Học sinh của trường trung học Thánh Thủy phần lớn đều ở nội trú. Một số ít không ở ký túc thì thường đi cổng Nam, còn những người ngoài trường như Kiều Tang thì bắt buộc phải đi cổng Bắc.
Cổng Bắc lúc này đóng cửa cài then, ngay cả phòng bảo vệ cũng chưa thấy bóng dáng ai làm việc. Kiều Tang xem thời gian lần thứ n.
8 giờ 52 phút.
Chỉ còn 28 phút nữa là đến giờ tập trung thi tuyển chọn đặc biệt lúc 9 giờ 20 phút. Trước cổng Bắc rộng lớn, ngoài Kiều Tang và Hỏa Nha Cẩu ra thì không có lấy một bóng người đi ngang.
Kiều Tang nhịn không được, uể oải ngáp một cái dài. Biết thế này cô đã nằm thêm lát nữa, chẳng thèm tới sớm làm gì.
8 giờ 58 phút.
Trên bầu trời xa xa xuất hiện tám chấm đen đang nhanh ch.óng tiến lại gần, rồi đáp xuống trước cổng Bắc, cuốn lên một trận bụi mù mịt. Kiều Tang cố gắng mở to đôi mắt đang lờ đờ buồn ngủ.
Đó là tám con Ô Chủy Tước với thân hình đều cao chừng một trượng. Mỏ của chúng đen tuyền như bộ lông, phía sau còn có chiếc đuôi cuộn đen bóng rất đẹp, rất dễ nhận diện. Trên lưng tám con chim khổng lồ, sáu nam hai nữ lần lượt bước xuống, tuổi tác trông cũng trạc tuổi cô.
"Chào quý khách, tổng cộng là 8.000 Liên Minh tệ." Người đàn ông dẫn đầu đoàn chim lên tiếng.
"Chúng tôi báo giá theo đoàn mà!" Một nữ sinh tóc ngắn nhuộm đỏ vội lên tiếng.
Người đàn ông dùng ánh mắt hỏi đồng đội bên cạnh, thấy người kia gật đầu xác nhận: "Đúng là giá mua theo đoàn."
"Vậy thì là 7.222 tệ." Người đàn ông đổi giọng.
"Có thể bớt thêm chút không? Lát nữa về chúng tôi lại gọi các anh." Trong số sáu nam sinh, người có vóc dáng cao nhất lên tiếng thương lượng.
"Cứ thanh toán lần này đã." Người đàn ông không trả lời thẳng.
Lời đã nói đến mức đó, đám học sinh đương nhiên là phải trả tiền trước. Sau khi thanh toán xong, nam sinh cao lớn kia lại hỏi: "Lát nữa gọi các anh thì ưu đãi bao nhiêu?"
"Không ưu đãi." Người đàn ông lạnh lùng đáp.
"Cái gì?" Nam sinh nọ ngẩn người.
"Không ưu đãi thêm." Người đàn ông lặp lại lần nữa.
Đám đông: "..."
Trong lúc nhóm người kia còn đang mặc cả, Kiều Tang đã dẫn Hỏa Nha Cẩu bước vào trường Thánh Thủy. Đúng 9 giờ, bác bảo vệ mới thong thả từ trong trường đi ra mở cổng. Đúng kiểu đi làm sát giờ luôn.
Theo chỉ dẫn trên trang chủ của trường, Kiều Tang đi tới sân đấu số 3. Trên sân chỉ có bốn giáo viên, so với trường số 6 Cảng Hàng thì có vẻ Thánh Thủy không quá xem trọng kỳ thi tuyển chọn đặc biệt này.
"Thưa thầy, em đến dự thi ạ." Kiều Tang tiến tới.
"Thẻ căn cước." Tôn Bác Diệc nói ngắn gọn.
Kiều Tang đưa thẻ qua. Ông cúi đầu đối chiếu thông tin: "Kiều Tang, trường trung học cơ sở Văn Thành?"
"Vâng ạ."
Tôn Bác Diệc đ.á.n.h một dấu tích sau tên Kiều Tang trong danh sách: "Qua bên kia ngồi đợi, đủ người sẽ bắt đầu." Nói xong liền trả lại thẻ.
Khi Kiều Tang lùi sang một bên, Tần Văn tỏ ra hứng thú: "Cô bé này thế mà lại khế ước với Hỏa Nha Cẩu."
"Mấy đứa tự thức tỉnh lúc nào chẳng tự cho mình là siêu phàm? Lần đầu khế ước mà chọn sủng thú khó thuần phục có gì lạ đâu? Đứa được tuyển thẳng năm nay là Lục Hữu còn khế ước với Tiểu Ki Long kìa." Trịnh Quốc Bình hừ mũi không thèm để tâm.
Tần Văn âm thầm trợn trắng mắt. Hai chuyện đó sao giống nhau được? Tiểu Ki Long tính tình hiền lành hơn Hỏa Nha Cẩu vạn lần. Chẳng qua là vì hệ Long nên giá cả đắt đỏ ít người mua nổi thôi.
Một bên dựa vào gan dạ để thuần phục Hỏa Nha Cẩu, một bên dựa vào năng lực của đồng tiền để mua Tiểu Ki Long. So sánh thế nào được? Có điều tính Trịnh Quốc Bình vốn khó ưa, hở chút là cáu gắt, cô ấy cũng lười tranh luận.
Vài phút sau, nhóm người đi Ô Chủy Tước lúc nãy cũng lần lượt vào sân, xếp hàng xác minh thân phận. Nữ sinh tóc ngắn đỏ làm xong thủ tục liền đưa mắt nhìn quanh, sau đó đi tới ngồi cạnh Kiều Tang, bắt chuyện rất tự nhiên: "Cậu cũng tới dự thi à? Sao không đi cùng tụi này cho vui?"
Cô nàng như vô tình liếc nhìn con Hỏa Nha Cẩu bên cạnh. Kình địch đây rồi.
Kiều Tang ngơ ngác: "Tại sao tôi phải đi cùng các cậu? Tôi quen cậu à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nữ sinh tóc ngắn kinh ngạc: "Cậu không xem tin nhắn trong nhóm à?"
Kiều Tang càng ngơ hơn: "Nhóm gì? Tin nhắn gì?"
"Thì cái nhóm mà trang chủ trường Thánh Thủy yêu cầu tất cả thí sinh tuyển chọn đặc biệt phải tham gia ấy." Nữ sinh giải thích. "Chúng ta chẳng phải đã hẹn nhau ở ngã tư phố Âu Yết để cùng đến đây sao?"
Kiều Tang im lặng một hồi mới đáp: "Tôi không vào nhóm..."
Nữ sinh tóc ngắn: "..."
"Lạ thật. Trong nhóm có 9 người. Nếu người còn lại không phải cậu thì là ai?" Cô nàng thắc mắc.
Lúc trước trong nhóm có người nói "cao thủ luôn xuất hiện cuối cùng". Thế là cả đám thi nhau đòi đến muộn nhất.
Sau đó Lý Dương – nam sinh cao lớn nhất – mới đề nghị cả bọn tập trung một chỗ rồi cùng đi. Cả nhóm đều là người tự chủ thức tỉnh. Lần này trường Thánh Thủy chỉ tuyển 5 người. Bọn họ có khả năng sau này sẽ là bạn học. Vậy nên không ai phản đối.
Bây giờ chỉ còn 1 phút nữa là đến 9 giờ 20, cộng thêm Kiều Tang vừa vặn đủ chín người. Chẳng lẽ năm nay có tới 10 người dự thi?
Nữ sinh tóc ngắn định nói thêm gì đó thì phía sau bỗng vang lên một tiếng động khiến người ta giật mình.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một sủng thú hệ bay có bốn chân, đuôi dài và mảnh, thân mình màu lam, đôi cánh đen xám, toàn thân bao phủ bởi lớp giáp xác cứng cáp đang lơ lửng ở độ cao vài trượng. Đó là Yết Giáp Ưng, một sủng thú cấp cao.
Trịnh Quốc Bình cau mày. Trường Thánh Thủy không cho phép sủng thú bên ngoài bay vào tùy tiện. Ông vừa định lên tiếng ngăn cản thì thấy một bóng người từ trên lưng Yết Giáp Ưng nhảy xuống.
"Ba, ba đi trước đi!" Thiếu niên vừa đáp đất vừa vẫy tay. Người đàn ông trên lưng sủng thú gật đầu. Con Yết Giáp Ưng lập tức vỗ cánh rời đi.
"Thưa các thầy, em không đến muộn chứ ạ?" Thiếu niên tiến tới hỏi.
"Lư Lương Dạ phải không? Chỉ còn mỗi cậu thôi. Canh giờ cũng khá đấy, chậm thêm hai giây nữa là muộn rồi." Trịnh Quốc Bình mỉa mai.
Lư Lương Dạ chỉ mỉm cười không đáp. Ánh mắt vô thức liếc về phía các thí sinh khác.
Trừ Kiều Tang ra, ai nấy đều hiểu thâm ý trong ánh mắt đó. Thấy chưa? Cao thủ thực sự luôn xuất hiện cuối cùng!
Mọi người: "..." Đáng ghét! Bị anh ta làm màu mất rồi!
Tôn Bác Diệc vỗ tay tập hợp đám đông: "Người đã đông đủ. Chúng ta bắt đầu thi thôi."
"Quy tắc thi chắc các em đều rõ, tôi nhắc lại lần nữa. Mười người chia thành năm cặp đấu. Năm người thắng sẽ tạm nghỉ. Năm người thua đấu tiếp để chọn ra một người thắng duy nhất. Như vậy tổng cộng có sáu người vào vòng trong."
"Sáu người này chia làm ba cặp, ba người thắng giành vị trí top 3. Ba người thua đấu tiếp để loại một người. Cuối cùng năm người còn lại sẽ nhận được tư cách tuyển chọn đặc biệt vào trường Thánh Thủy."
Kiều Tang đã hiểu. Nói trắng ra là ngoài thực lực còn phải xem vận may. Nếu ngay vòng đầu đã đụng phải đối thủ cực mạnh thì coi như xui xẻo. Vì trong năm người thua vòng một, có tới bốn người bị loại.
"Để công bằng, chúng ta sẽ bốc thăm. Trong hộp có các cặp số từ 1 đến 5, ai bốc trúng số giống nhau sẽ thành một đội." Tần Văn đưa hộp gỗ ra.
Rất nhanh sau đó, mọi người đã bốc xong.
"Bắt đầu từ số 1. Ai cầm số 1?" Tần Văn hỏi.
"Là em." Lư Lương Dạ nhướn mày, giơ mẩu giấy trong tay lên.
"Người cầm số 1 còn lại là ai?" Tần Văn hỏi tiếp.
Lúc này, một bàn tay trắng trẻo giơ lên.
"Là em."
Kiều Tang lên tiếng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









