"Hừ, chúng ta đến trạm rồi. Tôi chẳng rảnh hơi mà đôi co với các người." Gã mặt chữ điền nói xong liền xoay người, toan bước xuống xe.

Bên phải gã là một thanh niên đang xách một túi nilon. Gã mặt chữ điền thô lỗ đẩy thanh niên sang bên, vội vàng đi về phía cửa sau xe.

Kiều Tang tinh mắt nhận ra tay gã chỉ chạm vào vai người thanh niên, thân mình không hề va quẹt chỗ nào khác, thế nhưng chiếc túi nilon kia lại phát ra tiếng sột soạt lạ thường.

"Hỏa Nha Cẩu, mau dùng Hỏa Hoa rồi nhắm vào hông của gã đó!" Kiều Tang lập tức ra lệnh.

Hỏa Nha Cẩu lúc này đang trong trạng thái căng thẳng cực độ, như thể chỉ cần chạm nhẹ vào là nó sẽ bùng nổ.

Nó vốn đã cực kỳ khó chịu với tên nhân loại trước mặt. Nếu không phải ngự thú sư của nó giữ c.h.ặ.t kìm lại, nó đã sớm đem mười tám ban võ nghệ trút sạch lên người gã.

Nay đã có lệnh, nó liền dốc toàn bộ sức lực, ngưng tụ năng lượng trong cơ thể rồi phun mạnh ra ngoài. Đòn Hỏa Hoa ngày thường chỉ lớn cỡ nắm tay trẻ con, lúc này lại to bằng cả bàn tay người trưởng thành.

"Quản!!!"

Một tiếng thét t.h.ả.m khốc, ch.ói tai vang vọng khắp khoang xe buýt.

Hành khách trên xe giật nảy mình. Những người vừa bước lên xe cũng sợ tới mức lùi ngược trở lại trạm chờ.

"Tài xế, đóng cửa xe!" Kiều Tang quay sang hét lớn với tài xế.

Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cảnh tượng bên trong mà ngây người hồi lâu. Chỉ thấy một sinh vật dạng thủy tức màu trắng, dài hơn hai mét với tám chiếc xúc tu bỗng dưng hiện ra giữa hư không. Theo sự xuất hiện của nó, tám chiếc xúc tu đó đã quét mạnh, làm rơi ra một đống đồ đạc.

"Tài xế, đóng cửa ngay!" Thấy tài xế còn sững sờ, Kiều Tang đành phải nhắc lại.

"À... à..." Tài xế bừng tỉnh, luống cuống nhấn nút đóng cửa.

Thấy cửa đã chốt c.h.ặ.t, Kiều Tang mới dời sự chú ý về phía trước.

Đây là cái gì vậy? Dù thời gian qua cô đã dốc sức bổ sung kiến thức, nhưng học dở vẫn hoàn học dở, Kiều Tang nhất thời không nhận ra sinh vật siêu phàm này là giống loài gì.

Cô quay sang hỏi nữ sinh bên cạnh: "Con này là con gì thế?"

"Là điện thoại của mình!"

Kiều Tang: "..."

"Còn có đồ của tôi nữa!"

"Quả Sa Sa của tôi!"

"Dây chuyền tôi mua tặng bạn gái cũng ở đây!"

"Cả miếng độn giày tăng chiều cao của tôi nữa!!!"

Hành khách trên xe cuống cuồng, kích động xông tới nhận lại đồ đạc của mình.

Gã mặt chữ điền sắc mặt u ám nhìn cảnh tượng trước mắt.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Con Bát Quản San Hô của gã bị thương khiến gã lỡ mất thời cơ xuống xe. Giờ thì cửa xe đã đóng, tang vật cũng rơi hết ra ngoài.

Tất cả là tại con khốn này!

Gã nhìn về phía cô gái có Hỏa Nha Cẩu bằng ánh mắt oán độc. Nếu không phải tại đôi chủ tớ này, sao gã có thể thất thủ được cơ chứ!

Giờ thì mọi thứ đã muộn. Cả xe đều đang nhìn gã chằm chằm. Nếu gã muốn trốn thì gã buộc phải phá hoại xe buýt. Điều đó chắc chắn sẽ làm hành khách bị thương. Tội trộm cắp và tội tấn công người dân là hai tội danh hoàn toàn khác nhau. Trộm thì nhiều lắm chỉ phạt tiền, giam vài tháng; còn tấn công thì có thể ngồi tù từ mấy năm đến mấy chục năm.

Gã đành cam chịu, đứng im chờ Cục Cảnh Sát tới bắt mình. Thấy nét mặt người đàn ông dần suy sụp, Kiều Tang thu hồi sinh vật siêu phàm kia, tỏ ra như đã khống chế được tình hình.

"Mọi người mau giữ gã lại. Đừng để gã đó chạy!" Kiều Tang hô lớn.

Cô vờ vung một đ.ấ.m tới, gã mặt chữ điền theo phản xạ lùi lại hai bước. Mọi người thấy thế tưởng gã định tẩu thoát, liền ùa tới, đè gã ngã xuống đất.

Chẳng biết ai là người khơi mào: "Đã trộm cắp còn dám đ.á.n.h người à?!"

Đám đông vừa nghe thế lập tức nổi giận. Kẻ này đi trộm đồ bị bắt quả tang mà còn dám hung hăng thế sao? Ngay sau đó là một trận đ.ấ.m đá tới tấp.

"Tôi không có!" Gã mặt chữ điền gào lên tuyệt vọng.

Tiếc rằng chẳng ai thèm nghe gã phân trần. Tiếng gào của gã nhanh ch.óng chìm nghỉm trong tiếng đ.ấ.m đá huỳnh huỵch. Kiều Tang cũng tranh thủ bồi thêm mười tám cước, đợi đến khi mệt rã rời mới chịu lui ra một góc ngồi nghỉ.

Một lúc sau, đám đông mới tản ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Gã đàn ông nằm sõng soài trên đất như con lợn c.h.ế.t. Mặt mũi gã bầm dập, trên mặt còn vương lại vài vết cào cấu không rõ từ đâu ra. Khuôn mặt chữ điền giờ đây đã sưng húp thành mặt bánh bao, chẳng còn nhận ra nhân dạng vốn có.

Hỏa Nha Cẩu len lỏi ra khỏi đám đông. Đôi mắt ướt át nhìn Kiều Tang, chớp chớp hai cái. Một người một thú ngầm hiểu mà nhìn nhau một lúc rồi cùng bật cười.

Cảnh sát nhận được tin báo liền có mặt rất nhanh.

Ba viên cảnh sát nhìn khuôn mặt biến dạng của người đàn ông mà chẳng thể xác định được danh tính, may mà trước n.g.ự.c gã vẫn còn đeo huy chương ngự thú sư. Cảnh sát quét mã huy chương để xác nhận thân phận.

"Ai là người đã phát hiện ra gã trộm đồ?" Một cảnh sát hỏi.

"Là cô ấy!" Nữ sinh kéo tay Kiều Tang giơ lên.

Những hành khách khác cũng gật đầu xác nhận.

Viên cảnh sát đi tới trước mặt Kiều Tang, nói giọng ôn hòa: "Chúng tôi cần cô theo về Cục Cảnh Sát để làm bản tường trình."

Kiều Tang tỏ vẻ khó xử: "Mẹ tôi còn đang đợi tôi về ăn cơm."

Cảnh sát cười: "Không mất nhiều thời gian đâu. Đây là hành động nghĩa hiệp. Cô gọi điện nói với mẹ một tiếng, chắc chắn bà ấy sẽ không trách đâu."

Kiều Tang lắc đầu từ chối: "Trên xe ai cũng là nhân chứng cả. Mọi người cứ bảo họ đi là được. Tôi thật sự phải về nhà gấp."

Cảnh sát tiếp lời: "Gã này tên là Trần Kiến Huy, vốn là tội phạm tái phạm. Chúng tôi đã treo thưởng truy nã gã một thời gian rồi. Lần này em có công bắt được gã, số tiền thưởng 50.000 Liên Minh tệ này cô cũng nên đi nhận một chút chứ."

Kiều Tang sửng sốt. Lại có chuyện tốt thế này sao?

Cô lập tức nghiêm mặt, nói: "Làm bản tường trình là trách nhiệm của tôi. Khi nào chúng ta đi vậy?"

Cảnh sát: "..."

Ngay khi Kiều Tang định bước lên xe cảnh sát, nữ sinh đã kéo cô lại: "Tôi tên là Bạch Vân Miểu. Tôi có thể kết bạn với cậu không?"

"Đương nhiên rồi." Kiều Tang mỉm cười, lấy điện thoại ra trao đổi liên lạc.

...

Khi Kiều Tang về đến nhà đã là 20 giờ 48 phút tối. May mà trên đường cô đã gọi điện, nhờ cảnh sát giải thích sơ qua tình hình với mẹ nên khi về nhà thứ cô nhận được là những lời thăm hỏi ân cần của mẹ.

"Về muộn thế chắc là mệt rồi. Con mau lại đây ăn đi. Mẹ vừa hâm nóng lại thức ăn trong nồi đấy."

Kiều Tang vốn đã đói đến cồn cào. Mấy tiếng trước cô có ăn năm xiên thịt dê nướng nhưng căn bản chẳng thấm vào đâu. Vừa ngồi vào bàn, cô liền cúi đầu ăn ngấu nghiến.

"Hỏa Nha Cẩu cũng đói rồi phải không? Lại đây! Mẹ có làm riêng bữa tối dinh dưỡng cho con này." Mẹ cô bưng một đĩa cơm năng lượng đặc chế, mỉm cười đặt trước mặt Hỏa Nha Cẩu.

Kiều Tang bỗng thấy cơm trong miệng mất cả vị ngon. Cô dừng đũa, lo lắng nhìn sang.

Hỏa Nha Cẩu chẳng hề để ý đến ánh mắt của chủ nhân. Nó nhìn chằm chằm đĩa cơm năng lượng, sủa khẽ một tiếng, rồi vui vẻ cúi đầu ăn lấy ăn để.

Kiều Tang thở phào nhẹ nhõm. May mà tình huống cô lo sợ đã không xảy ra...

Đến khi cô ăn xong, Hỏa Nha Cẩu cũng đã giải quyết sạch sẽ phần của mình từ lâu, đứng một bên phe phẩy đuôi chờ cô.

Kiều Tang hơi ngạc nhiên. Hình như sức ăn của Hỏa Nha Cẩu hôm nay lớn hơn thường ngày thì phải?

Cô không nghĩ ngợi nhiều, ôm Hỏa Nha Cẩu vào phòng, mở máy tính lên tra cứu về sinh vật siêu phàm không rõ tên xuất hiện trên xe buýt lúc nãy. Vì không biết tên, cô chỉ có thể tìm kiếm theo đặc điểm ngoại hình.

[Có ai biết sinh vật siêu phàm nào màu trắng, có tám xúc tu và biết ẩn thân không?]

Thế gian này có hàng triệu loài sinh vật siêu phàm. Những loài có đặc điểm tương tự không hề ít. Kiều Tang phải sàng lọc hơn mười phút mới tìm thấy đáp án mình mong muốn.

[Bát Quản San Hô]

 

 

 

 

 

 

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện