Chung quy cũng là vật đổi sao dời. Năm đó khi hắn xem ta luyện thương, đáy mắt vẫn còn đầy vẻ kinh diễm và tự hào, còn kéo lấy cánh tay ta mà nũng nịu đòi hôn. Lúc đó hắn yêu sự ngang tàng của ta, nay lại chê ta không đủ nhu thuận hiền thục.
3.
Đêm đó, ta phát cơn sốt cao. Trong cơn mê sảng, cứ chập chờn lặp lại khóm thược d.ư.ợ.c năm mười bốn tuổi và nụ cười ngây ngốc của Tiêu Minh Uyên.
"A Tịch, ta nhớ nàng." Giọng nói ấy rõ ràng như thể ngay bên tai.
Nhưng ngoài giấc mộng lại là tiếng nức nở kìm nén của Cẩm Sắc, cùng tiếng ho khan từng đợt nặng nề như tiếng ống bễ hỏng của chính ta.
Sáng sớm hôm sau, Cẩm Sắc hầu hạ ta chải chuốt. Lược ngọc vừa trượt qua ngọn tóc, một luồng tanh ngọt không chút báo trước xông lên cổ họng. Ta nghiêng đầu, một ngụm m.á.u tươi mạnh mẽ b.ắ.n ra.
Tay Cẩm Sắc khẽ run lên, nhưng rất nhanh đã khôi phục như thường. Nàng nhanh nhẹn thu lại chiếc khăn tay vấy m.á.u: "Tiểu thư đừng sợ, chắc chắn là thời tiết hanh khô, phát hỏa hư thôi."
Ta nhìn dáng vẻ cố tỏ ra trấn tĩnh của nàng, lòng thắt lại chua xót. Nha đầu này theo ta đã mười hai năm, ngay cả nói dối cũng không biết cách.
Những đêm ho dữ dội, luôn là Cẩm Sắc túc trực bên giường ta. Nàng dùng nước ấm thấm ướt khăn, tỉ mỉ lau mồ hôi lạnh trên trán cho ta, lại tìm đủ mọi cách dỗ dành ta uống t.h.u.ố.c, "Tiểu thư nếm thử cái này đi, là nô tỳ đặc biệt chạy đi mua bánh Sơn Tra đấy, giải đắng tốt lắm."
Ta gắng gượng nuốt xuống bát t.h.u.ố.c đắng ngắt, nàng lập tức đưa bánh sơn tra tới bên môi, ánh mắt tràn đầy mong đợi: "Có ngọt không?"
Ta gật đầu. Thực chất trong miệng chỉ toàn vị tanh của m.á.u, căn bản chẳng nếm ra được chút vị ngọt nào. Nàng thở phào nhẹ nhõm, mày mắt cong cong cười rạng rỡ: "Vậy ngày mai nô tỳ lại đi mua thêm thật nhiều."
Dưới ánh nến, ta nhận ra quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt nàng. Những đêm qua nàng gần như không hề chợp mắt. Ta bảo nàng đi nghỉ, nhưng nàng luôn không yên tâm để người khác hầu hạ ta, phàm là việc gì cũng muốn tự mình làm lấy. Mà tuổi của nàng rõ ràng còn nhỏ hơn cả ta.
Cẩm Sắc thấy ta ngẩn ngơ, khẽ khàng hỏi: "Tiểu thư, Người đang nghĩ gì vậy?"
Ta thu hồi tâm trí, trêu chọc: "Đang nghĩ xem muội đã có ý trung nhân chưa, nếu có, ta sẽ đứng ra làm chủ cho muội."
Tay nàng khựng lại một chút, rồi giả vờ như không có gì mà tiếp tục chải tóc: "Nô tỳ không có người trong lòng, nô tỳ cũng không muốn lấy phu quân, nô tỳ muốn cả đời ở bên cạnh tiểu thư, hầu hạ tiểu thư."
Ta biết nàng đang nói dối. Tiết Thượng Nguyên vào năm ngoái, nàng đã đỏ mặt khi nhìn thấy Phó thống lĩnh Vũ Lâm Vệ - Lục Chiêu đang tuần phố, dáng vẻ đó ta vẫn nhớ tới tận giờ.
Ta khẽ thở dài: "Nha đầu ngốc, trên đời này, làm gì có ai thực sự có thể ở bên ai cả đời cơ chứ?"
Nàng đặt lược ngọc xuống, nghiêm túc nhìn ta: "Nô tỳ có thể."
4.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sự thiên vị của Tiêu Minh Uyên từ trước đến nay đều không hề che giấu.
Năm xưa là dành cho ta, nay là dành cho Khương Trĩ.
Vân Cẩm từ Giang Nam tiến cống, hắn vốn đã hứa để ta làm áo Xuân, chớp mắt đã cắt thành xiêm y cho Khương Trĩ. Dạ Minh Châu từ Tây Vực tiến cống, hắn nói sẽ khảm trong tẩm điện của ta để chiếu sáng, cuối cùng lại treo trên đỉnh trướng của Khương Trĩ.
Hắn rõ ràng biết ta cần tĩnh dưỡng, vậy mà vẫn cho dựng hí đài ngay bên ngoài viện của Khương Trĩ. Tiếng chiêng trống vang trời, những lời ca ngân nga từ phía bên kia hồ truyền lại, mỗi một chữ đều như gõ vào tim gan.
Cẩm Sắc bưng bát t.h.u.ố.c, định nói lại thôi.
Ta nhận lấy bát t.h.u.ố.c rồi uống cạn một hơi: "Mở hết cửa sổ ra."
"Nhưng thân thể của Người..."
"Đã trốn không thoát, chi bằng nghe cho rõ ràng."
Cẩm Sắc đỏ hoe mắt đi mở cửa sổ. Hôm nay b.úi tóc của nàng có chút lệch, kể từ ngày ta ho ra m.á.u, nha đầu này lúc nào cũng tâm thần bất định.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Cẩm Sắc mắt sáng rực: "Chắc chắn là Đại công t.ử phái người tới rồi."
Quà từ Bắc Khương luôn đến đúng hẹn vào mùa tuyết rơi. Thân tín bên cạnh huynh trưởng khiêng hai chiếc rương gỗ nặng trịch bước vào. Một rương là các loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, rương còn lại toàn là những món đồ chơi nhỏ: người đất vẽ màu, ve tre biết kêu, thậm chí còn có cả đèn Kéo Quân mà ta yêu thích nhất thuở nhỏ.
Cẩm Sắc bật cười thành tiếng: "Đại công t.ử vẫn coi Người là tiểu hài t.ử lên bảy sao?"
Ta cũng cười theo, cười đến mức khóe mắt ứa lệ. Đang cười, trong cổ họng bỗng dâng lên một luồng tanh ngọt. Ta vội vàng dùng khăn tay che miệng.
Tiếng cười của Cẩm Sắc đột ngột im bặt. Giọng nàng run rẩy: "Tiểu thư, hay là... mời Đại công t.ử tới thăm Người?"
Ta lắc đầu, siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay. Chiến sự Bắc Khương đang lúc căng thẳng, ta không thể để họ phải phân tâm vì mình thêm nữa.
Trạm Én Đêm
Cẩm Sắc không nói gì thêm, lặng lẽ cúi người phân loại những món quà đó.
Ta khẽ hỏi: "Cẩm Sắc, muội có nhớ nhà không?"
Nàng đang bận rộn chia trà t.h.u.ố.c vào các hũ sứ, đầu cũng không ngẩng: "Không nhớ, tiểu thư ở đâu thì nơi đó là nhà của nô tỳ."
Nhưng ta biết, nàng cũng giống ta, đều thương nhớ gió lạnh phương Bắc trong những đêm trường.
Thu dọn xong xuôi quà cáp, trên trán Cẩm Sắc đã lấm tấm mồ hôi mịn. Nàng mãn nguyện nhìn những rương hòm chất đầy trong góc, "Thế này thì tốt rồi, đủ dùng đến tận đầu Xuân."
3.
Đêm đó, ta phát cơn sốt cao. Trong cơn mê sảng, cứ chập chờn lặp lại khóm thược d.ư.ợ.c năm mười bốn tuổi và nụ cười ngây ngốc của Tiêu Minh Uyên.
"A Tịch, ta nhớ nàng." Giọng nói ấy rõ ràng như thể ngay bên tai.
Nhưng ngoài giấc mộng lại là tiếng nức nở kìm nén của Cẩm Sắc, cùng tiếng ho khan từng đợt nặng nề như tiếng ống bễ hỏng của chính ta.
Sáng sớm hôm sau, Cẩm Sắc hầu hạ ta chải chuốt. Lược ngọc vừa trượt qua ngọn tóc, một luồng tanh ngọt không chút báo trước xông lên cổ họng. Ta nghiêng đầu, một ngụm m.á.u tươi mạnh mẽ b.ắ.n ra.
Tay Cẩm Sắc khẽ run lên, nhưng rất nhanh đã khôi phục như thường. Nàng nhanh nhẹn thu lại chiếc khăn tay vấy m.á.u: "Tiểu thư đừng sợ, chắc chắn là thời tiết hanh khô, phát hỏa hư thôi."
Ta nhìn dáng vẻ cố tỏ ra trấn tĩnh của nàng, lòng thắt lại chua xót. Nha đầu này theo ta đã mười hai năm, ngay cả nói dối cũng không biết cách.
Những đêm ho dữ dội, luôn là Cẩm Sắc túc trực bên giường ta. Nàng dùng nước ấm thấm ướt khăn, tỉ mỉ lau mồ hôi lạnh trên trán cho ta, lại tìm đủ mọi cách dỗ dành ta uống t.h.u.ố.c, "Tiểu thư nếm thử cái này đi, là nô tỳ đặc biệt chạy đi mua bánh Sơn Tra đấy, giải đắng tốt lắm."
Ta gắng gượng nuốt xuống bát t.h.u.ố.c đắng ngắt, nàng lập tức đưa bánh sơn tra tới bên môi, ánh mắt tràn đầy mong đợi: "Có ngọt không?"
Ta gật đầu. Thực chất trong miệng chỉ toàn vị tanh của m.á.u, căn bản chẳng nếm ra được chút vị ngọt nào. Nàng thở phào nhẹ nhõm, mày mắt cong cong cười rạng rỡ: "Vậy ngày mai nô tỳ lại đi mua thêm thật nhiều."
Dưới ánh nến, ta nhận ra quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt nàng. Những đêm qua nàng gần như không hề chợp mắt. Ta bảo nàng đi nghỉ, nhưng nàng luôn không yên tâm để người khác hầu hạ ta, phàm là việc gì cũng muốn tự mình làm lấy. Mà tuổi của nàng rõ ràng còn nhỏ hơn cả ta.
Cẩm Sắc thấy ta ngẩn ngơ, khẽ khàng hỏi: "Tiểu thư, Người đang nghĩ gì vậy?"
Ta thu hồi tâm trí, trêu chọc: "Đang nghĩ xem muội đã có ý trung nhân chưa, nếu có, ta sẽ đứng ra làm chủ cho muội."
Tay nàng khựng lại một chút, rồi giả vờ như không có gì mà tiếp tục chải tóc: "Nô tỳ không có người trong lòng, nô tỳ cũng không muốn lấy phu quân, nô tỳ muốn cả đời ở bên cạnh tiểu thư, hầu hạ tiểu thư."
Ta biết nàng đang nói dối. Tiết Thượng Nguyên vào năm ngoái, nàng đã đỏ mặt khi nhìn thấy Phó thống lĩnh Vũ Lâm Vệ - Lục Chiêu đang tuần phố, dáng vẻ đó ta vẫn nhớ tới tận giờ.
Ta khẽ thở dài: "Nha đầu ngốc, trên đời này, làm gì có ai thực sự có thể ở bên ai cả đời cơ chứ?"
Nàng đặt lược ngọc xuống, nghiêm túc nhìn ta: "Nô tỳ có thể."
4.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sự thiên vị của Tiêu Minh Uyên từ trước đến nay đều không hề che giấu.
Năm xưa là dành cho ta, nay là dành cho Khương Trĩ.
Vân Cẩm từ Giang Nam tiến cống, hắn vốn đã hứa để ta làm áo Xuân, chớp mắt đã cắt thành xiêm y cho Khương Trĩ. Dạ Minh Châu từ Tây Vực tiến cống, hắn nói sẽ khảm trong tẩm điện của ta để chiếu sáng, cuối cùng lại treo trên đỉnh trướng của Khương Trĩ.
Hắn rõ ràng biết ta cần tĩnh dưỡng, vậy mà vẫn cho dựng hí đài ngay bên ngoài viện của Khương Trĩ. Tiếng chiêng trống vang trời, những lời ca ngân nga từ phía bên kia hồ truyền lại, mỗi một chữ đều như gõ vào tim gan.
Cẩm Sắc bưng bát t.h.u.ố.c, định nói lại thôi.
Ta nhận lấy bát t.h.u.ố.c rồi uống cạn một hơi: "Mở hết cửa sổ ra."
"Nhưng thân thể của Người..."
"Đã trốn không thoát, chi bằng nghe cho rõ ràng."
Cẩm Sắc đỏ hoe mắt đi mở cửa sổ. Hôm nay b.úi tóc của nàng có chút lệch, kể từ ngày ta ho ra m.á.u, nha đầu này lúc nào cũng tâm thần bất định.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Cẩm Sắc mắt sáng rực: "Chắc chắn là Đại công t.ử phái người tới rồi."
Quà từ Bắc Khương luôn đến đúng hẹn vào mùa tuyết rơi. Thân tín bên cạnh huynh trưởng khiêng hai chiếc rương gỗ nặng trịch bước vào. Một rương là các loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, rương còn lại toàn là những món đồ chơi nhỏ: người đất vẽ màu, ve tre biết kêu, thậm chí còn có cả đèn Kéo Quân mà ta yêu thích nhất thuở nhỏ.
Cẩm Sắc bật cười thành tiếng: "Đại công t.ử vẫn coi Người là tiểu hài t.ử lên bảy sao?"
Ta cũng cười theo, cười đến mức khóe mắt ứa lệ. Đang cười, trong cổ họng bỗng dâng lên một luồng tanh ngọt. Ta vội vàng dùng khăn tay che miệng.
Tiếng cười của Cẩm Sắc đột ngột im bặt. Giọng nàng run rẩy: "Tiểu thư, hay là... mời Đại công t.ử tới thăm Người?"
Ta lắc đầu, siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay. Chiến sự Bắc Khương đang lúc căng thẳng, ta không thể để họ phải phân tâm vì mình thêm nữa.
Trạm Én Đêm
Cẩm Sắc không nói gì thêm, lặng lẽ cúi người phân loại những món quà đó.
Ta khẽ hỏi: "Cẩm Sắc, muội có nhớ nhà không?"
Nàng đang bận rộn chia trà t.h.u.ố.c vào các hũ sứ, đầu cũng không ngẩng: "Không nhớ, tiểu thư ở đâu thì nơi đó là nhà của nô tỳ."
Nhưng ta biết, nàng cũng giống ta, đều thương nhớ gió lạnh phương Bắc trong những đêm trường.
Thu dọn xong xuôi quà cáp, trên trán Cẩm Sắc đã lấm tấm mồ hôi mịn. Nàng mãn nguyện nhìn những rương hòm chất đầy trong góc, "Thế này thì tốt rồi, đủ dùng đến tận đầu Xuân."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









