Đậu phụ đóng bao là bí quyết gia truyền không truyền ra ngoài của nhà họ Bạch chúng ta.
Nhờ có tay nghề này, tổ phụ ta đã thoát cảnh nghèo khó, mua được ruộng đất, không còn là dân lưu tán nữa.
Cha ta đã dựng lên nhà ngói khang trang, rộng rãi sáng sủa, đông ấm hạ mát. Còn ta, cũng đã tích góp được một khoản bạc không nhỏ.
Vốn dĩ, số bạc này đều định dùng làm của hồi môn theo ta về nhà chồng.
Ba năm trước, có một vị quan lớn ở kinh thành là Tống lão gia, chẳng rõ đã phạm phải lỗi gì mà cả gia đình bị giáng chức, đày đến cái huyện nhỏ hẻo lánh này của chúng ta.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé! Có lẽ vì dọc đường gian nan, đói khát khôn cùng, vừa mới đến huyện, Tống lão gia đã đổ bệnh ngã gục ngay trước sạp đậu phụ của cha ta.
Cha ta là người trọng nghĩa khí, lại nhiệt tình lương thiện, thấy vậy liền vội vàng dìu Tống lão gia đến y quán, tự bỏ tiền túi ra trị bệnh cho ông ấy.
Ông còn cắt hẳn một nửa tảng đậu phụ mới ra lò tặng cho Tống lão gia lót dạ.
Tống lão gia sau khi ăn no uống đủ thì vô cùng cảm kích, hỏi han tình hình gia đình cha ta.
Nghe tin có một cô con gái nhỏ còn đang chờ gả chồng, ông liền vỗ tay quyết định ngay tại chỗ, miệng nói định ước hôn sự giữa ta và con trai độc nhất của ông – Tống T.ử Thanh.
Khi đó ta mới vừa đến tuổi cập kê, người đến hỏi cưới rất đông. Nhưng cha ta bảo rằng, Tống gia không giống với những nhà đồ tể mổ heo sát bò kia, họ là người đọc sách, thanh bạch và có chí tiến thủ.
Nếu ta gả qua đó, sau này sẽ không còn phải ra ngoài dầm mưa dãi nắng, chịu khổ cực buôn bán sớm tối nữa.
Ta chẳng biết người đọc sách thì tốt hơn những người mổ heo sát bò ở chỗ nào, ta chỉ biết Tống T.ử Thanh có diện mạo khôi ngô, trông không đáng sợ như những gã đồ tể kia.
Giọng nói của hắn cũng rất êm tai, nho nhã lễ độ, luôn gọi ta một cách khách khí là "Bạch cô nương".
Lớn bằng ngần này, chưa từng có ai gọi ta như thế cả.
Nương ta mất sớm, cha sợ ta bị người ta hắt hủi nên bao năm qua không đi bước nữa, đích thân nuôi dạy ta khôn lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngày thường ông thích gọi ta là Mao Ni. Hàng xóm láng giềng, từ các bà đến các thẩm, cũng cứ thế gọi theo cha ta là Mao Ni.
Tuy nghe thì thân thương thật đấy, nhưng ta đã mười lăm tuổi rồi, cứ gọi mãi cái tên Mao Ni ấy cũng khiến người ta chê cười, ngay cả cháu gái của bà lão hàng xóm còn bảo ta không biết xấu hổ.
Nhưng kể từ khi Tống T.ử Thanh gọi ta là Bạch cô nương, trong khoảnh khắc đó ta cảm thấy như mình thật sự đã trưởng thành, trở thành một thiếu nữ thực thụ.
Ta đã từng vui vẻ dậy sớm phụ cha làm đậu phụ, từng giành lấy thau chậu trong tay Tống T.ử Thanh để giúp hắn múc nước giặt đồ.
Ta đã từng chạy ra phố, lấy tiền riêng tích góp được từ việc bán đậu phụ để mua t.h.u.ố.c, sắc thang cho Tống mẫu.
Trong lòng, trong mắt ta khi ấy, tất cả đều là Tống gia, đều là Tống T.ử Thanh.
Cha ta còn hay trêu chọc, bảo sớm biết thế này đã chẳng vội vàng đồng ý hôn sự với Tống lão gia làm gì, chưa thành thân mà con gái đã "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" rồi.
Ta bị ông trêu đến đỏ cả mặt, nhưng trong thâm tâm lại thầm cảm ơn biết bao cái duyên gặp gỡ giữa cha và Tống lão gia năm ấy.
Vì Tống lão gia bị giáng chức, tổ mẫu nhà họ Tống chịu cú sốc quá lớn nên đã lâm bệnh qua đời ngay trên đường đi. Theo quy định, cả nhà họ Tống phải chịu tang.
Vốn dĩ Tống T.ử Thanh là hàng cháu, chỉ cần chịu tang một năm. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, bệnh cũ của Tống lão gia tái phát rồi cũng qua đời, Tống T.ử Thanh phải chịu tang ròng rã ba năm.
Ba năm thời gian, bảo dài không dài, bảo ngắn không ngắn. Ta mỗi ngày chạy đôn chạy đáo giữa sạp đậu phụ và Tống gia.
Làm xong đậu phụ, nồi đầu tiên ta đều đem biếu Tống mẫu và Tống T.ử Thanh. Sau đó lại quay về giặt giũ quần áo cũ của họ.
Sức khỏe Tống mẫu không tốt, dăm bữa nửa tháng ta lại phải đến y quán mời thầy t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c cho bà, sắc t.h.u.ố.c xong còn bưng tận miệng hầu hạ.
Các bà các thẩm đều bảo ta vất vả, nhưng tự ta chẳng cảm thấy thế bao giờ.
Nhờ có tay nghề này, tổ phụ ta đã thoát cảnh nghèo khó, mua được ruộng đất, không còn là dân lưu tán nữa.
Cha ta đã dựng lên nhà ngói khang trang, rộng rãi sáng sủa, đông ấm hạ mát. Còn ta, cũng đã tích góp được một khoản bạc không nhỏ.
Vốn dĩ, số bạc này đều định dùng làm của hồi môn theo ta về nhà chồng.
Ba năm trước, có một vị quan lớn ở kinh thành là Tống lão gia, chẳng rõ đã phạm phải lỗi gì mà cả gia đình bị giáng chức, đày đến cái huyện nhỏ hẻo lánh này của chúng ta.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé! Có lẽ vì dọc đường gian nan, đói khát khôn cùng, vừa mới đến huyện, Tống lão gia đã đổ bệnh ngã gục ngay trước sạp đậu phụ của cha ta.
Cha ta là người trọng nghĩa khí, lại nhiệt tình lương thiện, thấy vậy liền vội vàng dìu Tống lão gia đến y quán, tự bỏ tiền túi ra trị bệnh cho ông ấy.
Ông còn cắt hẳn một nửa tảng đậu phụ mới ra lò tặng cho Tống lão gia lót dạ.
Tống lão gia sau khi ăn no uống đủ thì vô cùng cảm kích, hỏi han tình hình gia đình cha ta.
Nghe tin có một cô con gái nhỏ còn đang chờ gả chồng, ông liền vỗ tay quyết định ngay tại chỗ, miệng nói định ước hôn sự giữa ta và con trai độc nhất của ông – Tống T.ử Thanh.
Khi đó ta mới vừa đến tuổi cập kê, người đến hỏi cưới rất đông. Nhưng cha ta bảo rằng, Tống gia không giống với những nhà đồ tể mổ heo sát bò kia, họ là người đọc sách, thanh bạch và có chí tiến thủ.
Nếu ta gả qua đó, sau này sẽ không còn phải ra ngoài dầm mưa dãi nắng, chịu khổ cực buôn bán sớm tối nữa.
Ta chẳng biết người đọc sách thì tốt hơn những người mổ heo sát bò ở chỗ nào, ta chỉ biết Tống T.ử Thanh có diện mạo khôi ngô, trông không đáng sợ như những gã đồ tể kia.
Giọng nói của hắn cũng rất êm tai, nho nhã lễ độ, luôn gọi ta một cách khách khí là "Bạch cô nương".
Lớn bằng ngần này, chưa từng có ai gọi ta như thế cả.
Nương ta mất sớm, cha sợ ta bị người ta hắt hủi nên bao năm qua không đi bước nữa, đích thân nuôi dạy ta khôn lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngày thường ông thích gọi ta là Mao Ni. Hàng xóm láng giềng, từ các bà đến các thẩm, cũng cứ thế gọi theo cha ta là Mao Ni.
Tuy nghe thì thân thương thật đấy, nhưng ta đã mười lăm tuổi rồi, cứ gọi mãi cái tên Mao Ni ấy cũng khiến người ta chê cười, ngay cả cháu gái của bà lão hàng xóm còn bảo ta không biết xấu hổ.
Nhưng kể từ khi Tống T.ử Thanh gọi ta là Bạch cô nương, trong khoảnh khắc đó ta cảm thấy như mình thật sự đã trưởng thành, trở thành một thiếu nữ thực thụ.
Ta đã từng vui vẻ dậy sớm phụ cha làm đậu phụ, từng giành lấy thau chậu trong tay Tống T.ử Thanh để giúp hắn múc nước giặt đồ.
Ta đã từng chạy ra phố, lấy tiền riêng tích góp được từ việc bán đậu phụ để mua t.h.u.ố.c, sắc thang cho Tống mẫu.
Trong lòng, trong mắt ta khi ấy, tất cả đều là Tống gia, đều là Tống T.ử Thanh.
Cha ta còn hay trêu chọc, bảo sớm biết thế này đã chẳng vội vàng đồng ý hôn sự với Tống lão gia làm gì, chưa thành thân mà con gái đã "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" rồi.
Ta bị ông trêu đến đỏ cả mặt, nhưng trong thâm tâm lại thầm cảm ơn biết bao cái duyên gặp gỡ giữa cha và Tống lão gia năm ấy.
Vì Tống lão gia bị giáng chức, tổ mẫu nhà họ Tống chịu cú sốc quá lớn nên đã lâm bệnh qua đời ngay trên đường đi. Theo quy định, cả nhà họ Tống phải chịu tang.
Vốn dĩ Tống T.ử Thanh là hàng cháu, chỉ cần chịu tang một năm. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, bệnh cũ của Tống lão gia tái phát rồi cũng qua đời, Tống T.ử Thanh phải chịu tang ròng rã ba năm.
Ba năm thời gian, bảo dài không dài, bảo ngắn không ngắn. Ta mỗi ngày chạy đôn chạy đáo giữa sạp đậu phụ và Tống gia.
Làm xong đậu phụ, nồi đầu tiên ta đều đem biếu Tống mẫu và Tống T.ử Thanh. Sau đó lại quay về giặt giũ quần áo cũ của họ.
Sức khỏe Tống mẫu không tốt, dăm bữa nửa tháng ta lại phải đến y quán mời thầy t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c cho bà, sắc t.h.u.ố.c xong còn bưng tận miệng hầu hạ.
Các bà các thẩm đều bảo ta vất vả, nhưng tự ta chẳng cảm thấy thế bao giờ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









