"Cậu có việc gì không?" Kiều Tang không thể không dừng bước hỏi.

"Nếu không phải tại mày lãng phí quá nhiều thời gian, hôm nay tao đã không phải đi công cốc một chuyến." Cô nữ sinh oán trách nói.

Kiều Tang hơi nhíu mày: "Tôi nhớ là lúc gọi đến số của cậu, chính cậu là người không có mặt."

Cô nàng mắt xếch càng hăng hái: "Nếu không phải tại mày xông lên nhanh như thế, người được làm thủ tục cuối cùng đã là tao rồi! Mày có biết là mày chỉ cần ngồi xuống chậm hai giây thôi là tao đã đi tới kịp không!"

Kiều Tang cảm thấy cạn lời. Đứa nhỏ này đầu óc chắc có vấn đề? Kiều Tang trực tiếp đi vòng qua cô ta định rời đi. Tuy hiện tại cô đang ở trong thân xác 15 tuổi, nhưng tâm hồn lại là một người trưởng thành. Trước mặt cô, một nữ sinh mặc đồng phục cấp ba vẫn chỉ là một đứa trẻ. Tranh cãi thắng thua với một "đứa trẻ ranh" thế này thì có ý nghĩa gì chứ?

Kết quả chưa đi được hai bước, cô nàng kia đã nhanh chân chạy lên chắn trước mặt cô, chất vấn: "Mày đi đâu đấy?"

Kiều Tang nhìn cô ta, nhàn nhạt hỏi: "Cậu muốn đ.á.n.h nhau à?"

Có thể dùng tay chân giải quyết thì tuyệt đối không dùng lời nói. Tranh cãi với trẻ con chẳng có nghĩa lý gì, nhưng tấu cho một trận thì lại rất có ý nghĩa.

"Cái gì?" Lần này đến lượt cô nữ sinh mắt xếch ngơ ngác.

"Đánh nhau thì đi ra ngoài, không đ.á.n.h thì tránh đường." Kiều Tang sở hữu đôi mắt phượng hơi xếch nhẹ, ngày thường hòa nhã thì nhìn rất đẹp, nhưng khi cô không cười mà nhìn chằm chằm một người, khí thế đó thực sự có thể dọa người.

Nữ sinh kia ngẩn ra vài giây, xác nhận lại đồng phục trường cấp hai trên người Kiều Tang, rồi lại nhìn qua Hỏa Nha Cẩu và Bàn Gia Cưu, nghiến răng nói: "Đánh thì đánh!"

Hai người đi đến một khoảng sân trống phía sau Trung tâm Ngự thú Hàng Cảng. Nơi này không quá rộng cũng không quá hẹp, lác đác vài người đang dắt thú linh tập luyện.

Kiều Tang nhìn quanh rồi hỏi: "Đánh ở đây không ổn lắm nhỉ? Hay tìm chỗ nào vắng vẻ hơn?"

Cô nàng mắt xếch nghe vậy liền nhếch môi châm chọc: "Sao? Mày sợ à?"

Kiều Tang nhướng mày: "Tôi chỉ sợ cậu bị mất mặt thôi. Nếu cậu muốn ở đây thì cứ ở đây."

"Tới luôn đi!" Nữ sinh kia bước rộng chân phải sang bên cạnh làm tư thế chuẩn bị.

Kiều Tang thấy đối phương đã bày trận, liền đặt Hỏa Nha Cẩu đang ôm trong tay xuống đất.

Nữ sinh mắt xếch giơ hai tay lên, còn chưa kịp kết ấn thì đã thấy một cú đá quét ngang hông hướng thẳng vào mặt mình. Cô ta phản xạ tự nhiên, ôm đầu ngồi thụp xuống đất. Một luồng gió mạnh lướt qua ngay đỉnh đầu.

"Mày làm cái gì thế hả!" Từ Linh Lam (tên cô nữ sinh mắt xếch) kinh hồn bạt vía, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cô ta bật dậy, lùi gấp hai bước, vẻ mặt vẫn chưa hết bàng hoàng. Cô không thể tin được cái đứa nhỏ hơn mình này lại trực tiếp dùng chân đá người, mà còn nhằm thẳng vào đầu! Cú đá đó mà trúng thì chắc chắn là chấn thương sọ não chứ chẳng chơi!

Quá hung tàn!

Kiều Tang vẻ mặt đầy vô tội: "Chẳng phải cậu bảo muốn đ.á.n.h nhau sao?"

Ai thèm nói cái kiểu đ.á.n.h nhau đó hả!!!

Từ Linh Lam tức đến nghẹn lời. Cô cảm thấy con bé này cố ý, nhưng cô không có bằng chứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Ngự Thú Sư đ.á.n.h nhau tất nhiên là dùng thú linh, mày có thấy Ngự Thú Sư nào tự mình động thủ bao giờ chưa!" Từ Linh Lam gào lên.

Kiều Tang ngẩn ra một chút, rồi đáp: "Tôi đã là Ngự Thú Sư đâu."

Từ Linh Lam: "..." Đúng thật, lúc nãy mình vừa nghe ở quầy đăng ký xong. Nhưng đó chỉ là chứng nhận trên giấy tờ thôi, mày đã khế ước rồi thì mày chính là Ngự Thú Sư rồi còn gì!

Từ Linh Lam không lôi thôi nữa, trực tiếp kết ấn. Một tinh trận trắng rực sáng trên mặt đất, một bóng dáng màu trắng xuất hiện. Nhìn thấy thú linh của mình, cô ta lấy lại sự tự tin: "Tao là Ngự Thú Sư, tất nhiên phải dùng cách của Ngự Thú Sư để phân thắng bại. Mày không dám dùng thú linh đ.á.n.h với tao à?"

Cô ta đoán chắc Kiều Tang là tân thủ. Con Bàn Gia Cưu to béo kia chắc chắn không phải của cô, chỉ có con Hỏa Nha Cẩu nhỏ xíu kia mới là thú linh khế ước. Mà Bạch Sa Hồ của cô ta vừa mới tiến hóa thành Mạc Vĩ Hồ vào ngày hôm qua. Con bé này lấy gì để thắng?

Mạc Vĩ Hồ là hình thái tiến hóa của Bạch Sa Hồ. Khác với chiếc đuôi chỉ để làm cảnh lúc trước, Mạc Vĩ Hồ sở hữu cái đuôi dài tới 2 mét, gấp 5 lần chiều dài cơ thể và là nguồn gốc sức mạnh của nó.

Kiều Tang nhìn sinh vật màu trắng với đôi mắt hổ phách, trong đầu tự động hiện ra thông tin về nó. Mạc Vĩ Hồ là thú linh cấp Trung, còn Hỏa Nha Cẩu của cô mới sinh chưa đầy một tháng, chưa qua huấn luyện.

Đánh không lại. Kiều Tang thầm kết luận. Cô sẽ không để Hỏa Nha Cẩu lên chịu đòn một cách vô nghĩa.

"Bàn Gia Cưu, mày lên đi." Kiều Tang quay sang bảo con chim đang đứng cạnh. "Cưu." Bàn Gia Cưu rũ cánh, không từ chối, trực tiếp tiến về phía trước.

Từ Linh Lam giễu cợt: "Đó không phải thú linh của mày đúng không?" Kiều Tang gật đầu, không phủ nhận. "Hừ, Bàn Gia Cưu thì Bàn Gia Cưu, tao vẫn thắng được."

Chỉ huy thú linh của người khác sẽ không có sự ăn ý như thú linh của mình. Từ Linh Lam tự tin mình sẽ thắng trận đấu cấp Trung này.

"Mạc Vĩ Hồ, Lưu Sa!" Từ Linh Lam ra lệnh trước. "Mạc!" Mạc Vĩ Hồ kêu lên, cái đuôi dài đung đưa, tỏa ra ánh sáng màu đất.

"Bàn Gia Cưu, bay lên." Kiều Tang bình tĩnh ra lệnh.

Bàn Gia Cưu vừa định vỗ cánh thì một bóng đỏ bỗng nhiên lao vụt qua như mũi tên, đ.â.m sầm vào người Mạc Vĩ Hồ, khiến chiêu Lưu Sa bị ngắt quãng ngay lập tức. Bàn Gia Cưu ngẩn ngơ, cái đầu mập mạp hiện lên một dấu chấm hỏi lớn. Ơ, chẳng phải là phần của mình sao?

Đó là Hỏa Nha Cẩu. Kiều Tang sững sờ nhìn bóng dáng nhỏ bé màu đỏ kia.

"Nha!" "Nha nha!"

Hỏa Nha Cẩu tức giận sủa về phía Kiều Tang. Cô cảm nhận rõ ràng sự giận dỗi và cả nỗi uất ức từ nó. Nó đang cực kỳ không vui! Nó mới là thú linh khế ước của cô mà! Tại sao cô lại bảo kẻ khác lên đ.á.n.h nhau thay nó chứ!

Kiều Tang cảm nhận được tâm ý của Hỏa Nha Cẩu, cổ họng hơi nghẹn lại, định lên tiếng thì...

"Hèn hạ! Mày dám đ.á.n.h lén! Còn định lấy 2 đ.á.n.h 1 à!" Từ Linh Lam hét lên vì tức giận.

Mạc Vĩ Hồ của cô tuy cấp Trung, nhưng não vực của cô mới khai phá được 7%, còn lâu mới thức tỉnh lần hai để khế ước con thứ hai. Trong khi đó, Bàn Gia Cưu là hệ Bay, vốn dĩ đã khắc hệ Thổ của Mạc Vĩ Hồ. Thêm con Hỏa Nha Cẩu hệ Hỏa có sức tấn công cao, nếu bị hội đồng 2 đ.á.n.h 1 thì cô chắc chắn thiệt thòi!

Từ Linh Lam nghiến răng nhìn Kiều Tang: Cái đứa này không chỉ hung tàn mà còn quá đê tiện!

Kiều Tang đứng hình mất hai giây, rồi bỗng nhiên như được khai sáng. 2 đ.á.n.h 1?

Sao cô lại không nghĩ ra nhỉ! Đây là đ.á.n.h lộn chứ có phải thi đấu giải đâu, thắng là được, làm gì có quy định nào cấm. Vừa hay Hỏa Nha Cẩu đang muốn đánh, cô cũng muốn xem thực lực của nó tới đâu.

Kiều Tang nhìn chú cún đang dỗi hờn, mỉm cười nói: "Hỏa Nha Cẩu, lại đây nào."

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện