Nằm gọn trong vòng tay ấm áp của chủ nhân, Hỏa Nha Cẩu mới tìm lại được cảm giác an toàn. Nó đ.á.n.h bạo quay đầu nhìn về phía vừa nãy.
"Nha!"
Cái nhìn này khiến lông tơ trên người nó dựng đứng cả lên. Không thấy đâu nữa! Hiểu được sủng thú nhà mình đang nghĩ gì, Kiều Tang chỉ biết cạn lời. Trên đời này làm gì có ai tự đi sợ hãi ảnh phân thân của chính mình chứ?
Có điều, Hỏa Nha Cẩu có lẽ vẫn chưa nhận thức được đó chính là phân thân do mình tạo ra. Nghiên cứu chỉ ra rằng, rất nhiều sủng thú học được kỹ năng trong tình huống bản thân hoàn toàn không hay biết. Có loại là nhờ thời gian tích lũy, nước chảy thành sông; cũng có loại do chịu kích thích từ ngoại giới, khiến năng lượng trong cơ thể bùng phát mà thành.
Nhớ lại vài ngày trước, tại khu vực thi đấu Liên Bạc còn xảy ra một vụ tranh chấp dân sự dở khóc dở cười cũng vì chuyện sủng thú đột ngột ngộ ra kỹ năng. Một vị Vương tiên sinh mang theo Lôi Phi Hạt Giống đi xem thi đấu. Do trận đấu quá kịch tính, sủng thú hưng phấn điều động năng lượng, vô thức tung ra chiêu Phấn Ngủ, khiến hàng chục khán giả xung quanh lăn ra ngủ say như c.h.ế.t, bỏ lỡ cả trận đấu.
Hỏa Nha Cẩu cũng thuộc trường hợp vô thức học được kỹ năng mới dưới tác động của môi trường, giống như lần nó ngộ ra chiêu Hỏa Hoa vậy. Hiện tại do bị kinh hãi, năng lượng trong cơ thể mất thăng bằng khiến ảnh phân thân vốn chưa thuần thục liền tan biến. Thế nhưng chú ch.ó nhỏ lại hiểu lầm đây là hiện tượng tâm linh huyền bí. Dù sao thì những bộ phim ma xem dạo trước vẫn để lại ấn tượng quá sâu đậm trong lòng nó.
"Nha nha nha!"
"Nha nha! Nha nha!"
Hỏa Nha Cẩu dùng móng vuốt chỉ về hướng phân thân vừa biến mất, không ngừng khua khoắng ra hiệu với Kiều Tang.
"Đó là ảnh phân thân của chính con thôi." Kiều Tang bất đắc dĩ giải thích.
"Nha?" Động tác khua khoắng bỗng khựng lại, đôi mắt đen láy lộ vẻ hoang mang.
"Chúc mừng con đã học được kỹ năng mới." Kiều Tang mỉm cười.
Hỏa Nha Cẩu đã hiểu. Nó ngẩn người một hồi, bắt đầu cảm nhận và điều tiết năng lượng trong cơ thể. Nháy mắt, một con Hỏa Nha Cẩu giống hệt xuất hiện bên chân chủ nhân, ngay cả những sợi lông lộn xộn do né bóng lúc nãy cũng chẳng khác chút nào.
"Nha!" Hỏa Nha Cẩu hưng phấn nhảy khỏi lòng Kiều Tang, vây quanh phân thân của mình mà ngắm nghía không thôi.
Vì mải mê với kỹ năng mới, nó cũng quên luôn việc luyện tập né bóng, Kiều Tang đương nhiên cũng không nhắc lại. Rời khỏi nhà huấn luyện bóng chày, khi đi ngang qua tiệm chăm sóc sủng thú, Kiều Tang thoáng chút tiếc nuối. Nếu không phải vừa mất trắng 5.000 Liên Minh tệ tối qua, cô nhất định đã đưa Hỏa Nha Cẩu vào đó thư giãn một phen.
Về đến nhà, Kiều Tang mở máy tính tìm kiếm các video hướng dẫn xoa bóp cho sủng thú. Cô chọn một kênh đang phát trực tiếp, gọi Hỏa Nha Cẩu tới và bắt đầu bắt chước động tác của chủ phòng.
Tuy không có tiền đi tiệm nhưng ta có thể tự tay làm mà!
"Có thoải mái không?" Kiều Tang dịu dàng hỏi.
"Nha..." Hỏa Nha Cẩu đáp một tiếng đầy trái lương tâm.
Nó nằm nghiêng, đầu hướng về phía màn hình. Trong video, một chàng trai vạm vỡ đang xoa bóp cho một con Liêu Lợn Rừng da dày thịt béo, con lợn thỉnh thoảng lại phát ra tiếng hừ hừ đầy thỏa mãn. Hỏa Nha Cẩu nhìn màn hình, lại cảm nhận lực đạo của chủ nhân trên người mình, tổng thể cảm thấy có gì đó... sai sai.
...
Sáng sớm hôm sau. 6 giờ 10 phút.
Kiều Tang xuất hiện ở phòng khách với quầng thâm tím tái dưới mắt. Cô nhìn quanh, mẹ vẫn còn đang ngủ. Cũng phải! Giờ này quả thực quá sớm.
Tối qua là ngày diễn ra trận đấu Tinh Tế Cúp khác mà cô đã đặt cược. Nghĩ đến việc lần trước vì thua mà mất ngủ, tối qua cô bấm bụng không xem để tránh ảnh hưởng tâm lý thi cử. Kết quả là... càng nghĩ lại càng không ngủ được. Hết lo trận đấu thế nào lại lo đến kỳ thi tuyển chọn đặc biệt của Thánh Thủy, mãi đến hai giờ sáng mới chợp mắt được một lát. Tâm trạng bất an khiến cô ngủ muộn nhưng tỉnh rất sớm, đồng hồ chưa kịp reo đã tự động bật dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiều Tang uể oải chuẩn bị bữa sáng, Hỏa Nha Cẩu bên cạnh thì vẫy đuôi hớn hở. Đứa nhóc này xem ra tinh thần rất tốt, không uổng công cô hì hục xoa bóp tối qua. Ăn xong, cô để lại một phần cơm trong nồi cho mẹ rồi lên đường ra ga tàu điện ngầm.
Trường Thánh Thủy nằm ở khu Bắc Điền, cách nhà cô khá xa. Nếu đi xe buýt phải chuyển trạm bốn, năm lần nhưng nếu đi tàu điện ngầm tuyến số 2 thì có thể đến thẳng.
...
Tại trường Thánh Thủy.
Bên cạnh sân đấu ngoài trời, trên hàng ghế nghỉ có bốn năm người đang ngồi.
"Tần Văn, La Tiền vẫn chưa tới sao?" Một người đàn ông trung niên, bụng phệ, tóc chải ngược bóng lộn lên tiếng hỏi.
Đàn ông trung niên mà bụng phệ thường mang lại cảm giác bóng bẩy. Tuy nhiên người này nhờ ngũ quan rõ nét, khí chất trầm ổn nên lại khiến người ta có cảm giác thời trẻ hẳn là một chàng trai vô cùng tuấn tú.
"Vẫn chưa! Tôi đã gọi điện thúc giục nhưng cậu ấy bảo là bị tắc đường." Người phụ nữ mặc đồ công sở bên cạnh đáp.
"Hừ, chắc chắn là tối qua cậu ta lại đi bar chơi bời đến nửa đêm không dậy nổi. Tôi thấy cậu ta còn đăng cả lên vòng bạn bè nữa. Người này thật chẳng có chút phong thái giáo viên nào cả." Trịnh Quốc Bình cười lạnh.
"Chẳng phải chính ông là người chiêu mộ cậu ta về trường sao?" Người đàn ông tên Tôn Bác Diệc thong thả lật xem xấp tài liệu trên tay.
"Lúc đó ông chẳng phải cũng bỏ phiếu tán thành sao?" Trịnh Quốc Bình hậm hực.
"Đó là vì ông đưa tôi một viên Ngưng Thủy Cầu nên tôi mới bầu đấy." Tôn Bác Diệc thản nhiên bóc mẽ.
"Ông...!" Trịnh Quốc Bình tức đến nghẹn lời.
"Thôi thôi, đừng cãi nhau nữa, việc chính quan trọng hơn. Kỳ tuyển chọn đặc biệt lần này có hạt giống tốt nào không?" Người đàn ông tóc chải ngược lên tiếng giảng hòa.
"Hạt giống tốt thực sự thì đã được tuyển thẳng từ lâu rồi." Trịnh Quốc Bình vẫn còn hậm hực.
"Khoan đã, thực sự là có đấy." Tôn Bác Diệc dừng mắt tại một dòng trên giấy, "Lư Lương Dạ của trường Thái Đán, hẳn các ông còn nhớ chứ? Hơn nửa năm trước đứa trẻ đó còn lên cả bản tin đấy."
"Có phải đứa trẻ tự chủ thức tỉnh ngay khi vừa lên lớp chín không?" Tần Văn hỏi.
"Đúng là cậu ta."
Thông thường ngự thú sư tự chủ thức tỉnh ở tuổi 15. Thế mà Lư Lương Dạ lại thức tỉnh từ lúc 14 tuổi. Nếu không phải kỳ thi năm đó đã kết thúc, có lẽ cậu ta đã được đặc cách nhảy lớp vào một trường cao trung ngự thú danh tiếng rồi.
"Sao cậu ta không được tuyển thẳng?" Tần Văn thắc mắc.
"Nghe nói sau khi thức tỉnh xong thì cậu ta chẳng thiết tha gì đến trường lớp nữa. Điểm văn hóa vì thế mà tụt dốc không phanh." Tôn Bác Diệc giải thích.
Tần Văn gật đầu thấu hiểu. Có lẽ vì cậu ta đã lập khế ước với sủng thú nên không chịu nổi sự khô khan của sách vở. Nếu đúng là vậy thì đây quả là một đối thủ đáng gờm, cậu ta lập khế ước sủng thú đến nay đã hơn nửa năm. Thực lực chắc chắn vượt xa bạn bè cùng lứa.
...
Ngoài cổng trường Thánh Thủy.
Kiều Tang đang ngồi thẫn thờ bên bồn hoa. Cô tới quá sớm, cổng trường vẫn còn chưa mở...
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









