứa Lão Thái, đòi gả cho một Hứa Kiến Sinh đang lúc sống c.h.ế.t chưa rõ.

Đến ông trời cũng giúp nàng, Hứa Kiến Sinh trở về, lại còn làm quan lớn.

Nàng đường đường trở thành phu nhân quân quan, thân phận lập tức nước lên thuyền lên.

Bất luận là ai cũng phải nhìn nàng bằng con mắt khác.

Trong mắt nàng, cái danh phận phu nhân quân quan này chẳng khác nào huyết mạch của mình.

Thế nhưng xuất thân nàng vốn không cao, Lão Thái Thái lại ngày càng bất mãn với nàng.

Nàng thiết tha muốn củng cố cuộc hôn nhân với Hứa Kiến Sinh, nên càng thêm khao khát sinh được một mụn con trai.

Ngờ đâu, đứa con đầu lòng mà nàng đặt bao kỳ vọng cánh như lại là một đứa con gái!

Sinh con gái, ngày tháng ở Hứa Gia càng thêm khó khăn.

Hứa Kiến Sinh sau đó chuyển ngành trở về, làm cán bộ tại khu mỏ trong huyện.

Ở khu mỏ không thiếu những nữ thanh niên chưa chồng đang dòm ngó, có ý đồ với phu quân nàng.

Lý Tĩnh trong lòng ngày càng oán hận đứa con gái lớn này, cảm thấy chính vì nó là con gái nên mới khiến địa vị của nàng không vững.

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện