Tiệc rượu tan, đám đông náo nhiệt như thủy triều rút đi. So với nhà họ Tống bếp lạnh lò nguội, chẳng ai thèm ngó ngàng, thì nhà họ Bạch chúng ta không giống gả con gái, mà giống như cưới được rể hiền.

Cha ta đ.ấ.m đ.ấ.m cái lưng già, vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì con gái không phải làm thiếp, nhưng lo vì ông vẫn chưa biết rõ lai lịch của Tạ tam lang.

Tạ tam lang đỡ ông ngồi xuống, cung kính chắp tay hành lễ:

 "Tại hạ là đứa con bất hiếu của Tạ gia ở Thanh Châu, Tạ Trác Ngôn!"

Tạ gia ở Thanh Châu vốn là một danh gia vọng tộc lẫy lừng, con cháu nhà họ Tạ nhiều người hiền đức, làm quan trong triều cũng không ít. 

Chỉ là sau này cây to đón gió, bị người ta chèn ép, những năm gần đây mới sa sút đi nhiều.

 Vị Huyện lệnh tiền nhiệm của huyện chúng ta cũng xuất thân từ Tạ gia ở Thanh Châu.

"Thật trùng hợp, đó chính là tộc huynh của tại hạ."

 Tạ Trác Ngôn nhắc đến vị Huyện lệnh nọ với vẻ rất thân thuộc:

 "Tiếc là huynh ấy đã thăng chức rời đi rồi, nếu không hôm nay đã có thể mời huynh ấy đến uống chén rượu mừng."

"Hắn là Huyện lệnh, sao ngươi lại thành kẻ ăn mày?" 

Cha ta hoài nghi nhìn Tạ Trác Ngôn từ đầu đến chân, thầm nghĩ chắc chắn hắn đang nói dối.

Tạ Trác Ngôn xua tay: 

"Nhạc phụ, tiểu rể mất mẫu thân từ lúc còn quấn tã, đến khi trưởng thành thì cha cũng bệnh qua đời. Vì muốn tìm gặp người thân trong tộc nên mới phải bôn ba lặn lội đến tận đây."

"Vậy ngươi đã từng đọc sách chưa?"

 "Tiểu rể không thích đọc sách, nhưng có biết chút võ nghệ chân tay."

"Không thích đọc sách thì làm sao mà được? Hôn sự này không thành, không thành!" 

Cha ta ghét nhất là hạng người chơi bời lêu lổng, vừa nghe Tạ Trác Ngôn không thích đọc sách, ông lập tức cầm chổi định đuổi hắn ra ngoài.

Tạ Trác Ngôn nhảy dựng lên né cái chổi của cha, miệng không ngừng phân trần:

 "Con tuy không thích đọc sách nhưng con biết làm ruộng, biết săn b.ắ.n, biết bổ củi, còn biết nhóm lửa nấu cơm nữa. Nhạc phụ, con biết nhiều thứ lắm!"

"Những thứ đó thì có ích gì, ta chỉ muốn một thằng rể biết chữ nghĩa thôi mà! Ông trời ơi, sao không thể thành toàn cho tâm nguyện của ta!" 

Cha ta uống quá chén, nỗi buồn dâng lên theo hơi men, ông khóc nức nở. Ta nghe mà cũng chạnh lòng, đành vỗ vai ông:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 "Hay là... để con đi học chữ nhé?"

Cha ta vừa nước mắt vừa nước mũi: "Con gái học chữ thì có ích gì, không làm quan được cũng chẳng mài ra mà ăn được!"

Tạ Trác Ngôn nghe vậy lại tán thưởng ta:

 "Cô nương mà chịu học chữ thì việc nhà sau này cứ để con lo hết cho. Con cũng chẳng đòi hỏi gì, chỉ cần mỗi ngày cho con ăn đủ đậu phụ là được."

Hắn nói được làm được. Mỗi ngày trời chưa sáng đã dậy xay đậu làm đậu phụ. Ăn sáng xong liền đẩy sạp ra phố bán, bán xong về lại bưng một chậu lớn quần áo ra bờ sông giặt.

 Các bà các thẩm trong làng lúc đầu còn cười nhạo hắn, đường đường là đấng nam nhi mà lại đi làm việc nữ t.ử.

 Nhưng lâu dần, thấy hắn giặt đồ sạch sẽ gọn gàng, củi bổ cũng vuông vức đẹp đẽ, các bà các thẩm lại đỏ mắt ghen tỵ, từng người một chạy đến trước mặt ta, chua chát bảo ta số sướng.

Chàng rể mới vừa khôi ngô tuấn tú, vừa chịu ở rể lại còn thạo việc nhà, đúng là nương ta trên trời hiển linh rồi.

Tống T.ử Thanh thì khinh bỉ Tạ Trác Ngôn ra mặt. Hắn tự cao tự đại, tin rằng mình học giỏi, sớm muộn cũng trúng Tiến sĩ, bước chân vào triều đình làm quan, như cha hắn ngày trước.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Tiếc thay, kể từ khi Tống lão gia bị giáng chức bãi quan, Tống gia chỉ có tiêu mà không có thu, gia sản để lại ngày càng cạn kiệt.

 Lại thêm không còn khoản trợ cấp của ta, Tống mẫu mua t.h.u.ố.c sắc thang đều phải tự bỏ tiền túi, ngày qua ngày, Tống T.ử Thanh đến cả tiền học phí cũng chẳng còn, buộc phải ra phố bày sạp bán chữ bán tranh.

Còn cô vợ mới cưới về kia, từ lúc gả sang chẳng thấy nàng ta giặt đồ hay cầm đến cây kim sợi chỉ lấy một lần. 

Tống mẫu còn định đem nàng ta ra so sánh với ta, kể lể ngày trước ta chăm chỉ đảm đang thế nào, giặt đồ nấu cơm ra sao, rồi ta hiếu thảo hiền thục thế nào, t.h.u.ố.c toàn sắc sẵn bưng tận miệng bà ta.

Trình Ngọc Nhu dù chỉ là con gái của một Tú tài, nhưng dù sao cũng là do Tống mẫu đích thân đến Trình gia cầu thân về.

 Lúc cầu thân đã hứa chắc như đinh đóng cột là gả về không phải làm gì, cũng chẳng cần bỏ ra xu nào, nàng ta chỉ cần theo Tống T.ử Thanh lên kinh ứng thí, sau này làm quan gia phu nhân là đủ.

 Nay thì hay rồi, nàng ta gả về như nhảy vào hố lửa, chẳng những phải giặt đồ nấu cơm mà còn phải bỏ của hồi môn ra bù lỗ cho gia đình. Trình Ngọc Nhu đâu có ngu, làm sao nàng ta chịu cam tâm tình nguyện như vậy? Thế nên, hễ Tống mẫu nói nàng ta một câu không phải, nàng ta liền có cả ngàn câu đáp trả lại.

 Mẹ chồng nàng dâu ba ngày một trận cãi nhỏ, năm ngày một trận cãi lớn, khiến Tống T.ử Thanh càng thêm không thể tâm an mà đọc sách được

Cha ta không còn hy vọng ta và Tạ Trác Ngôn có thể đọc sách thành tài nữa, ông chỉ còn biết trông chờ vào thế hệ tiếp theo sẽ ra một người đọc sách. 

Chỉ là, cầm trên tay những thông tin thám thính được từ tỉnh thành gửi về, ta bỗng chẳng dám hứa với cha nữa.

Tạ Trác Ngôn không phải là Tạ Trác Ngôn thật. Tạ Trác Ngôn thật sự đã c.h.ế.t rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện