"Vậy sao sau này cậu lại nghĩ đến việc khế ước với Miên Tiết Trùng?" Kiều Tang tò mò hỏi.

"Tôi muốn huấn luyện để nó tiến hóa thành Ba Tuyết Điệp siêu cấp thanh thuần luôn." Phương Tư Tư vừa nói vừa hào hứng rút điện thoại định tìm ảnh cho bạn xem.

"Tôi biết loài đó, nhưng muốn tiến hóa thành Ba Tuyết Điệp thì phải đưa nó đến khu vực Bắc Luân một chuyến chứ?" Kiều Tang góp ý.

Khu vực Bắc Luân cách Dự Hoa của các cô xa không phải là chuyện đùa.

Miên Tiết Trùng hiện nay có năm hình thái tiến hóa đã được biết đến, trong đó Ba Tuyết Điệp yêu cầu môi trường đặc thù mới có thể hóa hình.

"Không cần đâu, tôi đã hỏi riêng nhà bồi dưỡng rồi. Chỉ cần ở trong môi trường âm 40°C khoảng một tiếng là được. Đến lúc đó tôi sẽ thuê một sủng thú hệ Băng tạo môi trường giả lập là xong." Phương Tư Tư giải thích.

Thấy bạn mình đã tính toán chu toàn, Kiều Tang gật đầu, rồi hỏi câu hỏi kinh điển sau mỗi kỳ thi: "Thế lần này cậu thi cử thế nào?"

Phương Tư Tư nhún vai, giọng đầy bất lực: "304 điểm, chỉ đủ vào trường nghề thôi."

Kiều Tang còn đang phân vân chưa biết an ủi thế nào thì Phương Tư Tư đã hỏi ngược lại: "Còn cậu?"

"359 điểm." Kiều Tang đáp.

"Thật hay đùa đấy?" Đôi mắt Phương Tư Tư trợn tròn.

"Đợi lát nữa phát phiếu điểm cậu cứ xem thì biết." Kiều Tang cười đáp.

Chưa kịp nói thêm gì, cả lớp bỗng xôn xao hẳn lên.

Hóa ra là Tần Thủ mang theo con Lạp Âu Tư của cậu ta vào lớp.

Lúc Kiều Tang mang Hỏa Nha Cẩu vào, mọi người chỉ dám đứng xa quan sát vì ai cũng biết hệ Hỏa nóng nảy, không nên đến gần.

Nhưng với Lạp Âu Tư – một loài sủng thú ngoại quốc hiếm lạ, đám học sinh không khỏi phấn khích vây quanh.

Kiều Tang nhìn sang, thấy Tần Thủ bị đám đông bao vây đến mức nội bất xuất ngoại bất nhập, ngay cả cái bóng của Lạp Âu Tư cũng chẳng thấy đâu.

Ngay cả Quách Lâm Tắc – kẻ vốn hay nói lời mỉa mai – cũng hớt hải chạy tới: "Anh Thủ! Anh Thủ! Cho em xem với!"

Cảnh náo nhiệt này kéo dài hơn mười phút, cho đến khi lão Ban bước vào lớp mọi người mới chịu giải tán về chỗ.

Lúc này Kiều Tang mới nhìn rõ hình dáng của Lạp Âu Tư.

Nó cao khoảng 80cm. Trên đầu có hai chiếc sừng bò tót, đôi mắt màu hồng nhạt với những vệt vây cá bao quanh trông như đ.á.n.h phấn mắt. Nó đang run rẩy nép vào lòng Tần Thủ, có vẻ như vừa bị đám đông dọa cho sợ hãi.

Lão Ban bắt đầu phát phiếu điểm.

"Tạ Giai Di đâu rồi?" Kiều Tang chợt nhận ra chỗ trống phía trước.

Tạ Giai Di là người ngồi trước Phương Tư Tư, lần trước còn rủ mọi người cùng thi vào trường Hạo Mộc.

Phương Tư Tư liếc nhìn chỗ trống, nghiêng đầu thì thầm: "Ngày thức tỉnh não vực cậu không tới nên không biết, Tạ Giai Di thức tỉnh thất bại rồi."

Kiều Tang sững người, im lặng.

Mỗi năm, tỷ lệ thức tỉnh thành công chỉ chiếm khoảng 73%, nghĩa là có tới 27% thí sinh không thể thức tỉnh. Tính theo tỷ lệ này, trong lớp có vài người thất bại cũng là chuyện bình thường.

Nhưng cha mẹ Tạ Giai Di đều là ngự thú sư, theo lý thì cơ hội thành công của cô ấy rất cao, việc thất bại hẳn là một đả kích vô cùng lớn.

Thực tế đôi khi thật vô thường.

Những người con của gia đình bình thường như Đái Thục Thục lại có thể tự chủ thức tỉnh, còn con nhà nòi như Tạ Giai Di lại ngậm ngùi thất bại.

Chẳng mấy chốc, lão Ban đã gọi đến tên Kiều Tang.

Khi cô bước lên lấy phiếu điểm, cô hơi dùng lực nhưng tờ giấy vẫn không hề nhúc nhích khỏi tay thầy. Kiều Tang ngẩng lên, nhìn thầy đầy khó hiểu.

Chỉ thấy lão Ban cười tươi như hoa cúc nở, bộ tóc giả theo nhịp cười mà rung rinh.

Thầy xoay người cô hướng về phía cả lớp, dõng dạc tuyên bố: "Báo cho cả lớp một tin vui! Em Kiều Tang lớp chúng ta đã miệt mài đèn sách, không phụ sự mong mỏi của thầy cô, chính thức trúng tuyển vào trung học Thánh Thủy!"

Lời vừa dứt, cả lớp chấn động.

Miệt mài đèn sách? Cái người mà ngày thường đi học chỉ biết ngủ, kiểm tra thì toàn dưới trung bình, gần đây còn nghỉ học biệt tích như Kiều Tang á? Bọn họ vốn chẳng bao giờ đặt kỳ vọng vào cô.

Vả lại, trung học Thánh Thủy? Ai cơ? Cái người luôn đứng hạng ba từ dưới lên ấy hả?! Kiều Tang: "???"

...

Khu chung cư Thanh Thành.

Kiều Tang về đến nhà, thân tâm đều mệt mỏi.

Cô nghe thấy tiếng mẹ đang hát líu lo trong phòng. Đẩy cửa bước vào, cô thấy trên giường, dưới đất phủ kín đủ loại quần áo, túi xách và giày dép.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Con về rồi à, đúng lúc lắm, mau xem giúp mẹ bộ nào đẹp nhất nào." Mẹ cô cười rạng rỡ.

"Mẹ, nhà mình có chuyện gì vậy?" Kiều Tang nhìn đống lộn xộn, nhất thời quên mất việc mình định làm.

"Bậy bạ nào, chuyện gì là chuyện gì! Chẳng phải con thi đỗ Thánh Thủy sao? Ngày kia mẹ mời mọi người đến khách sạn Dũ Cảnh uống rượu ăn mừng, con xem mẹ nên mặc bộ nào thì sang?"

Kiều Tang: "..."

"Mẹ à, không đến mức đó đâu."

"Sao lại không đến mức! Khó khăn lắm mới có ngày được nở mày nở mặt thế này, đương nhiên phải mở tiệc chúc mừng chứ. Đúng rồi, mẹ còn định treo một bức băng rôn, con xem nên viết câu gì cho oai?" Mẹ cô vừa ướm thử quần áo trước gương vừa hỏi.

Kiều Tang bất lực, tuy trong lòng đã có đáp án nhưng vẫn hỏi lại để xác nhận: "Chuyện con đỗ Thánh Thủy là mẹ kể với thầy chủ nhiệm đúng không?"

"Đương nhiên rồi! Phải gọi điện cảm ơn thầy đã dạy dỗ con tiến bộ thần tốc ở giai đoạn cuối chứ, mẹ còn mời thầy ngày kia đến uống rượu nữa đấy." Mẹ cô thản nhiên thừa nhận.

Kiều Tang còn biết nói gì nữa, chỉ cần mẹ vui là được. Có điều tốc độ của mẹ quả thực đáng nể, cảm giác như tất cả những người bà quen biết đều đã nhận được cuộc gọi rồi.

Chiều hôm đó, mẹ cô đi spa làm đẹp, Kiều Tang cầm phiếu điểm lên tàu điện ngầm tới trường Thánh Thủy để hoàn tất thủ tục nhập học.

Vậy là chuyện vào học tại đây đã chính thức được gõ b.úa định đoạt.

...

Ngày 26 tháng 6. Khách sạn Dũ Cảnh.

"Kiều Tang, lại đây, đây là dì Bình Bình, hồi nhỏ dì còn bế con suốt đấy." Mẹ cô diện một chiếc váy đỏ rực rỡ, tóc b.úi cao quý phái, vẫy tay gọi cô.

"Cháu chào dì ạ." Kiều Tang lễ phép chào hỏi.

Cô ăn mặc đơn giản như ngày thường, nhưng Hỏa Nha Cẩu trong lòng cô thì lại được chăm chút kỹ lưỡng.

Bộ lông đỏ rực được chải chuốt mượt mà, cổ đeo một chiếc nơ đen thanh lịch, trên mặt còn đeo một chiếc kính râm tam giác cực ngầu, trông chẳng khác gì một quý ông lịch lãm.

"Kiều Tang lớn tướng thế này rồi cơ à." Dì Bình vừa nói chuyện với cô, mắt lại không tự chủ được mà cứ liếc nhìn Hỏa Nha Cẩu.

Chưa nói được mấy câu, mẹ cô đã kéo Kiều Tang sang bàn khác, bàn này toàn là người quen.

"Em chào thầy ạ." Kiều Tang cười tươi chào lão Ban.

"Kiều Tang à, ngay từ đầu thầy đã biết em là một mầm non đầy tài năng mà. Thầy dạy bao nhiêu khóa rồi, chỉ có mình em là tự chủ thức tỉnh được thôi, quả nhiên không làm thầy thất vọng, thi đỗ ngay vào trường tốt nhất thành phố Hàng Cảng." Lão Ban đứng dậy cười hỉ hả.

Kiều Tang chưa kịp lên tiếng thì mẹ cô đã chen vào: "Đâu có, đều nhờ thầy dạy bảo tốt cả. Cách đây không lâu nó còn thi được 0 điểm, nếu thầy không kiên trì dạy dỗ nghiêm khắc, kỳ thi vừa rồi làm sao nó được điểm cao như vậy."

"Chị quá khen rồi, đều là do em ấy tự mình nỗ lực nên thành tích mới đi lên đấy chứ."

"Thầy đừng khiêm tốn, nếu thầy không quản c.h.ặ.t thì làm sao nó lên được tầm này."

"Thật mà. Giai đoạn sau em ấy xin nghỉ tận gần hai tuần, tôi còn chẳng có cơ hội mà quản em ấy học tập nữa là."

Bầu không khí bỗng chốc lặng ngắt như tờ.

Vài giây sau, mẹ cô quay sang nhìn Kiều Tang, gằn giọng hỏi: "Xin nghỉ...tận hai tuần cơ à?"

Kiều Tang: "...!"

Thôi xong, cô hoàn toàn quên bẵng mất chuyện này rồi!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện