Rất nhanh, Hỏa Nha Cẩu biến mất trong ánh sáng của tinh trận.
Trang giấy trắng trong Ngự Thú Điển của Kiều Tang bỗng rực sáng, hình ảnh một chú Hỏa Nha Cẩu sống động như thật hiện ra. Cùng lúc đó, bên cạnh hình ảnh xuất hiện những dòng chữ rõ nét:
Tên: Hỏa Nha Cẩu
Thuộc tính: Hỏa
Cấp bậc: Sơ cấp (63/1000) [+]
Kỹ năng:
Cắn (Nhập môn: 73/100) [+]
Húc mạnh (Tinh thông: 133/500) [+]
Hỏa Chi Nha (Nhập môn: 1/100) [+]
Điểm số: 0
Kiều Tang sững sờ. Ngự Thú Điển vốn làm gì có mấy thứ này? Theo cô biết, nó chỉ có hai tác dụng: khế ước và làm không gian chứa thú linh. Những thông số giống hệt "hệ thống" này hoàn toàn nằm ngoài kiến thức của thế giới này.
Nhưng rồi cô nghĩ lại, nguyên chủ vốn là một học tra, có khi kiến thức lỗ hổng quá nhiều nên không biết chăng? Hoặc là... đây thực sự chính là "bàn tay vàng" của cô! Nén lại sự phấn khích, Kiều Tang kết ấn triệu hồi. Tinh trận trắng hiện ra trên mặt đất, Hỏa Nha Cẩu xuất hiện với vẻ mặt đầy hưng phấn.
"Nha!"
Nhờ khế ước, Kiều Tang dễ dàng hiểu được ý của nó: Nó muốn thử vào lại Ngự Thú Điển lần nữa!
Kiều Tang mỉm cười nuông chiều, thu nó vào rồi lại thả ra. Vừa ra tới nơi, nó lại đòi vào tiếp. Cô lại chiều theo ý nó. Sau vài lần "ra ra vào vào", Hỏa Nha Cẩu vẫy tít cái đuôi đỏ, mắt lấp lánh đầy mong đợi:
"Nha!" (Chơi tiếp đi chủ nhân!)
Kiều Tang: "..."
Đến khi bà Diệp Tương Đình quay lại, bà thấy con gái mình đang với vẻ mặt vô hồn, tay liên tục kết ấn: lúc thu vào, lúc thả ra.
Bà nghi hoặc hỏi: "Tang Tang, con đang làm gì thế?" Kiều Tang mặt không cảm xúc: "Con đang chơi ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rời khỏi Căn cứ Thú cưng Hàng Cảng, Kiều Tang không về nhà ngay mà ghé qua Trung tâm Ngự thú.
Theo quy định của Liên minh, mọi thú linh sau khi khế ước phải được đăng ký trong vòng 7 ngày làm việc để "lên hộ khẩu". Nếu mang một con thú không hộ khẩu vào thành phố, đội tuần tra sẽ coi đó là thú hoang nguy hiểm và bắt đi ngay lập tức.
Mẹ cô có việc bận nên đã cưỡi Tín Ngưỡng Ông đi trước, để lại Bàn Gia Cưu cho cô làm phương tiện đi lại. Kiều Tang đến trung tâm lúc 11 giờ 32 phút, chỉ còn 28 phút nữa là đến giờ nghỉ trưa.
Cô lấy số rồi ngồi đợi. Bàn Gia Cưu im lặng đứng gác bên cạnh, còn Hỏa Nha Cẩu trong lòng cô thì tò mò ngó nghiêng khắp nơi.
"Số 06556, mời đến quầy số 12." "Số 06556, mời đến quầy số 12."
Kiều Tang nhìn tờ phiếu của mình: 06557. Lúc này đã là 11 giờ 52 phút. Cô thở dài, chắc sáng nay không kịp rồi. Nhưng bỗng nhiên:
"Số 06557, mời đến quầy số 12."
Có vẻ số 06556 không có mặt, cô may mắn được gọi sớm. Kiều Tang ôm Hỏa Nha Cẩu tiến đến quầy, gặp một thanh niên tóc húi cua.
"Tôi muốn đăng ký thú linh." Kiều Tang đưa thẻ thông tin qua. Anh nhân viên quét thẻ rồi nói: "Chào em, hệ thống hiển thị em chưa phải là Ngự Thú Sư nên không thể đăng ký thú linh được." Kiều Tang ngẩn người: "Vậy thì đăng ký Ngự Thú Sư trước đi ạ." "Vui lòng xuất trình chứng nhận não vực."
Kiều Tang lúng túng, cô không mang theo tờ giấy đó. Cô giơ Hỏa Nha Cẩu lên: "Cái này không chứng minh được em là Ngự Thú Sư sao?" Anh nhân viên liếc đồng hồ: 11 giờ 58 phút. "Không được."
"Tại sao?" Kiều Tang thắc mắc. "Này, em xong chưa? Không đủ giấy tờ thì tránh ra cho người khác làm!" Một giọng nữ khó chịu vang lên phía sau.
Kiều Tang quay lại, thấy một nữ sinh mặc đồng phục trường Chuyên Ngự Thú Hiệp Hòa. Cô nàng này có đôi mắt xếch đi kèm cái nhìn từ trên xuống dưới khiến người khác rất khó chịu.
Thấy Kiều Tang im lặng, cô ta lách qua, chìa tờ phiếu ra: "Tôi là số 06556, đến trước cô ta. Giải quyết cho tôi trước đi, tôi cần sửa đổi thông tin thú linh."
Kiều Tang cau mày, định bụng nhường chỗ vì mình cũng thiếu giấy tờ thật. Nhưng anh nhân viên từ chối cô mắt xếch: "Số đã qua thì phải lấy số mới."
Đúng lúc đó, đồng hồ điểm 12 giờ. Anh nhân viên xoay bảng "Hết giờ làm việc", mỉm cười: "Chúng tôi nghỉ trưa rồi, chiều hai em quay lại nhé." Nói đoạn, anh ta đứng dậy rời đi.
Kiều Tang thấy cũng chẳng sao, đằng nào cũng là tiện đường. Nhưng cô nữ sinh kia thì mặt sưng lên: "Tại mày đấy, không có mày thì tao xong việc lâu rồi."
Kiều Tang lờ đi, định bỏ đi thì một bàn tay ngăn lại: "Này, tao đang nói chuyện với mày đấy, không nghe thấy à?"
Kiều Tang ngơ ngác nhìn xung quanh: "Cậu nói tôi à?" "Ở đây còn ai khác nữa sao?" Cô mắt xếch trợn ngược mắt lên.
Xung quanh đó, những "người qua đường" đang lặng lẽ lướt qua, không ai muốn dính vào rắc rối.
Trang giấy trắng trong Ngự Thú Điển của Kiều Tang bỗng rực sáng, hình ảnh một chú Hỏa Nha Cẩu sống động như thật hiện ra. Cùng lúc đó, bên cạnh hình ảnh xuất hiện những dòng chữ rõ nét:
Tên: Hỏa Nha Cẩu
Thuộc tính: Hỏa
Cấp bậc: Sơ cấp (63/1000) [+]
Kỹ năng:
Cắn (Nhập môn: 73/100) [+]
Húc mạnh (Tinh thông: 133/500) [+]
Hỏa Chi Nha (Nhập môn: 1/100) [+]
Điểm số: 0
Kiều Tang sững sờ. Ngự Thú Điển vốn làm gì có mấy thứ này? Theo cô biết, nó chỉ có hai tác dụng: khế ước và làm không gian chứa thú linh. Những thông số giống hệt "hệ thống" này hoàn toàn nằm ngoài kiến thức của thế giới này.
Nhưng rồi cô nghĩ lại, nguyên chủ vốn là một học tra, có khi kiến thức lỗ hổng quá nhiều nên không biết chăng? Hoặc là... đây thực sự chính là "bàn tay vàng" của cô! Nén lại sự phấn khích, Kiều Tang kết ấn triệu hồi. Tinh trận trắng hiện ra trên mặt đất, Hỏa Nha Cẩu xuất hiện với vẻ mặt đầy hưng phấn.
"Nha!"
Nhờ khế ước, Kiều Tang dễ dàng hiểu được ý của nó: Nó muốn thử vào lại Ngự Thú Điển lần nữa!
Kiều Tang mỉm cười nuông chiều, thu nó vào rồi lại thả ra. Vừa ra tới nơi, nó lại đòi vào tiếp. Cô lại chiều theo ý nó. Sau vài lần "ra ra vào vào", Hỏa Nha Cẩu vẫy tít cái đuôi đỏ, mắt lấp lánh đầy mong đợi:
"Nha!" (Chơi tiếp đi chủ nhân!)
Kiều Tang: "..."
Đến khi bà Diệp Tương Đình quay lại, bà thấy con gái mình đang với vẻ mặt vô hồn, tay liên tục kết ấn: lúc thu vào, lúc thả ra.
Bà nghi hoặc hỏi: "Tang Tang, con đang làm gì thế?" Kiều Tang mặt không cảm xúc: "Con đang chơi ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rời khỏi Căn cứ Thú cưng Hàng Cảng, Kiều Tang không về nhà ngay mà ghé qua Trung tâm Ngự thú.
Theo quy định của Liên minh, mọi thú linh sau khi khế ước phải được đăng ký trong vòng 7 ngày làm việc để "lên hộ khẩu". Nếu mang một con thú không hộ khẩu vào thành phố, đội tuần tra sẽ coi đó là thú hoang nguy hiểm và bắt đi ngay lập tức.
Mẹ cô có việc bận nên đã cưỡi Tín Ngưỡng Ông đi trước, để lại Bàn Gia Cưu cho cô làm phương tiện đi lại. Kiều Tang đến trung tâm lúc 11 giờ 32 phút, chỉ còn 28 phút nữa là đến giờ nghỉ trưa.
Cô lấy số rồi ngồi đợi. Bàn Gia Cưu im lặng đứng gác bên cạnh, còn Hỏa Nha Cẩu trong lòng cô thì tò mò ngó nghiêng khắp nơi.
"Số 06556, mời đến quầy số 12." "Số 06556, mời đến quầy số 12."
Kiều Tang nhìn tờ phiếu của mình: 06557. Lúc này đã là 11 giờ 52 phút. Cô thở dài, chắc sáng nay không kịp rồi. Nhưng bỗng nhiên:
"Số 06557, mời đến quầy số 12."
Có vẻ số 06556 không có mặt, cô may mắn được gọi sớm. Kiều Tang ôm Hỏa Nha Cẩu tiến đến quầy, gặp một thanh niên tóc húi cua.
"Tôi muốn đăng ký thú linh." Kiều Tang đưa thẻ thông tin qua. Anh nhân viên quét thẻ rồi nói: "Chào em, hệ thống hiển thị em chưa phải là Ngự Thú Sư nên không thể đăng ký thú linh được." Kiều Tang ngẩn người: "Vậy thì đăng ký Ngự Thú Sư trước đi ạ." "Vui lòng xuất trình chứng nhận não vực."
Kiều Tang lúng túng, cô không mang theo tờ giấy đó. Cô giơ Hỏa Nha Cẩu lên: "Cái này không chứng minh được em là Ngự Thú Sư sao?" Anh nhân viên liếc đồng hồ: 11 giờ 58 phút. "Không được."
"Tại sao?" Kiều Tang thắc mắc. "Này, em xong chưa? Không đủ giấy tờ thì tránh ra cho người khác làm!" Một giọng nữ khó chịu vang lên phía sau.
Kiều Tang quay lại, thấy một nữ sinh mặc đồng phục trường Chuyên Ngự Thú Hiệp Hòa. Cô nàng này có đôi mắt xếch đi kèm cái nhìn từ trên xuống dưới khiến người khác rất khó chịu.
Thấy Kiều Tang im lặng, cô ta lách qua, chìa tờ phiếu ra: "Tôi là số 06556, đến trước cô ta. Giải quyết cho tôi trước đi, tôi cần sửa đổi thông tin thú linh."
Kiều Tang cau mày, định bụng nhường chỗ vì mình cũng thiếu giấy tờ thật. Nhưng anh nhân viên từ chối cô mắt xếch: "Số đã qua thì phải lấy số mới."
Đúng lúc đó, đồng hồ điểm 12 giờ. Anh nhân viên xoay bảng "Hết giờ làm việc", mỉm cười: "Chúng tôi nghỉ trưa rồi, chiều hai em quay lại nhé." Nói đoạn, anh ta đứng dậy rời đi.
Kiều Tang thấy cũng chẳng sao, đằng nào cũng là tiện đường. Nhưng cô nữ sinh kia thì mặt sưng lên: "Tại mày đấy, không có mày thì tao xong việc lâu rồi."
Kiều Tang lờ đi, định bỏ đi thì một bàn tay ngăn lại: "Này, tao đang nói chuyện với mày đấy, không nghe thấy à?"
Kiều Tang ngơ ngác nhìn xung quanh: "Cậu nói tôi à?" "Ở đây còn ai khác nữa sao?" Cô mắt xếch trợn ngược mắt lên.
Xung quanh đó, những "người qua đường" đang lặng lẽ lướt qua, không ai muốn dính vào rắc rối.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









