Chiếc xe buýt hơi nghiêng đi một chút. Bác tài xế cố giữ bình tĩnh để lái xe, nhưng mồ hôi rịn trên trán đã bán đứng ông.
"Còn bao lâu nữa thì tới trạm kế tiếp?" Một giọng nói phá vỡ sự im lặng bao trùm. "Khoảng 5 phút nữa." Ai đó đáp lời.
Trong xe lại rơi vào tĩnh lặng.
"Bạn có phiền nếu để Hỏa Nha Cẩu ngửi mùi trên người bạn không? Có lẽ nó sẽ tìm ra thứ đó đang ở đâu." Giữa không gian nín thở, Kiều Tang đột ngột lên tiếng.
Cô bạn nữ sinh chưa kịp phản ứng thì gã đàn ông mặt chữ điền đứng cạnh đã cười lạnh: "Cứ cho là có sinh vật hệ U Linh hoang dã trên xe đi, cô em chắc chắn muốn tìm nó ngay lúc xe đang chạy chứ? Nhỡ chọc giận nó rồi xảy ra chuyện, em có gánh nổi trách nhiệm không?"
"Đúng đấy, đợi xe đến trạm dừng rồi tính." "Chuyện này nên để Đội Tuần tra giải quyết, chúng ta đừng có rước thêm phiền phức." "Phải đó, số điện thoại Đội Tuần tra là bao nhiêu nhỉ? Để tôi gọi." "Hình như là 669..." "... Đó là bên quản lý thị trường mà!"
Mọi người trên xe xôn xao bàn tán.
"Không phải hệ U Linh." Kiều Tang khẳng định. "Sao em biết không phải?" Có người hỏi vặn. "Lúc nãy bảo có động tĩnh là em, giờ bảo không phải cũng là em, em đùa giỡn mọi người đấy à!" Gã mặt chữ điền gào lên.
Kiều Tang nheo mắt nhìn gã, khẽ cười: "Đại thúc, tôi thấy từ nãy đến giờ chú cứ nhắm vào tôi suốt nhỉ." Gã đàn ông trợn mắt, quát: "Tôi mới 24 tuổi!" "Đại thúc, chú nói hơi to rồi đấy." Kiều Tang vừa nói vừa ngoáy lỗ tai.
Gã đàn ông trừng mắt nhìn cô đầy hung ác. Nếu không vì e dè con Hỏa Nha Cẩu đang nhe răng trước n.g.ự.c cô, có lẽ gã đã lao vào động thủ rồi.
"Tại sao lại không phải hệ U Linh?" Nữ sinh bên cạnh thắc mắc.
"Con thú linh của bà cô kia là Từ Hãn Chuột. Nếu xung quanh có hệ U Linh xuất hiện, đuôi của nó sẽ dựng lên hình tia chớp do phản ứng từ trường đặc thù kích thích não bộ. Nhưng hiện giờ, đuôi của nó đang rũ thẳng xuống." Kiều Tang chỉ vào con thú linh đang đậu trên vai bà cô ngồi ghế sau.
Cô bạn nữ sinh ngẩn người. Cô chợt nhớ ra trong sách đúng là có nhắc đến chuyện này... Nhưng đó là kiến thức cực kỳ chuyên sâu và ít người để ý, việc Kiều Tang có thể liên hệ ngay lập tức vào thực tế khiến cô vô cùng nể phục.
"Đúng đúng, con Từ Hãn Chuột của tôi thường ngày vẫn thế này." Bà cô kia cũng nhận ra, gật đầu lia lịa.
Nghe vậy, cô bạn nữ sinh không chần chừ nữa: "Cậu cho nó ngửi đi."
Kiều Tang ra hiệu, Hỏa Nha Cẩu ngoan ngoãn tiến lại gần nữ sinh đó ngửi một vòng. Cô để ý thấy cơ mặt của gã mặt chữ điền bên cạnh bỗng chốc căng cứng.
Sau khi ngửi xong nữ sinh, Hỏa Nha Cẩu khịt khịt vào không khí vài cái, rồi đột ngột quay sang sủa dữ dội vào gã mặt chữ điền.
"Sủa cái gì mà sủa, con ch.ó c·hết tiệt này!" Gã quát lên giận dữ.
"Nha!" Hỏa Nha Cẩu dựng đứng lông tơ, nhe hàm răng sắc nhọn, rõ ràng đã bị gã đàn ông này chọc giận. Gã đàn ông hơi hoảng, nhưng vẫn cố đứng trụ tại chỗ. Gã nhìn về phía Kiều Tang định bảo cô quản lý thú linh, nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của cô. Cái nhìn đó khiến gã rùng mình, cảm giác còn đáng sợ hơn cả con thú linh kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiều Tang vuốt ve lưng Hỏa Nha Cẩu để nó trấn tĩnh lại. Cô biết mình không được phép tấn công trước. Liên minh quy định nghiêm cấm Ngự Thú Sư dùng thú linh tấn công thường dân, nhất là ở nơi đông người thế này.
Gã này chắc chắn có vấn đề. Ngay từ đầu gã đã phản ứng gay gắt nhất. Hỏa Nha Cẩu cũng đã ngửi thấy mùi trên người gã giống hệt mùi "thứ gì đó" trên người nữ sinh kia. Nhưng để một thứ xuất hiện rồi biến mất ngay lập tức thì không thể là do bản thân gã làm được.
Trên xe buýt giở trò, không vì tiền thì cũng vì sắc. Nữ sinh kia không cảm thấy bị đụng chạm cơ thể, vậy không phải vì sắc. Chỉ có thể là vì tiền.
"Bạn có bị mất thứ gì không?" Kiều Tang quay sang hỏi nữ sinh. Cô bạn giật mình, vội vàng kiểm tra túi xách và túi quần. Hai giây sau...
"Ôi trời ơi, điện thoại của tớ mất rồi!"
Quả nhiên! Những người khác trên xe nghe thấy vậy cũng nháo nhào kiểm tra đồ đạc.
"Tôi cũng mất điện thoại!" "Ví tiền của tôi không còn!" "Sợi dây chuyền tôi mua tặng bạn gái cũng biến mất rồi!" "Miếng lót tăng chiều cao của tôi đâu rồi?!" "Quả Sa Sa của thú linh nhà tôi nữa! Á á á!"
Sau một hồi kiểm tra, có đến một phần ba hành khách phát hiện mình bị mất đồ. Kiều Tang tinh ý nhận ra những người bị mất đồ đều tập trung ở khu vực giữa xe. Cô nhìn chằm chằm gã mặt chữ điền.
Thấy Kiều Tang nhìn mình, gã đàn ông tái mặt, nghiến răng nói hùa theo: "Điện thoại của tôi cũng mất rồi!"
Kiều Tang: "..."
"Anh đi cùng em, suốt đời không lìa xa..." Đúng lúc đó, một đoạn nhạc chuông điện thoại vang lên inh ỏi ngay trên người gã mặt chữ điền. Gã đàn ông: "..."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía gã. Gã cười gượng gạo: "À... hóa ra nó vẫn ở đây, lúc nãy tìm không thấy."
"Chú là Ngự Thú Sư đúng không?" Kiều Tang lạnh lùng hỏi. Sắc mặt gã đàn ông sa sầm xuống. Gã chưa kịp trả lời thì cô bạn nữ sinh đã tinh mắt reo lên: "Đúng rồi! Chú ta đeo huy hiệu Ngự Thú Sư kìa!"
Trên n.g.ự.c gã lấp ló một chiếc huy hiệu màu xám, biểu tượng của Ngự Thú Sư cấp E. Điều này có nghĩa gã sở hữu ít nhất hai con thú linh cấp Trung.
"Chú có phiền nếu cho mọi người xem thú linh của chú là gì không?" Kiều Tang mỉm cười "hiền hậu".
Gã đàn ông định cự tuyệt, nhưng đám đông đã vây quanh gã: "Cho xem đi chứ!" "Lúc nãy to mồm lắm mà, sao giờ im re thế?" "Có con thú linh nào ám muội không dám cho xem à?"
Mặt gã đàn ông càng lúc càng khó coi, mồ hôi đầm đìa làm chiếc áo ba lỗ dính chặt vào người. Giữa lúc gã đang bế tắc...
"Trạm Vĩnh Lâm, hành khách xuống xe vui lòng mang theo hành lý và xuống bằng cửa sau."
Tiếng báo trạm vang lên. Cửa xe mở ra.
"Còn bao lâu nữa thì tới trạm kế tiếp?" Một giọng nói phá vỡ sự im lặng bao trùm. "Khoảng 5 phút nữa." Ai đó đáp lời.
Trong xe lại rơi vào tĩnh lặng.
"Bạn có phiền nếu để Hỏa Nha Cẩu ngửi mùi trên người bạn không? Có lẽ nó sẽ tìm ra thứ đó đang ở đâu." Giữa không gian nín thở, Kiều Tang đột ngột lên tiếng.
Cô bạn nữ sinh chưa kịp phản ứng thì gã đàn ông mặt chữ điền đứng cạnh đã cười lạnh: "Cứ cho là có sinh vật hệ U Linh hoang dã trên xe đi, cô em chắc chắn muốn tìm nó ngay lúc xe đang chạy chứ? Nhỡ chọc giận nó rồi xảy ra chuyện, em có gánh nổi trách nhiệm không?"
"Đúng đấy, đợi xe đến trạm dừng rồi tính." "Chuyện này nên để Đội Tuần tra giải quyết, chúng ta đừng có rước thêm phiền phức." "Phải đó, số điện thoại Đội Tuần tra là bao nhiêu nhỉ? Để tôi gọi." "Hình như là 669..." "... Đó là bên quản lý thị trường mà!"
Mọi người trên xe xôn xao bàn tán.
"Không phải hệ U Linh." Kiều Tang khẳng định. "Sao em biết không phải?" Có người hỏi vặn. "Lúc nãy bảo có động tĩnh là em, giờ bảo không phải cũng là em, em đùa giỡn mọi người đấy à!" Gã mặt chữ điền gào lên.
Kiều Tang nheo mắt nhìn gã, khẽ cười: "Đại thúc, tôi thấy từ nãy đến giờ chú cứ nhắm vào tôi suốt nhỉ." Gã đàn ông trợn mắt, quát: "Tôi mới 24 tuổi!" "Đại thúc, chú nói hơi to rồi đấy." Kiều Tang vừa nói vừa ngoáy lỗ tai.
Gã đàn ông trừng mắt nhìn cô đầy hung ác. Nếu không vì e dè con Hỏa Nha Cẩu đang nhe răng trước n.g.ự.c cô, có lẽ gã đã lao vào động thủ rồi.
"Tại sao lại không phải hệ U Linh?" Nữ sinh bên cạnh thắc mắc.
"Con thú linh của bà cô kia là Từ Hãn Chuột. Nếu xung quanh có hệ U Linh xuất hiện, đuôi của nó sẽ dựng lên hình tia chớp do phản ứng từ trường đặc thù kích thích não bộ. Nhưng hiện giờ, đuôi của nó đang rũ thẳng xuống." Kiều Tang chỉ vào con thú linh đang đậu trên vai bà cô ngồi ghế sau.
Cô bạn nữ sinh ngẩn người. Cô chợt nhớ ra trong sách đúng là có nhắc đến chuyện này... Nhưng đó là kiến thức cực kỳ chuyên sâu và ít người để ý, việc Kiều Tang có thể liên hệ ngay lập tức vào thực tế khiến cô vô cùng nể phục.
"Đúng đúng, con Từ Hãn Chuột của tôi thường ngày vẫn thế này." Bà cô kia cũng nhận ra, gật đầu lia lịa.
Nghe vậy, cô bạn nữ sinh không chần chừ nữa: "Cậu cho nó ngửi đi."
Kiều Tang ra hiệu, Hỏa Nha Cẩu ngoan ngoãn tiến lại gần nữ sinh đó ngửi một vòng. Cô để ý thấy cơ mặt của gã mặt chữ điền bên cạnh bỗng chốc căng cứng.
Sau khi ngửi xong nữ sinh, Hỏa Nha Cẩu khịt khịt vào không khí vài cái, rồi đột ngột quay sang sủa dữ dội vào gã mặt chữ điền.
"Sủa cái gì mà sủa, con ch.ó c·hết tiệt này!" Gã quát lên giận dữ.
"Nha!" Hỏa Nha Cẩu dựng đứng lông tơ, nhe hàm răng sắc nhọn, rõ ràng đã bị gã đàn ông này chọc giận. Gã đàn ông hơi hoảng, nhưng vẫn cố đứng trụ tại chỗ. Gã nhìn về phía Kiều Tang định bảo cô quản lý thú linh, nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của cô. Cái nhìn đó khiến gã rùng mình, cảm giác còn đáng sợ hơn cả con thú linh kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiều Tang vuốt ve lưng Hỏa Nha Cẩu để nó trấn tĩnh lại. Cô biết mình không được phép tấn công trước. Liên minh quy định nghiêm cấm Ngự Thú Sư dùng thú linh tấn công thường dân, nhất là ở nơi đông người thế này.
Gã này chắc chắn có vấn đề. Ngay từ đầu gã đã phản ứng gay gắt nhất. Hỏa Nha Cẩu cũng đã ngửi thấy mùi trên người gã giống hệt mùi "thứ gì đó" trên người nữ sinh kia. Nhưng để một thứ xuất hiện rồi biến mất ngay lập tức thì không thể là do bản thân gã làm được.
Trên xe buýt giở trò, không vì tiền thì cũng vì sắc. Nữ sinh kia không cảm thấy bị đụng chạm cơ thể, vậy không phải vì sắc. Chỉ có thể là vì tiền.
"Bạn có bị mất thứ gì không?" Kiều Tang quay sang hỏi nữ sinh. Cô bạn giật mình, vội vàng kiểm tra túi xách và túi quần. Hai giây sau...
"Ôi trời ơi, điện thoại của tớ mất rồi!"
Quả nhiên! Những người khác trên xe nghe thấy vậy cũng nháo nhào kiểm tra đồ đạc.
"Tôi cũng mất điện thoại!" "Ví tiền của tôi không còn!" "Sợi dây chuyền tôi mua tặng bạn gái cũng biến mất rồi!" "Miếng lót tăng chiều cao của tôi đâu rồi?!" "Quả Sa Sa của thú linh nhà tôi nữa! Á á á!"
Sau một hồi kiểm tra, có đến một phần ba hành khách phát hiện mình bị mất đồ. Kiều Tang tinh ý nhận ra những người bị mất đồ đều tập trung ở khu vực giữa xe. Cô nhìn chằm chằm gã mặt chữ điền.
Thấy Kiều Tang nhìn mình, gã đàn ông tái mặt, nghiến răng nói hùa theo: "Điện thoại của tôi cũng mất rồi!"
Kiều Tang: "..."
"Anh đi cùng em, suốt đời không lìa xa..." Đúng lúc đó, một đoạn nhạc chuông điện thoại vang lên inh ỏi ngay trên người gã mặt chữ điền. Gã đàn ông: "..."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía gã. Gã cười gượng gạo: "À... hóa ra nó vẫn ở đây, lúc nãy tìm không thấy."
"Chú là Ngự Thú Sư đúng không?" Kiều Tang lạnh lùng hỏi. Sắc mặt gã đàn ông sa sầm xuống. Gã chưa kịp trả lời thì cô bạn nữ sinh đã tinh mắt reo lên: "Đúng rồi! Chú ta đeo huy hiệu Ngự Thú Sư kìa!"
Trên n.g.ự.c gã lấp ló một chiếc huy hiệu màu xám, biểu tượng của Ngự Thú Sư cấp E. Điều này có nghĩa gã sở hữu ít nhất hai con thú linh cấp Trung.
"Chú có phiền nếu cho mọi người xem thú linh của chú là gì không?" Kiều Tang mỉm cười "hiền hậu".
Gã đàn ông định cự tuyệt, nhưng đám đông đã vây quanh gã: "Cho xem đi chứ!" "Lúc nãy to mồm lắm mà, sao giờ im re thế?" "Có con thú linh nào ám muội không dám cho xem à?"
Mặt gã đàn ông càng lúc càng khó coi, mồ hôi đầm đìa làm chiếc áo ba lỗ dính chặt vào người. Giữa lúc gã đang bế tắc...
"Trạm Vĩnh Lâm, hành khách xuống xe vui lòng mang theo hành lý và xuống bằng cửa sau."
Tiếng báo trạm vang lên. Cửa xe mở ra.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









