Thấy Hứa Kiến Sinh vẫn đứng sững ra đó, mụ quay lại cười nói: “Kiến Sinh, sao còn chưa về? Cơm canh nguội hết cả rồi.”
Hứa Kiến Sinh lúc này mới hoàn hồn, vội vã đi theo sau.
Hứa Nam Nam thấy không thoát được, đành ngoái đầu hét lớn: “Chú Vệ, ăn cơm xong chú nhớ qua thăm cháu nhé!
Cháu sợ cha mẹ lại tống cháu về quê mất.
Chú nhất định phải tới đấy!”
Vệ Quốc Binh là gã đàn ông thẳng tính, liền vẫy tay đáp lời: “Được, lát nữa chú qua thăm cháu.
Chú sẽ dẫn cả chủ nhiệm hội phụ nữ theo cùng.”
Lý Tĩnh cau mày, ánh mắt nhìn Hứa Nam Nam càng thêm phần chán ghét.
---
Ở thời đại này, nhà ở tại thành phố vô cùng khan hiếm, so với thế kỷ hai mươi mốt cũng chẳng kém cạnh là bao.
Thường thì cả đại gia đình đều chen chúc trong một căn phòng, chỉ ngăn cách bằng một tấm rèm vải để tạo không gian riêng tư.
Đứa trẻ lớn một chút mà có được một chiếc giường để ngủ đã là điều kiện rất tốt rồi.
Hứa Kiến Sinh tuy là cán bộ mỏ nhưng căn nhà được phân cũng chẳng rộng rãi gì.
Căn hộ có hai phòng, phòng khách nhỏ hẹp chỉ vừa đủ kê một bộ bàn ghế.
Một phòng là phòng ngủ chính, ga giường và rèm cửa họa tiết ô vuông xanh, trên tủ đầu giường có đặt một lọ hoa, trông khá ấm cúng.
Phòng còn lại dành cho lũ trẻ, kê hai chiếc phản lớn, hai đứa cháu trai ngủ một cái, hai đứa cháu gái ngủ một cái.
Ngoài ra còn có hai chiếc bàn học, trên bàn bày biện đồ dùng học tập và sách vở rất ngăn nắp.
Toàn bộ căn phòng khiến người ta nhìn vào là thấy ngay đây là một gia đình hạnh phúc, người nữ chủ nhân biết quán xuyến việc nhà.
Hứa Tiểu Mãn nhìn căn phòng của các chị em họ với vẻ ngưỡng mộ, nhưng chân không dám bước vào, dáng vẻ vô cùng khép nép.
Hứa Nam Nam thì chẳng kiêng dè gì, cô quan sát một lượt từ trong ra ngoài căn nhà của họ Hứa, thầm nghĩ đôi vợ chồng này sống ở thành phố thật là sung sướng.
Đúng là một gia đình yêu thương nhau biết bao.
Cũng may là Nguyên Chủ sau khi về quê chưa từng lên thành phố lần nào, nếu không nhìn thấy cảnh tượng này, e là sẽ tức đến ngất xỉu mất.
“Nam Nam, ăn chút gì đi con.”
Hứa Kiến Sinh bưng hai bát mì vào.
Hứa Nam Nam kéo Hứa Tiểu Mãn ngồi vào bàn.
Nhìn mấy sợi mì lơ thơ trong bát, gương mặt cô không chút cảm xúc.
Hứa Kiến Sinh hơi ngượng ngùng: “Mẹ con bảo lương thực trong nhà hết rồi, đợi lát nữa cha ra ngoài mượn một ít về.”
“Cha, ở thành phố mà cha mẹ sống kham khổ thế này sao?” Hứa Nam Nam thẳng thừng hỏi, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Hứa Kiến Sinh, thấy y bối rối cô cũng chẳng thèm dời mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi tưởng chúng ta sống sung sướng lắm sao?” Lý Tĩnh cau mày đi từ ngoài vào, theo sau là một cô bé mặc áo cộc tay hoa xanh cũ kỹ.
Cô bé trông gầy gò, dáng vẻ nhút nhát, nhìn Hứa Nam Nam với ánh mắt đầy mong chờ nhưng lại không dám lại gần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hứa Nam Nam có chút mủi lòng, nhưng cảm giác đó chỉ thoáng qua trong chớp mắt.
Cô quay sang nhìn Lý Tĩnh: “Lần trước đám Hồng Hồng về quê, con thấy họ mua rất nhiều đồ dùng học tập, con cứ ngỡ nhà mình khá giả lắm.
Đã đến mức không có gì ăn, sao còn có tiền mua đồ dùng học tập vậy ạ?
Nghe nói toàn là hàng cao cấp cả.”
“Gì chứ, ngươi định so bì với chị Hồng Hồng của ngươi đấy à?
Họ là Độc Thư Nhân, ngươi so với họ làm gì?
Chị Hồng Hồng của ngươi học giỏi, sắp thi lên cấp ba rồi, sau này sẽ là sinh viên đại học.
Chờ nó học thành tài rồi thì kiếm được bao nhiêu là tiền.”
Lý Tĩnh vẻ mặt đầy khó chịu nói.
“Chị ta học giỏi hay không thì liên quan gì đến con.” Hứa Nam Nam hừ lạnh.
“Nam Nam, sao con lại ăn nói với mẹ như thế?” Hứa Kiến Sinh cũng bắt đầu cau mày.
Trước đó y thấy mình có lỗi với con gái nên dù cô có thái độ ra sao y cũng không trách phạt.
Nhưng đứa nhỏ này ngày càng không biết điều, còn dám cãi lại mẹ mình.
“Con ăn nói làm sao?
Cha, cha biết con ở nhà sống kiếp người không ra người mới hiểu tại sao con nói thế.
Chị Hồng Hồng ở thành phố đi học, thi cấp ba, con ở nhà làm lụng, con cam chịu.
Nhưng tại sao bà nội lại bắt con gả cho thằng ngốc?
Con mới mười lăm tuổi thôi, đây là xã hội mới rồi, sao có thể đối xử với con như vậy?”
Hứa Nam Nam vừa nói, nước mắt vừa chực trào.
Hứa Kiến Sinh nghẹn lời, chuyện này y cũng chẳng biết nói thế nào cho phải.
Chẳng lẽ lại nói thẳng với con rằng mẹ y sai rồi?
Như vậy là bất kính với bề trên.
Dù bề trên có sai thì trong lòng biết là được, không thể nói ra miệng, càng không thể nói cho con trẻ nghe.
“Khóc khóc lóc lóc cái gì, ra thể thống gì nữa, người ta nhìn vào lại tưởng ngươi chịu nỗi oan ức tày trời nào không bằng.
Ta lại thấy bà nội ngươi làm đúng đấy chứ.
Gia cảnh nhà mình không tốt, ngươi gả sang nhà người ta cũng là để có cuộc sống ấm êm hơn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









