Ta vừa đi vừa c.ắ.n ngón tay suy tính trở về nhà.
Sạp đậu phụ vừa được cha dọn dẹp xong xuôi vẫn còn đặt trước cửa, chưa kịp đẩy vào trong.
Bên cạnh sạp đậu phụ, một nam t.ử trẻ tuổi áo quần rách rưới, tóc tai bù xù đang nằm đó, chẳng rõ là còn sống hay đã c.h.ế.t.
Thấy vậy, ta vội chạy đến, lay lay người hắn:
"Này, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi! Ngươi làm sao thế? Đang yên đang lành sao lại nằm trước cửa nhà ta?"
"Nước... đậu phụ... Ta muốn uống nước, ăn... ăn đậu phụ..."
Đã nửa sống nửa c.h.ế.t rồi mà vẫn còn tơ tưởng đến đậu phụ cơ đấy? Ta không còn cách nào khác, đành chạy vào nhà múc một gáo nước đem ra cho hắn uống, lại nhét thêm nửa cái bánh bao vào miệng hắn:
"Ngươi đến không đúng lúc rồi, đậu phụ bán hết sạch rồi, thôi thì chịu khó ăn miếng bánh bao này lót dạ đi."
Chàng thiếu niên lạc lối khó khăn nhai hết nửa miếng bánh, vừa định đứng dậy thì lại ngã nhào ra trước mặt ta.
Lúc này ta mới phát hiện, sau lưng hắn có một vết thương to bằng miệng bát.
Ta chẳng có kinh nghiệm cứu người gì cả, chỉ nhớ lúc nhỏ bị trầy da, cha thường hái mấy lá tiểu kế (cây cỏ gai) mọc quanh sân, giã nát rồi đắp lên vết thương để cầm m.á.u và hạ sốt.
Ta bèn đi hái vài lá tiểu kế, giã nát đắp lên vết sẹo trên lưng hắn, rồi xé vải băng bó lại gọn gàng.
Sắp đến ngày đại hỷ mà lại cứu một nam nhân giấu trong nhà, nếu cha ta biết được chắc chắn sẽ lột da ta mất.
Nhưng thật may, để chuẩn bị cho hôn sự của ta, lúc này ông đang bận rộn bàn bạc quy trình đón dâu với các thúc các bá trong làng, không có ở nhà.
Ta liền tranh thủ lúc này giấu chàng thiếu niên kia vào trong phòng chứa củi.
Ta vừa đem số t.h.u.ố.c bổ của Tống phu nhân sắc cho hắn uống, vừa nói:
"Vết thương của ngươi muốn khỏi hẳn thì phải ra phố tìm thầy t.h.u.ố.c mà chạy chữa. Ta cho ngươi một lượng bạc này, nghỉ ngơi xong thì tự mình đi đi."
Sau khi cầm được m.á.u và uống t.h.u.ố.c, khí sắc của chàng thiếu niên đã tốt hơn hẳn, nói năng cũng bắt đầu có sức lực.
Hắn ngồi bên đống củi, ngước đầu nhìn ta hỏi:
"Cô nương đã cứu tại hạ một mạng, tại hạ vẫn chưa biết phải xưng hô với cô nương thế nào?"
"Ta họ Bạch, tên là Bạch Hoán Thanh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Có phải là hai chữ 'Hoán Thanh' trong câu: Hoán sa lộng bích thủy, tự dữ thanh ba nhàn (Giặt lụa đùa nước biếc, tự vui cùng sóng trong) không?"
Hả? Ta không biết đâu nha. Cái tên này là cha ta đặc biệt bỏ tiền ra nhờ thầy đồ đặt cho.
Trước đây ta chỉ thấy tên mình đặc biệt, không giống với những tên như Tiểu Hoa tỷ, Nhị Mỹ tỷ trong làng. Chứ đâu có ngờ nó còn ghép được thành một câu thơ cơ chứ.
Chàng thiếu niên thấy ta không trả lời, bèn mặc định là đúng, hắn ho khẽ vài tiếng rồi lại nói:
"Người ta thường nói ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp, không biết cô nương đã có hôn phối hay chưa?"
Hả... cái gì cơ? Ơn cứu mạng mà báo đáp kiểu này à?
Ta hoài nghi nhìn hắn một lượt. Thấy cái vẻ sa sút t.h.ả.m hại của hắn, chẳng lẽ hắn định bám lấy ta để ăn chực ở rể trong nhà này không chịu đi sao?
Nghĩ đến đây, ta nhìn hắn với ánh mắt thêm vài phần khinh bỉ:
"Lớn ngần này rồi mà không nghĩ cách tự lực cánh sinh, sao cứ mơ tưởng đến chuyện sung rụng vào mồm thế? Nếu vậy thì ta không giữ ngươi lại được nữa, mau đứng dậy đi đi!"
Chàng thiếu niên đối với lời đuổi khách của ta có vẻ không để tâm, chỉ nhìn ta bằng đôi mắt thanh nhã:
"Hoán Thanh cô nương hãy suy nghĩ kỹ lại xem. Tại hạ tuy bất tài nhưng cũng có vài phần bản lĩnh, nếu kết duyên với nàng, sau này nhất định không để nàng chịu thiệt thòi. Huống hồ phụ mẫu tại hạ đều đã qua đời, chỉ còn lại một mình, không nơi nương tựa, bốn bể đều có thể là nhà."
Suy nghĩ kỹ lại xem?
Ta nhìn chàng thiếu niên từ trên xuống dưới một lượt, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ.
Tống T.ử Thanh có thể đi rước Trình Ngọc Nhu làm vợ trước, vậy tại sao ta không thể tìm lấy một "đông sàng khoái tế" (con rể hiền) trước chứ?
Hơn nữa, chàng thiếu niên này không cha không mẹ, sau khi cưới ta sẽ không phải hầu hạ cha mẹ chồng.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Hắn lại không nơi nương tựa, sau khi cưới hoàn toàn có thể ở rể nhà ta, ta sẽ chẳng cần phải rời khỏi nhà mình.
Đây chẳng phải là chuyện một mũi tên trúng hai đích sao?
Trong lòng ta bỗng chốc vui mừng khôn xiết, ta nắm lấy cánh tay hắn gặng hỏi:
"Ngươi nói có thật không? Ngươi thật sự không cha không mẹ, cũng không nơi nương tựa chứ?"
Chàng thiếu niên mỉm cười gật đầu:
"Thật lòng! Hoán Thanh cô nương, những lời tại hạ nói đều là thật!"
"Vậy thì sáng sớm mai ngươi hãy đến đây cướp dâu đi, cướp xong rồi ta sẽ tặng không cho ngươi một nồi đậu phụ đóng bao!"
Sạp đậu phụ vừa được cha dọn dẹp xong xuôi vẫn còn đặt trước cửa, chưa kịp đẩy vào trong.
Bên cạnh sạp đậu phụ, một nam t.ử trẻ tuổi áo quần rách rưới, tóc tai bù xù đang nằm đó, chẳng rõ là còn sống hay đã c.h.ế.t.
Thấy vậy, ta vội chạy đến, lay lay người hắn:
"Này, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi! Ngươi làm sao thế? Đang yên đang lành sao lại nằm trước cửa nhà ta?"
"Nước... đậu phụ... Ta muốn uống nước, ăn... ăn đậu phụ..."
Đã nửa sống nửa c.h.ế.t rồi mà vẫn còn tơ tưởng đến đậu phụ cơ đấy? Ta không còn cách nào khác, đành chạy vào nhà múc một gáo nước đem ra cho hắn uống, lại nhét thêm nửa cái bánh bao vào miệng hắn:
"Ngươi đến không đúng lúc rồi, đậu phụ bán hết sạch rồi, thôi thì chịu khó ăn miếng bánh bao này lót dạ đi."
Chàng thiếu niên lạc lối khó khăn nhai hết nửa miếng bánh, vừa định đứng dậy thì lại ngã nhào ra trước mặt ta.
Lúc này ta mới phát hiện, sau lưng hắn có một vết thương to bằng miệng bát.
Ta chẳng có kinh nghiệm cứu người gì cả, chỉ nhớ lúc nhỏ bị trầy da, cha thường hái mấy lá tiểu kế (cây cỏ gai) mọc quanh sân, giã nát rồi đắp lên vết thương để cầm m.á.u và hạ sốt.
Ta bèn đi hái vài lá tiểu kế, giã nát đắp lên vết sẹo trên lưng hắn, rồi xé vải băng bó lại gọn gàng.
Sắp đến ngày đại hỷ mà lại cứu một nam nhân giấu trong nhà, nếu cha ta biết được chắc chắn sẽ lột da ta mất.
Nhưng thật may, để chuẩn bị cho hôn sự của ta, lúc này ông đang bận rộn bàn bạc quy trình đón dâu với các thúc các bá trong làng, không có ở nhà.
Ta liền tranh thủ lúc này giấu chàng thiếu niên kia vào trong phòng chứa củi.
Ta vừa đem số t.h.u.ố.c bổ của Tống phu nhân sắc cho hắn uống, vừa nói:
"Vết thương của ngươi muốn khỏi hẳn thì phải ra phố tìm thầy t.h.u.ố.c mà chạy chữa. Ta cho ngươi một lượng bạc này, nghỉ ngơi xong thì tự mình đi đi."
Sau khi cầm được m.á.u và uống t.h.u.ố.c, khí sắc của chàng thiếu niên đã tốt hơn hẳn, nói năng cũng bắt đầu có sức lực.
Hắn ngồi bên đống củi, ngước đầu nhìn ta hỏi:
"Cô nương đã cứu tại hạ một mạng, tại hạ vẫn chưa biết phải xưng hô với cô nương thế nào?"
"Ta họ Bạch, tên là Bạch Hoán Thanh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Có phải là hai chữ 'Hoán Thanh' trong câu: Hoán sa lộng bích thủy, tự dữ thanh ba nhàn (Giặt lụa đùa nước biếc, tự vui cùng sóng trong) không?"
Hả? Ta không biết đâu nha. Cái tên này là cha ta đặc biệt bỏ tiền ra nhờ thầy đồ đặt cho.
Trước đây ta chỉ thấy tên mình đặc biệt, không giống với những tên như Tiểu Hoa tỷ, Nhị Mỹ tỷ trong làng. Chứ đâu có ngờ nó còn ghép được thành một câu thơ cơ chứ.
Chàng thiếu niên thấy ta không trả lời, bèn mặc định là đúng, hắn ho khẽ vài tiếng rồi lại nói:
"Người ta thường nói ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp, không biết cô nương đã có hôn phối hay chưa?"
Hả... cái gì cơ? Ơn cứu mạng mà báo đáp kiểu này à?
Ta hoài nghi nhìn hắn một lượt. Thấy cái vẻ sa sút t.h.ả.m hại của hắn, chẳng lẽ hắn định bám lấy ta để ăn chực ở rể trong nhà này không chịu đi sao?
Nghĩ đến đây, ta nhìn hắn với ánh mắt thêm vài phần khinh bỉ:
"Lớn ngần này rồi mà không nghĩ cách tự lực cánh sinh, sao cứ mơ tưởng đến chuyện sung rụng vào mồm thế? Nếu vậy thì ta không giữ ngươi lại được nữa, mau đứng dậy đi đi!"
Chàng thiếu niên đối với lời đuổi khách của ta có vẻ không để tâm, chỉ nhìn ta bằng đôi mắt thanh nhã:
"Hoán Thanh cô nương hãy suy nghĩ kỹ lại xem. Tại hạ tuy bất tài nhưng cũng có vài phần bản lĩnh, nếu kết duyên với nàng, sau này nhất định không để nàng chịu thiệt thòi. Huống hồ phụ mẫu tại hạ đều đã qua đời, chỉ còn lại một mình, không nơi nương tựa, bốn bể đều có thể là nhà."
Suy nghĩ kỹ lại xem?
Ta nhìn chàng thiếu niên từ trên xuống dưới một lượt, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ.
Tống T.ử Thanh có thể đi rước Trình Ngọc Nhu làm vợ trước, vậy tại sao ta không thể tìm lấy một "đông sàng khoái tế" (con rể hiền) trước chứ?
Hơn nữa, chàng thiếu niên này không cha không mẹ, sau khi cưới ta sẽ không phải hầu hạ cha mẹ chồng.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Hắn lại không nơi nương tựa, sau khi cưới hoàn toàn có thể ở rể nhà ta, ta sẽ chẳng cần phải rời khỏi nhà mình.
Đây chẳng phải là chuyện một mũi tên trúng hai đích sao?
Trong lòng ta bỗng chốc vui mừng khôn xiết, ta nắm lấy cánh tay hắn gặng hỏi:
"Ngươi nói có thật không? Ngươi thật sự không cha không mẹ, cũng không nơi nương tựa chứ?"
Chàng thiếu niên mỉm cười gật đầu:
"Thật lòng! Hoán Thanh cô nương, những lời tại hạ nói đều là thật!"
"Vậy thì sáng sớm mai ngươi hãy đến đây cướp dâu đi, cướp xong rồi ta sẽ tặng không cho ngươi một nồi đậu phụ đóng bao!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









