Tạ Tuế ngồi bên mép giường, ánh nến vàng vọt soi rõ khuôn mặt góc cạnh nhưng ôn hòa của hắn. Hắn thực sự còn điều chưa nói. Ví dụ như, hắn không phải lần đầu gặp ta, và ta cũng không phải lần đầu cứu hắn.

Kiếp trước, ta đã cứu hắn một lần rồi. Nhưng lần đó, sau khi vết thương lành, hắn đã không ở lại, mà trèo tường rời đi ngay trước ngày ta đại hỷ.

 Hắn để lại lời nhắn, đợi sau này công thành danh toại sẽ quay lại báo ơn cứu mạng. Thế nhưng, ta đã không đợi được hắn về.

Tạ Tuế ra chiến trường, đ.á.n.h thắng nhiều trận, nhưng vì xuất thân thấp kém, không người nương tựa, quân công bị kẻ khác cướp mất, cuối cùng bị tiểu nhân hãm hại mà c.h.ế.t trong âm mưu quỷ kế.

Còn âm mưu của Tống gia, kiếp trước ta cũng đã biết. Nhưng ta không tìm được cách hóa giải, chỉ nghĩ dựa vào các bà các thẩm trong làng chống lưng để bảo cha từ hôn.

 Nhưng cha không nuốt trôi cục tức này, chạy qua Tống gia quậy một trận, Tống gia vì nể mặt mũi nên đành đổi ý, rước ta về trước, coi như bình đích với Trình Ngọc Nhu.

Ngờ đâu, sau khi thành hôn Tống gia lại lật mặt. Họ không dám hành hạ ta công khai nên dùng tiểu xảo.

 Đầu tiên là mượn cớ ta m.a.n.g t.h.a.i để giữ ta và Tống mẫu lại làng sinh con, rồi lấy cớ tiền đồ Tống gia để ép ta lấy của hồi môn nuôi Tống T.ử Thanh đi thi.

Tống mẫu lại càng độc ác hơn. Bà ta vô tình nhận được thư và bạc do Tạ Tuế phái người gửi đến trước khi c.h.ế.t, nhưng bà ta đã giấu đi và nuốt trọn.

 Đến khi ta biết Tống T.ử Thanh muốn hạ thê làm thiếp và đòi kiện cáo, bà ta mới đem bức thư đó ra trước mặt tộc trưởng Tống gia, vu khống ta thông đồng với ngoại nam. Bà ta còn trộm yếm của ta  kẹp vào trong đó để buộc tội ta mất trinh tiết trước khi cưới.

Ta không biết chữ nhiều, lại không biện minh nổi bức thư và cái yếm đó là thế nào, nên đã ôm hận phóng hỏa mà c.h.ế.t.

Từng việc, từng chút một, đều được linh hồn của Tạ Tuế chứng kiến hết thảy. Chấp niệm của hắn khi sống là báo ơn cứu mạng, chẳng ngờ ơn chưa báo xong đã khiến ta rơi vào cảnh ngục tù.

 Vì thế hắn hóa thành oán hồn lẩn khuất nhân gian rất lâu, mãi sau này mới gặp được một vị cao tăng hứa cho hắn một kiếp luân hồi, tụng kinh siêu độ cho hắn.

Kiếp này, hắn đi theo dấu vết kiếp trước, một lần nữa ngã xuống trước cửa nhà ta. Được ta cứu giúp, và rồi lấy thân báo đáp.

"Thanh Thanh, có ta ở đây, ta sẽ không để nàng phải c.h.ế.t đâu." 

Tạ Tuế ôm lấy ta, vòng tay hắn ấm áp vô cùng, hơn hẳn dòng nước suối kia.

Cái mụ già nhà họ Tống kia tưởng đẩy sau lưng ta một cái là ta không biết ai làm sao. Bà ta đâu có ngờ mặt nước phẳng lặng như gương, ta đã nhìn rõ mặt bà ta rồi.

Sáng sớm hôm sau, ta ngồi xe ngựa cùng Tạ Tuế lên huyện báo quan, kiện Tống mẫu tội mưu tài hại mệnh.

 Dù Tống mẫu ra sức kêu oan, Tống T.ử Thanh cũng kêu thay mẹ, khăng khăng bảo ta vì không gả được cho hắn nên sinh lòng oán hận cố tình hãm hại. Nhưng quan Huyện không dễ lừa, phán Tống mẫu ba năm tù giam.

 Tống T.ử Thanh tội vu khống ta, cùng tội với mẹ, bị đ.á.n.h hai mươi gậy và chịu ba năm tù.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lần này, mẹ con họ có thể yên ổn ở trong tù một thời gian rồi.

Tháng Chín năm đó, ta sinh được một đứa con trai, Tạ Tuế đặt tên là Bạch Tri Hành.

 Tri hành hợp nhất, phương năng chí viễn (Biết và làm đi đôi với nhau mới có thể đi xa). Cha ta mừng rỡ khôn xiết, bày tiệc lớn ăn mừng linh đình. Đứa trẻ còn đang quấn tã mà ông đã lo tìm thầy đồ tốt để gửi nó đi học rồi.

Tháng Mười, biên cương bại trận, thủ tướng Phùng Tư Thành bị quân địch c.h.é.m đầu, thủ cấp treo trên cổng thành phơi nắng ba ngày ba đêm. 

Triều đình buộc phải thay tướng. Ta hỏi Tạ Tuế có muốn ra biên cương lập công không? 

Tạ Tuế lắc đầu, kẻ thù năm xưa đã c.h.ế.t dưới tay địch, kiếp này hắn không mong cầu gì hơn, chỉ cầu cùng ta bình an vô sự, bạc đầu giai lão.

Ba năm sau, ta sinh thêm một đứa con gái. Vì ba năm qua ta đã đọc không ít sách, biết nhiều mặt chữ, nên lần này ta tự đặt tên cho con là Tạ Công Ngọc. 

Công Ngọc không chỉ theo họ Tạ mà tính tình cũng giống hắn, không thích phấn son chỉ thích võ nghệ, suốt ngày múa đao luyện gậy. 

Cha ta nhiều lần chướng mắt, định tìm bà thẩm nào đó đến dạy dỗ lại con bé. 

Nhưng Tạ Tuế lại rất vui, hắn đang lo bản lĩnh của mình không có chỗ truyền thụ, nay dạy hết cho con gái để con bé tự bảo vệ mình.

Năm thứ tư sau khi ta và Tạ Tuế thành hôn, sạp đậu phụ buôn bán ngày càng phát đạt, ta bàn với cha mua một cái trạch t.ử  trên phố. 

Lúc cả nhà dọn đi, tình cờ thấy mẹ con nhà họ Tống vừa ra tù trở về.

Ba năm lao ngục đủ để mài mòn ý chí và hủy hoại thân thể một con người. 

Tống mẫu già đi trông thấy, tai điếc mắt mù, đi lại phải có người dìu.

 Tống T.ử Thanh cũng đã bạc nửa đầu tóc, hắn vì tội vu khống mà chịu án, lại bị thọt một chân, đời này coi như tuyệt đường công danh. 

Còn cô vợ Trình Ngọc Nhu, từ lúc mẹ con họ ngồi tù đã được người nhà đón về gả cho người khác rồi.

Giờ đây căn nhà cũ của Tống gia dột nát gió lùa, để lại cho mẹ con họ e rằng chẳng còn ngày lành nào nữa.

Trời đất bao la, từ nay về sau không ai có thể làm hại ta được nữa! 💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

(Hết)
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện