1.

Trong đêm, viện của ta tĩnh lặng tới mức có thể nghe thấy tiếng tuyết đè gãy cành khô. Tiêu Minh Uyên đã lâu lắm rồi không ghé qua đây.

Ba tháng trước, hắn mang từ Giang Nam về một nữ t.ử. Vòng eo thanh mảnh, mày mắt đa tình. Tiêu Minh Uyên đối với nàng ta thì cầu gì được nấy, tìm đủ mọi cách để khiến nàng ta vui lòng. Đám hạ nhân trong phủ vốn giỏi nhìn hướng gió, đều tư riêng đồn đại rằng, vị trí chính phi này của ta e là ngồi không lâu nữa.

Sáng sớm, Cẩm Sắc mắt sưng đỏ bước vào cửa, cúi gằm mặt vì sợ ta nhìn thấy vết thương trên mặt. Ta hỏi bị làm sao, nàng cười nói không có gì, chỉ là bị ngã một cú. Sau này ta cho người đi dò hỏi mới biết được, trên đường đến nhà bếp nàng gặp phải Khương Trĩ, chỉ vì tiếng bước chân quá lớn mà bị tát một bạt tai.

Ta rủ mắt, siết c.h.ặ.t lòng bàn tay. Không ngờ ta còn chưa tìm tới Khương Trĩ, nàng ta đã tự tìm đến cửa trước. Nàng ta khoác áo bào lông Hồ ly trắng, ánh mắt đầy vẻ đắc ý. Đó là chiến lợi phẩm đầu tiên Tiêu Minh Uyên săn được trong mùa đông năm nay, vốn đã hứa hẹn dùng để làm cổ áo cho ta.

"Trong phòng tỷ tỷ, mùi t.h.u.ố.c sao mà nồng nặc quá." Nàng ta dùng khăn tay khẽ che mũi miệng.

Ta ôm lò sưởi tay, ngồi bên cửa sổ, không đáp lời. Nàng ta tự ý đi lại trong phòng, cuối cùng dừng lại trước mặt ta, khóe môi hơi nhếch lên, "Vương gia thường nói, mày mắt muội muội có vài phần tương tự như tỷ tỷ thuở thiếu thời. Nay được kiến diện, lại thấy Vương gia nói sai rồi. Dáng vẻ c.h.ế.t dập c.h.ế.t vùi này của tỷ tỷ, làm sao bì kịp với muội muội được?"

"Vương gia mỗi đêm ở phòng muội muội đều dày vò tới nửa đêm, luôn miệng nói tỷ tỷ vô vị nhạt nhẽo, vẫn là sự tươi mới linh hoạt của muội muội tốt hơn."

Ta đứng dậy, ném mạnh lò sưởi trong tay về phía nàng ta.

Lò đồng sượt qua tóc mai nàng ta bay v.út đi, nàng ta kinh hãi thét lên rồi lùi lại "Tỷ tỷ mới vậy đã nổi giận sao? Sau này..."

Lời còn chưa dứt, trên mặt nàng ta đã ăn một bạt tai. Ta xoay xoay cổ tay đang tê rần, hừ lạnh một tiếng: "Một kẻ thiếp thất mà cũng dám hỗn xược trước mặt ta?"

Nàng ta che mặt, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi: "Ngươi dám đ.á.n.h ta? Ta phải đi báo với Vương gia, để chàng ấy trừng phạt ngươi thật nặng."

Có lẽ nàng ta tưởng rằng cậy vào sự sủng ái của Tiêu Minh Uyên là có thể vô pháp vô thiên. Ta mất kiên nhẫn, bồi thêm một cước vào khuỷu chân nàng ta: "Đã muốn báo với hắn, thì một bạt tai hay mười bạt tai cũng chẳng khác gì nhau đâu nhỉ."

Nàng ta quỳ rạp dưới đất, run rẩy lùi lại, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra vẻ sợ hãi: "Ngươi muốn làm gì? Người đâu, cứu mạng, á…!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta túm lấy cổ áo nàng ta, liên tiếp vả hơn mười bạt tai, cho đến khi kiệt sức ngã quỵ xuống sàn. Nàng ta không biết rằng, ta là kẻ cực kỳ bao che. Nàng ta có nói ta thế nào cũng được, nhưng người của ta, một ngón tay nàng ta cũng không được phép đụng vào.

2.

Mười tuổi ta đã có thể ở trường săn một tiễn b.ắ.n xuyên mắt gấu đen, mười bốn tuổi ta lại đơn thương độc mã xông pha vòng vây quân Đột Quyết. Vậy mà nay hai mươi tuổi, ta lại ở nơi hậu viện Vương phủ này, nghe phu quân của mình đòi lại công đạo cho một nữ nhân khác.

"Đi dâng trà nhận lỗi với A Trĩ đi, Thái y nói vết thương trên mặt nàng ấy rất nghiêm trọng." Lúc Tiêu Minh Uyên vào phòng, ta đang đối kính chải đầu. Trong gương đồng phản chiếu gương mặt căng thẳng của hắn.

"Nếu ta không đi thì sao?"

Hắn chậm rãi tiến lại gần, bóng tối bao trùm lấy ta: "Vương phi, đừng ép ta."

Ta xoay người nhìn hắn: "Vương gia còn nhớ, năm đầu tiên chúng ta thành hôn, Ngài đã nói những gì không?"

Hắn im lặng. Ta thay hắn trả lời: "Ngài nói, đời này tuyệt không phụ ta, tuyệt không để ta chịu nửa phần ủy khuất. Vậy mà nay Vương gia lại bắt ta phải cúi đầu nhận lỗi với một thiếp thất. Ngài đạp lên môn đệ Tiết gia, dùng nhân mạch Tiết gia, nay lại muốn nữ nhi Tiết gia tự bẻ gãy phong cốt? Vương gia không thấy nực cười sao?"

Trạm Én Đêm

Ánh mắt hắn hơi d.a.o động, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng: "A Trĩ không giống nàng, có gia tộc để nương tựa, nàng ấy chỉ có một mình, chỉ có ta. Năm xưa là bản vương nợ nàng ấy quá nhiều, nay trùng phùng, đoạn không thể để nàng ấy chịu thêm nửa phần ủy khuất nào nữa."

Hắn không hề hỏi vì sao Khương Trĩ bị đ.á.n.h, chỉ vì nàng ta rơi vài giọt lệ, ta liền trở thành kẻ tội đáng muôn c.h.ế.t. Ta đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Muốn ta xin lỗi cũng được, bảo nàng ta quỳ mà nghe."

Sắc mặt hắn đột nhiên xanh mét, túm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta: "Tiết Vân Tịch, tại sao ngươi lúc nào cũng bức người quá đáng như vậy?"

Ta nhếch môi, cười đầy trào phúng: "Vương gia trước đây đâu có nói thế. Ngài nói Ngài thích tính tình này của ta, nói quý nữ kinh thành đều làm bộ làm tịch, duy chỉ có Tiết Vân Tịch ta là tươi sáng đáng yêu, tựa như ánh Mặt Trời rực rỡ."

Hắn bị ta chặn họng, yết hầu chuyển động, hồi lâu mới rặn ra được một câu: "Chuyện xưa còn mang ra nói làm gì. Lần này bỏ qua, sau này nếu ngươi còn dám ức h.i.ế.p nàng ấy, đừng trách bản vương không nể tình xưa."

Hắn xoay người định đi, ánh mắt quét qua cây ngân thương trên giá, cau mày nói: "Cất mấy thứ binh khí này đi, nữ t.ử thì nên có dáng vẻ của nữ t.ử."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện