Đối với sủng thú thứ hai, Kiều Tang vốn thiên về hệ Thực vật hoặc hệ Thủy, ưu tiên những loài có khả năng học được kỹ năng trị liệu.

Trong một đội ngũ, nếu có một sủng thú có khả năng chữa trị thì hệ số an toàn chắc chắn sẽ tăng lên vù vù.

Đến lúc đó, khi đi vào những vùng dã ngoại đầy rẫy sinh vật siêu phàm, người ta cũng có thêm lòng tự tin để dấn thân sâu hơn một chút.

Tuy nhiên, những sủng thú có kỹ năng trị liệu đa phần đều đã bị các cơ quan y tế đặt trước từ sớm, Ngự thú sư bình thường rất khó đặt mua được trên thị trường.

Kiều Tang cũng không vội, đây mới chỉ là ý định ban đầu của cô mà thôi.

Chuyện trứng sủng thú có thể gác lại sau, việc bồi dưỡng Hỏa Nha Cẩu mới là ưu tiên hàng đầu lúc này.

Sau khi bình tâm tiếp nhận sự thực về việc Ngự Thú Điển thức tỉnh lần nữa, Kiều Tang cuối cùng cũng hiểu tại sao sức lực của mình lại đột nhiên tăng mạnh.

Việc Ngự Thú Điển thăng cấp và sủng thú tiến hóa đều sẽ mang lại một lượng phản phệ nhất định cho cơ thể Ngự thú sư.

Theo mốc thời gian, có lẽ trong lúc cô ngủ say sau khi thi xong, não vực mới bắt đầu có biến hóa.

Kiều Tang phân tích xong, tâm trạng cũng dần ổn định lại.

Nhìn Hỏa Nha Cẩu đang ngủ say, cô rút tờ khăn giấy trên tủ đầu giường, nhẹ nhàng lau đi vệt nước miếng cho nó.

...

Trong thế giới ngự thú, chỉ sau năm ngày, thành tích kỳ thi trung học đã được công bố. Hiệu suất này quả thực nhanh gấp đôi so với cục giáo d.ụ.c ở kiếp trước của cô.

Thí sinh có thể trực tiếp nhập số báo danh trên trang chính thức của Sở giáo d.ụ.c thành phố Hàng Cảng để tra cứu.

Tin tức vừa được đưa ra. Mọi thí sinh đều vội vã cầm điện thoại và thẻ dự thi lên.

Khu chung cư Thanh Thành, tòa C, phòng 606.

Kiều Tang nhìn chằm chằm vào điểm số hiện trên màn hình, ba giây trôi qua mà không nói lời nào.

Mẹ cô đứng bên cạnh nhịn không được, cuống quýt hỏi: "Thi được bao nhiêu? Nói mau!"

Hôm nay là ngày biết điểm. Diệp Tương Đình đã đặc biệt xin nghỉ làm để ở nhà.

"Mẹ, con có chuyện này muốn nói với mẹ. Mẹ phải thật bình tĩnh đấy nhé." Kiều Tang ngẩng đầu, nghiêm trang nói.

"Mẹ đang rất bình tĩnh, con nói đi!" Mẹ cô lớn giọng đáp.

"Con đỗ vào trung học Thánh Thủy rồi." Kiều Tang cười rạng rỡ.

"Hả?" Diệp Tương Đình ngẩn người.

"Con nói là, con đã trúng tuyển vào trung học Thánh Thủy." Kiều Tang lặp lại lần nữa.

"Trung học Thánh Thủy..." Mẹ cô lẩm bẩm nhắc lại, nhìn con gái mình với vẻ mặt thảng thốt, hỏi tiếp: "Vậy con thi được bao nhiêu điểm?"

"Nha nha nha." Hỏa Nha Cẩu trong lòng Kiều Tang nhìn vào điện thoại rồi kêu lên thay câu trả lời.

Kiều Tang cười, xoa đầu Hỏa Nha Cẩu: "359 điểm ạ. Cũng nhờ Hỏa Nha Cẩu cả. Lần trước ở kỳ thi tuyển chọn đặc biệt của trường Thánh Thủy con giành hạng nhất nên con chỉ cần đạt mức điểm sàn là đỗ."

Nếu lần đó không đứng nhất, cô sẽ phải thi cao hơn điểm sàn ít nhất 50 điểm mới có cơ hội.

"Nha..." Hỏa Nha Cẩu khiêm tốn kêu một tiếng.

Mức điểm sàn năm nay vừa được công bố tối qua là 329 điểm, thấp hơn năm ngoái 3 điểm. Kiều Tang thừa hẳn 30 điểm.

Trung học Thánh Thủy...Hạng nhất kỳ thi tuyển chọn đặc biệt...359 điểm...

Diệp Tương Đình bị chuỗi tin tức này làm cho choáng váng đầu óc.

Bà vồ lấy điện thoại của con gái, đưa sát tận mắt để nhìn.

Chỉ là vài con số đơn giản nhưng bà phải đọc đi đọc lại bốn năm lần mới dám tin đó là sự thật. Đúng là 359 điểm...

Kiều Tang đứng chờ mẹ khen ngợi mình, nhưng giây tiếp theo, mẹ cô đã "vèo" một cái ném trả điện thoại cho cô, rồi rút máy của mình ra bấm số điên cuồng.

"Mẹ, mẹ định làm gì thế?" Kiều Tang hỏi.

"Phải báo tin vui này cho ông bà ngoại chứ!" Mẹ cô phấn khích nói.

Kiều Tang: "..." Đúng là nên báo cho ông bà để họ cùng vui.

18 phút sau.

"Mẹ, báo cho ông bà xong rồi mà? Mẹ lại gọi cho ai nữa thế?"

"Bác cả của con."

25 phút sau.

"Chị dâu hai à, dạo này Lợi Xuyến khỏe không? À không có gì, chỉ là muốn hàn huyên chút thôi..."

36 phút sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chú em à, cô em có đấy không? Không có gì, chẳng là con gái chị vừa thi trung học xong, kết quả cũng tạm, bình thường thôi, chỉ cao hơn điểm sàn một chút...Trường nào á? Chú không ở Hàng Cảng nên chắc không biết, trường Thánh Thủy ấy mà..."

Một tiếng sau, mẹ cô vẫn chưa buông điện thoại.

"Mẹ, con lên trường một chuyến đây." Kiều Tang ôm Hỏa Nha Cẩu nói.

Hôm nay là ngày phát phiếu điểm, lớp đã thông báo thời gian tập trung.

"Đâu có đâu có, con gái tôi làm sao tài giỏi bằng bé Giai nhà chị được. Nghe nói Giai Giai luôn đứng top 3 của lớp, còn con bé nhà tôi toàn đội sổ thôi, lần này cũng chỉ vừa vặn đỗ vào Thánh Thủy."

Mẹ cô ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên, vẫy vẫy tay ra hiệu cho cô biến đi.

Kiều Tang: "..."

...

Lớp 9/7 trường Văn Thành, tại khu vực tập hợp những học sinh dốt.

"Thành tích cậu thế nào?"

"Cậu có còn là bạn tôi không?"

"Sao thế?"

"Bọn con trai kết giao có ba điều không hỏi. Không hỏi điểm số, không hỏi xuất thân, không hỏi cha mẹ. Đặc biệt là không hỏi điểm số!" Quách Lâm Tắc nghiêm túc nói.

"...Tôi không phải bạn cậu. Tôi là người ngồi trước bàn cậu. Thế tóm lại cậu được bao nhiêu điểm?" Phương Tư Tư vặn lại.

Quách Lâm Tắc cứng họng, vừa lúc thấy Kiều Tang ôm Hỏa Nha Cẩu bước vào.

"Trời ạ, Hỏa Nha Cẩu! Kiều Tang, gan cậu cũng to thật đấy!" Quách Lâm Tắc thốt lên.

Hiện giờ những học sinh thức tỉnh thành công đều đã khế ước sủng thú.

Kiều Tang cũng đường đường chính chính mang Hỏa Nha Cẩu vào trường.

Cô vốn tưởng ai cũng có sủng thú rồi thì mình sẽ không bị chú ý, nhưng cô đã đ.á.n.h giá thấp sức hút của hệ Hỏa.

Từ lúc vào cổng trường, mười người thì chín người ngoái lại nhìn, người còn lại không nhìn là vì bị cận mà quên mang kính.

"Cậu cũng đâu có kém, khế ước hẳn Đoản Vĩ Xà cơ mà." Kiều Tang nhìn con rắn đang quấn trên đầu Quách Lâm Tắc.

Loài này dù nằm trong danh mục gợi ý cho người mới nhưng vì có độc nên mức độ yêu thích luôn thấp nhất. Ai dám khế ước nó hẳn phải là người cực kỳ gan dạ.

"Sao mà so với cậu được." Quách Lâm Tắc thật lòng nói.

Đoản Vĩ Xà tuy có độc nhưng tính tình ôn hòa, chỉ cần chủ nhân chú ý một chút là được. Còn Hỏa Nha Cẩu thì một khi nó không vui là nó tặng cho chủ nhân một mồi lửa ngay.

Kiều Tang cười không nói, vừa ngồi xuống thì thấy Phương Tư Tư dịch ghế sang tận bàn bên cạnh.

"Cậu sao thế?" Kiều Tang khó hiểu.

"Không...không có gì." Phương Tư Tư run rẩy đáp.

"Nha." Hỏa Nha Cẩu nhận ra Phương Tư Tư, thân thiện chào một tiếng.

Cô bạn ngẩn ra một lúc rồi mới từ từ dịch ghế lại gần.

Thấy Hỏa Nha Cẩu vẫn luôn ngoan ngoãn nằm trong lòng Kiều Tang, Phương Tư Tư thở dài thườn thượt: "Tôi hiểu rồi. Không phải loài Hỏa Nha Cẩu ngoan, mà là chỉ có con Hỏa Nha Cẩu của cậu ngoan thôi."

Kiều Tang nhìn con Miên Tiết Trùng trong tay bạn mình, đoán được sự tình, nhịn cười hỏi: "Sao thế? Lần trước chẳng phải bảo muốn khế ước Hỏa Nha Cẩu sao? Sao giờ lại thành Miên Tiết Trùng thế này?"

Phương Tư Tư nhìn Kiều Tang đầy oán niệm: "Tôi vừa bước chân vào căn cứ Hỏa Nha Cẩu là suýt thì mất luôn bộ tóc. Khó khăn lắm mới chọn được một con trông có vẻ trầm tính. Kết quả là vừa chạm vào đầu nó một cái, nó phun ngay một đòn Hỏa Hoa. Bộ váy mới mua của tôi đi đời nhà ma luôn."

Kiều Tang im lặng một hồi rồi mới lên tiếng: "Có lẽ con cậu chọn chưa đủ trầm tính chăng?"

Phương Tư Tư uất ức: "Trầm tính lắm rồi. Trong cả lũ Hỏa Nha Cẩu, chỉ có mình nó là đang ngủ thôi đấy!"

Kiều Tang: "..."

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện