Ta lùa Tống mẫu về nhà, không hề nói cho bà ta biết ta ra phố là để mua quần áo thay cho chàng thiếu niên kia.
Có quần áo rồi thì phải có giày tất. May mà chân của hắn cũng xấp xỉ chân cha ta, ta bèn vào phòng cha, lấy đôi giày và tất mới mà ông định mặc ngày mai ra cho hắn thay.
Tháng Sáu mùa hè, cái nóng như thiêu như đốt. Chàng thiếu niên nhận lấy quần áo và giày tất mới nhưng không mặc ngay, mà nhảy xuống sông tắm một trận nước lạnh, lau người qua loa rồi mới b.úi tóc, thay đồ.
Ánh mặt trời rạng rỡ chiếu thẳng vào khuôn mặt và thân hình hắn. Đây là lần đầu tiên sau mấy ngày ta mới nhìn rõ diện mạo của hắn: uy vũ, cao lớn lại tiêu sái tuấn lãng.
Hắn cũng giống Tống T.ử Thanh, nhìn không giống người ở cái nơi thâm sơn cùng cốc này. Nhưng khác với vẻ văn yếu của Tống T.ử Thanh, chàng thiếu niên này sau khi thay đồ mới, ẩn hiện một khí thế dũng mãnh như rồng bay hổ gầm.
Còn đống quần áo của Tống T.ử Thanh và Tống mẫu, ta bê chậu ra bờ sông, len lỏi vào giữa đám các bà các thẩm hàng xóm, đổ ào đống đồ vào nước rồi cởi giày dùng chân giẫm lên bì bõm.
Các thẩm một mặt khen ta chăm chỉ, một mặt lại cười đùa trêu chọc đầy vẻ ghen tỵ:
"Mao Ni à, cháu còn chưa gả qua đó mà đã giặt giũ nấu nướng cho người ta rồi sao? Tống gia không biết kiếp trước thắp hương cao thế nào mà đã sa sút đến mức này rồi vẫn cưới được vợ hiền như cháu."
Ta thẹn thùng cười một tiếng:
"Các thẩm đừng nói thế, cháu và T.ử Thanh vẫn chưa thành thân, chưa tính là dâu nhà họ Tống đâu."
"Dào ôi, cháu đã bận trước bận sau, dâng tận miệng thế rồi, Tống gia không cưới cháu thì còn muốn cưới ai? Thật sự nếu không cưới cháu, chẳng cần đến cha cháu đâu, ngay cả bọn thẩm cũng không để yên cho họ."
"Chẳng phải nghe cha cháu bảo còn mấy ngày nữa là cháu và Tống công t.ử thành thân sao? Tống gia là nhà đọc sách, chắc không làm chuyện thất đức như hủy hẹn phút cuối đâu nhỉ?"
Các thẩm líu lo không ngớt. Nữ t.ử trong làng ngày thường chẳng có sở thích gì khác, hễ tụ tập lại là thích hóng chuyện nhà này nhà nọ.
Ta nhíu c.h.ặ.t mày, thở dài mấy tiếng, mím môi vẻ muốn nói lại thôi.
Các thẩm quả nhiên bị ta thu hút, rau không nhặt nữa, đồ không giặt nữa, vây quanh ta nhỏ giọng hỏi:
"Có phải hôn sự giữa cháu và Tống công t.ử có biến rồi không?"
"Cũng không hẳn là biến cố ạ."
Ta nhỏ nhẹ kể chuyện Tống gia định cưới hai vợ cùng lúc, lại nói tiếp:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Cha bảo người kinh thành đều như vậy, không giống người nhà quê mình, cưới một vợ là một vợ. Cháu chẳng sợ gì khác, chỉ sợ cô nương nhà kia xuất thân tốt, lại có học thức, sẽ coi thường cháu thôi."
Các thẩm nghe xong, ai nấy đều vỗ đùi kêu trời kêu đất.
"Trời đất ơi, cái kiểu nợ nần hồ đồ gì thế này, có nhà t.ử tế nào lại cưới xin kiểu đó?"
"Uổng công cha cháu khen Tống gia tận trời xanh, theo thẩm thấy ông ấy bị Tống gia lừa rồi, muốn không công cái đời con gái nhà người ta đấy."
"Sớm biết thế này, thẩm gả quách cháu cho A Thuận nhà thẩm, bảo đảm cả đời này chỉ có mình cháu là vợ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
A Thuận là thợ mổ lợn, vai u thịt bắp, ta thấy cũng tốt đấy, nhưng cha ta không ưng. Ta lắc đầu:
"Sự đã rồi, cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành đợi đến ngày cưới xem sao. Nương cháu mất sớm, chẳng dạy bảo được gì, đến hôm đó chắc phải nhờ các thẩm các bà qua giúp nhà cháu một tay."
Có vở kịch hay "trăm năm có một" như cưới hai vợ cùng ngày, các thẩm các bà sao lại không đồng ý cho được? Ai nấy đều gật đầu lia lịa, bảo ta cứ yên tâm:
"Hôm đó bọn thẩm đều sẽ đến, nương cháu không còn thì bọn thẩm chính là người nhà ngoại của cháu, yên tâm đi, bảo đảm không để cháu bị người ta bắt nạt đâu."
Thế thì tốt quá!
Nói xong, ta chẳng cần biết vải vóc của Tống T.ử Thanh thượng hạng ra sao, có giặt sạch hay không, cứ thế vắt khô nước rồi treo vội lên dây thừng.
Đến tối, ta bưng một bát đậu phụ thừa qua Tống gia như mọi khi. Tống mẫu lúc này lại vui vẻ trở lại, luôn miệng khen ta là dâu hiền tháo vát, ngay cả sắc mặt Tống T.ử Thanh cũng tốt hơn nhiều.
Lúc tiễn ta ra cửa, hắn thậm chí còn mỉm cười:
"Ta đã tìm người xem ngày rồi, cuối giờ Tỵ ngày mốt là giờ lành, thích hợp đón dâu. Lúc đó nàng cứ ở nhà chờ ta, sau lễ đón dâu chúng ta sẽ thực sự là người một nhà."
Giờ Tỵ cuối buổi sao?. Tầm đó là gần chính ngọ rồi. Xem chừng Tống gia nhất định định đón Trình Ngọc Nhu vào cửa trước giờ Tỵ đây mà.
Vậy thì ta phải tranh thủ trước giờ Tỵ tìm lấy một người phu quân khác thôi.
Ta chạy vào phòng củi, báo giờ cướp dâu cho chàng thiếu niên kia. Sau đó ta soi gương vấn tóc gọn gàng, rồi mới vào chính phòng gọi cha đang ngủ dậy.
Cha ta vẫn còn đang mơ mộng làm nhạc phụ của Tiến sĩ, bị ta gọi dậy nửa chừng khi trời còn chưa sáng nên rất không hài lòng:
"Trời đã sáng đâu, gọi cha dậy sớm thế làm gì?"
"Tất nhiên là dậy để... cưới xin rồi."
"Tống gia đến đón dâu rồi à? Sớm thế, tiểu t.ử Tống T.ử Thanh đó một khắc cũng không đợi được sao?"
Cha lẩm bẩm thức dậy mặc quần áo, rồi đi tìm giày tất.
"Ơ, cha nhớ tối qua để ở đầu giường mà, sao giờ lại không thấy nhỉ?"
"Đừng tìm nữa, giày con đem tặng người ta rồi, cha cứ đi đôi giày tất bình thường là được."
Ta sợ chậm trễ thời gian nên thúc giục cha mặc đồ cho nhanh. Cha vẫn tưởng ta đem giày tất mới tặng cho Tống T.ử Thanh, bèn gõ đầu ta một cái, cười thở dài đúng là "con gái lớn không giữ được trong nhà", rồi tìm một đôi giày cũ đi vào.
Có quần áo rồi thì phải có giày tất. May mà chân của hắn cũng xấp xỉ chân cha ta, ta bèn vào phòng cha, lấy đôi giày và tất mới mà ông định mặc ngày mai ra cho hắn thay.
Tháng Sáu mùa hè, cái nóng như thiêu như đốt. Chàng thiếu niên nhận lấy quần áo và giày tất mới nhưng không mặc ngay, mà nhảy xuống sông tắm một trận nước lạnh, lau người qua loa rồi mới b.úi tóc, thay đồ.
Ánh mặt trời rạng rỡ chiếu thẳng vào khuôn mặt và thân hình hắn. Đây là lần đầu tiên sau mấy ngày ta mới nhìn rõ diện mạo của hắn: uy vũ, cao lớn lại tiêu sái tuấn lãng.
Hắn cũng giống Tống T.ử Thanh, nhìn không giống người ở cái nơi thâm sơn cùng cốc này. Nhưng khác với vẻ văn yếu của Tống T.ử Thanh, chàng thiếu niên này sau khi thay đồ mới, ẩn hiện một khí thế dũng mãnh như rồng bay hổ gầm.
Còn đống quần áo của Tống T.ử Thanh và Tống mẫu, ta bê chậu ra bờ sông, len lỏi vào giữa đám các bà các thẩm hàng xóm, đổ ào đống đồ vào nước rồi cởi giày dùng chân giẫm lên bì bõm.
Các thẩm một mặt khen ta chăm chỉ, một mặt lại cười đùa trêu chọc đầy vẻ ghen tỵ:
"Mao Ni à, cháu còn chưa gả qua đó mà đã giặt giũ nấu nướng cho người ta rồi sao? Tống gia không biết kiếp trước thắp hương cao thế nào mà đã sa sút đến mức này rồi vẫn cưới được vợ hiền như cháu."
Ta thẹn thùng cười một tiếng:
"Các thẩm đừng nói thế, cháu và T.ử Thanh vẫn chưa thành thân, chưa tính là dâu nhà họ Tống đâu."
"Dào ôi, cháu đã bận trước bận sau, dâng tận miệng thế rồi, Tống gia không cưới cháu thì còn muốn cưới ai? Thật sự nếu không cưới cháu, chẳng cần đến cha cháu đâu, ngay cả bọn thẩm cũng không để yên cho họ."
"Chẳng phải nghe cha cháu bảo còn mấy ngày nữa là cháu và Tống công t.ử thành thân sao? Tống gia là nhà đọc sách, chắc không làm chuyện thất đức như hủy hẹn phút cuối đâu nhỉ?"
Các thẩm líu lo không ngớt. Nữ t.ử trong làng ngày thường chẳng có sở thích gì khác, hễ tụ tập lại là thích hóng chuyện nhà này nhà nọ.
Ta nhíu c.h.ặ.t mày, thở dài mấy tiếng, mím môi vẻ muốn nói lại thôi.
Các thẩm quả nhiên bị ta thu hút, rau không nhặt nữa, đồ không giặt nữa, vây quanh ta nhỏ giọng hỏi:
"Có phải hôn sự giữa cháu và Tống công t.ử có biến rồi không?"
"Cũng không hẳn là biến cố ạ."
Ta nhỏ nhẹ kể chuyện Tống gia định cưới hai vợ cùng lúc, lại nói tiếp:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Cha bảo người kinh thành đều như vậy, không giống người nhà quê mình, cưới một vợ là một vợ. Cháu chẳng sợ gì khác, chỉ sợ cô nương nhà kia xuất thân tốt, lại có học thức, sẽ coi thường cháu thôi."
Các thẩm nghe xong, ai nấy đều vỗ đùi kêu trời kêu đất.
"Trời đất ơi, cái kiểu nợ nần hồ đồ gì thế này, có nhà t.ử tế nào lại cưới xin kiểu đó?"
"Uổng công cha cháu khen Tống gia tận trời xanh, theo thẩm thấy ông ấy bị Tống gia lừa rồi, muốn không công cái đời con gái nhà người ta đấy."
"Sớm biết thế này, thẩm gả quách cháu cho A Thuận nhà thẩm, bảo đảm cả đời này chỉ có mình cháu là vợ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
A Thuận là thợ mổ lợn, vai u thịt bắp, ta thấy cũng tốt đấy, nhưng cha ta không ưng. Ta lắc đầu:
"Sự đã rồi, cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành đợi đến ngày cưới xem sao. Nương cháu mất sớm, chẳng dạy bảo được gì, đến hôm đó chắc phải nhờ các thẩm các bà qua giúp nhà cháu một tay."
Có vở kịch hay "trăm năm có một" như cưới hai vợ cùng ngày, các thẩm các bà sao lại không đồng ý cho được? Ai nấy đều gật đầu lia lịa, bảo ta cứ yên tâm:
"Hôm đó bọn thẩm đều sẽ đến, nương cháu không còn thì bọn thẩm chính là người nhà ngoại của cháu, yên tâm đi, bảo đảm không để cháu bị người ta bắt nạt đâu."
Thế thì tốt quá!
Nói xong, ta chẳng cần biết vải vóc của Tống T.ử Thanh thượng hạng ra sao, có giặt sạch hay không, cứ thế vắt khô nước rồi treo vội lên dây thừng.
Đến tối, ta bưng một bát đậu phụ thừa qua Tống gia như mọi khi. Tống mẫu lúc này lại vui vẻ trở lại, luôn miệng khen ta là dâu hiền tháo vát, ngay cả sắc mặt Tống T.ử Thanh cũng tốt hơn nhiều.
Lúc tiễn ta ra cửa, hắn thậm chí còn mỉm cười:
"Ta đã tìm người xem ngày rồi, cuối giờ Tỵ ngày mốt là giờ lành, thích hợp đón dâu. Lúc đó nàng cứ ở nhà chờ ta, sau lễ đón dâu chúng ta sẽ thực sự là người một nhà."
Giờ Tỵ cuối buổi sao?. Tầm đó là gần chính ngọ rồi. Xem chừng Tống gia nhất định định đón Trình Ngọc Nhu vào cửa trước giờ Tỵ đây mà.
Vậy thì ta phải tranh thủ trước giờ Tỵ tìm lấy một người phu quân khác thôi.
Ta chạy vào phòng củi, báo giờ cướp dâu cho chàng thiếu niên kia. Sau đó ta soi gương vấn tóc gọn gàng, rồi mới vào chính phòng gọi cha đang ngủ dậy.
Cha ta vẫn còn đang mơ mộng làm nhạc phụ của Tiến sĩ, bị ta gọi dậy nửa chừng khi trời còn chưa sáng nên rất không hài lòng:
"Trời đã sáng đâu, gọi cha dậy sớm thế làm gì?"
"Tất nhiên là dậy để... cưới xin rồi."
"Tống gia đến đón dâu rồi à? Sớm thế, tiểu t.ử Tống T.ử Thanh đó một khắc cũng không đợi được sao?"
Cha lẩm bẩm thức dậy mặc quần áo, rồi đi tìm giày tất.
"Ơ, cha nhớ tối qua để ở đầu giường mà, sao giờ lại không thấy nhỉ?"
"Đừng tìm nữa, giày con đem tặng người ta rồi, cha cứ đi đôi giày tất bình thường là được."
Ta sợ chậm trễ thời gian nên thúc giục cha mặc đồ cho nhanh. Cha vẫn tưởng ta đem giày tất mới tặng cho Tống T.ử Thanh, bèn gõ đầu ta một cái, cười thở dài đúng là "con gái lớn không giữ được trong nhà", rồi tìm một đôi giày cũ đi vào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









