“Kẻ hành hình chắc đã được bệ hạ dặn dò, ra tay không nặng, chỉ là vết thương nông ngoài da, về nhà đắp thuốc hai ngày là khỏi.” Bách Ảnh vừa thu dọn hộp thuốc, vừa lèm bèm nói: “Mỗi lần ta nhìn những vết sẹo trước đây của ngài đều kinh hồn bạt vía, chi bằng ta về nghiên cứu một ít thuốc xóa sẹo cho rồi, cũng đỡ phải…”
Châu Đàn cài xong chiếc cúc lưu ly trên cùng của quan phục, đột ngột nói: “Thập Nhất, ngươi nói với ta một câu thật lòng đi, ta còn sống được bao lâu?”
Bách Ảnh không cầm vững, chiếc bình sứ trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành.
Hai người im lặng nhìn nhau một hồi lâu, Bách Ảnh mới từ từ mở lời: “Lễ bộ đã định ngày ngài nhậm chức Tể phụ rồi.”
Châu Đàn “ừm” một tiếng: “Mùng hai tháng sáu, ngày lành.”
Bách Ảnh gõ mạnh lên hộp thuốc gỗ tử đàn: “Thật ra… ta cũng không biết ngài còn sống được bao lâu, nhưng điều ta biết là nếu ngài ngồi trên ghế Tể phụ, ta dốc hết y thuật cả đời cũng chỉ giữ được ngài không quá năm năm.”
Nghe hắn nói vậy, Châu Đàn lại có thể bật cười: “Thật sự nghiêm trọng đến thế sao?”
“Những vết thương ngài chịu đựng trong chiếu ngục năm xưa…” Bách Ảnh nói rồi lại thôi: “Thương thế chưa lành, lại bị ám sát trúng kiếm, trễ nãi thời cơ chữa bệnh, những ngày phu nhân ở Biện Đô, ngài dụng tâm quá độ, ho ra máu liên tục nên đã tổn thương đến căn nguyên… Ngài nói xem, ngài còn sống được bao lâu?”
Châu Đàn cụp mắt xuống: “Ngày đó ở Nhược Châu lại không hề cảm thấy vết thương cũ có điều gì bất ổn.”
“Đó là điều dĩ nhiên. Hai năm ở Tây Cảnh ngài trăm tuổi vô ưu nên ta mới nói, Tiêu Bạch…” Hắn lần đầu tiên gọi tên tự của chàng: “Nếu giờ ngài có thể buông bỏ hết thảy, cao chạy xa bay về Tây Bắc, có lẽ có thể cùng phu nhân sống lâu dài trọn kiếp.”
Ngón tay Châu Đàn khẽ động.
Mãi lâu sau, chàng mới mở lời, nhưng chỉ nói: “Chuyện này, ngươi tạm thời không cần nói với nàng ấy.”
Bách Ảnh tức nghẹn lời: “Không nói với nàng ấy? Vậy ngươi tính giấu đến bao giờ, giấu đến khi ngươi duỗi thẳng cẳng xuống đất rồi nàng ấy không kịp mua quan tài cho ngài sao?”
Châu Đàn cười bật ra: “Ta sẽ tìm cơ hội nói với nàng ấy, nhưng… không phải bây giờ.”
“Thôi được rồi, chuyện của hai người ta cũng không muốn xen vào, cũng không quản nổi. Ngài đã không muốn người khác biết, ngay cả bệ hạ bên kia ta cũng sẽ không nói nhiều.” Bách Ảnh bất lực nói, giơ tay vươn vai một cái: “Người nhà họ Bạch các người đều như nhau, số mệnh lao tâm khỏ tứ.”
Đợi đến khi hai người vén rèm bước ra ngoài, La mỹ nhân đã rời đi rồi.
Khúc Du ngồi yên tại chỗ, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, hai người từ nội thất bước ra nàng cũng hoàn toàn không hay biết. Châu Đàn ghé lại gần hơn, phát hiện trên trán nàng có một tầng mồ hôi lạnh rịn ra.
Bách Ảnh thuận miệng hỏi: “Vừa rồi có ai tới sao?”
Tiểu thái giám cụp mắt đáp: “La mỹ nhân có ghé qua.”
Nghe thấy cái tên này, vẻ mặt Châu Đàn đột nhiên lạnh đi một chặp.
Tống Thế Huyên nhìn chàng một cái, vội hỏi: “Vết thương của tiên sinh có nghiêm trọng không?”
Châu Đàn lắc đầu: “Không sao.”
Dừng lại một chút, chàng tiếp tục nói: “Bệ hạ, nếu không còn việc gì khác, thần xin cáo từ.”
Tống Thế Huyên không đáp lời chàng: “Tiểu Yên viết thư đến, nói rằng mật thất ở chùa Tụ Thanh đã được đào mở, quả thực có một đường núi thông đến nơi khác. Sự nghi ngờ của Khúc nương tử không phải vô căn cứ, Lý Duyên Quân có khả năng chưa chết, hơn nữa còn cùng với người thứ ba ẩn náu ở Biện Đô.”
Khúc Du lúc này mới hoàn hồn, đứng dậy đứng cạnh Châu Đàn: “Ta còn nhớ, đêm đó Tiểu Yên đã bắt rất nhiều người ở Đình Sơn, sau đó mới phát hiện những người tùy tùng của Lý Duyên Quân lại đều là người Tây Thiều. Quân binh của Lý gia không biết đã đi đâu. Việc nàng ta cưỡng ép mọi người lên núi, có lẽ là để tạo thời cơ cho nhóm người này thay đổi y phục, tự do trà trộn vào dân chúng. Dù sao thì nhiều binh lính của Lý gia không có giấy tờ qua cửa đại doanh, cầm hộ tịch mà lẫn vào Biện Đô, trong thời gian ngắn cũng không thể tra ra được.”
Tống Thế Huyên nói: “Đúng vậy, ta sẽ bảo hắn tiếp tục tra.”
Hắn cầm chén trà bên cạnh lên uống một ngụm, tằng hắng nói: “Tiên sinh, còn một chuyện nữa, sư… Khúc nương tử trong lúc phế Thái tử cướp quyền đã cứu giúp một nhóm đại nhân tại điện Huyền Đức, lại còn dẫn Vệ đội giúp dân chúng xua đuổi người Tây Thiều. Ngày hôm qua Thái tướng công đã dâng sớ, hợp lẽ nên ban thưởng cho nương tử, chỉ là không biết nương tử muốn thứ gì?”
Châu Đàn xoa xoa tay nàng: “Nàng đang ở đây, muốn gì, bệ hạ cứ hỏi nàng ấy là được.”
Khúc Du khẽ cười một tiếng: “Thái tướng công dâng sớ, vậy sẽ không còn trái quy tắc nữa phải không?”
Tống Thế Huyên cười khổ: “Dĩ nhiên.”
Khúc Du mím môi, nhìn Châu Đàn một cái, dường như cân nhắc rất lâu sau mới mở lời: “Vậy… Ta xin bệ hạ một ân thưởng, mong bệ hạ cho phép ta với thân phận nữ nhi được vào Hình bộ để tu chỉnh luật pháp.”
Nụ cười trên khóe môi Châu Đàn chợt cứng lại.
Khúc Du tiếp lời: “Khi phế Thái tử còn tại vị, ta từng chưởng quản nội cung một thời gian, cũng quen mặt với cả Lâm Vệ. Lúc đó dẫn binh đi giúp dân chúng giải vây còn chưa từng gặp tranh cãi, nay lại vào Hình bộ, e rằng cũng sẽ không khiến bệ hạ quá khó xử.”
Tống Thế Huyên chắp tay sau lưng, gật đầu: “Dĩ nhiên, ta sẽ nhờ Thái tướng công đích thân đến Lại bộ soạn thảo văn thư.”
—
Ra khỏi hoàng thành đã là giữa trưa, trên đại lộ Biện Đô ngoài phố Ngự tiếng người ồn ào huyên náo, tấm biển gỗ treo ở góc mái xe ngựa va vào chuông đồng, leng keng vang vọng.
Châu Đàn vẫn luôn im lặng, Khúc Du nhìn sắc mặt chàng, thở dài một tiếng: “Thiếp biết chàng đang nghĩ gì.”
Vừa khéo Châu Đàn cũng mở miệng hỏi: “Theo nàng thấy, La mỹ nhân là người thế nào?”
Hai người nhìn nhau, không nhịn được bật cười. Châu Đàn nhượng bộ: “Nàng nói trước đi.”
“Sau thời Tuyên Đế, chức quyền của Hình bộ sai lệch nghiêm trọng, án oan xảy ra liên miên. Thời gian chàng ở Hình bộ đã viết cho tiên đế biết bao nhiêu sớ nghị về hình pháp, đáng tiếc lúc đó Tể – Chấp đảng tranh kịch liệt, tiên đế lại khởi lập Trâm Kim Quán, một lòng mong hoàng quyền vượt trên hình pháp, đi ngược lại với những gì chàng nghĩ.” Khúc Du cũng không né tránh, lập tức nói: “Cố tướng năm xưa dặn dò chàng phải bỏ đạo Đường Hoa pháp lệnh ở Tây Cảnh, giờ đây dù nó đã bị cấm, nhưng điều luật vẫn chưa được xác lập rõ ràng.”
“Chàng sớm đã muốn mượn danh nghĩa Tước Hoa để tu soạn pháp điển, ngăn chặn loạn tượng triều chính từ thời tiên đế đến nay. Hiện nay bệ hạ thánh minh, chàng lại nắm đại quyền, không còn thời cơ nào tốt hơn, chàng nói xem, thiếp nói có đúng không?”
Châu Đàn không trực tiếp trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn nàng: “Trên đời này không có ai hiểu tâm tư ta hơn nàng. Vậy nên, ân thưởng vừa rồi…”
“Không sai, thiếp đã nghĩ kỹ rồi.” Khúc Du không tránh ánh mắt chàng: “Dù nay là tân đế đăng cơ, nhưng triều đại thì như nước chảy, thế gia lại như tảng đáng thép vững chắc. Chàng muốn chạm vào luật pháp là đụng đến lợi ích của bọn họ, con đường này quả thực khó đi. Chàng là phu quân của thiếp, đường phía trước khắp nơi đầy chông gai, thiếp chỉ không muốn để chàng phải cô độc một mình…”
Châu Đàn mở lời cắt ngang nàng: “Dù phải đánh đổi cả bản thân mình sao?”
Khúc Du không chút do dự đáp: “Thiếp tuyệt đối không hối hận.”
Nằm ngoài dự liệu của nàng, Châu Đàn lại không nói tiếp, chàng ngừng một chút rồi đổi đề: “Được, đến lượt ta. Ta vừa hỏi nàng, theo nàng thấy, La mỹ nhân là người thế nào?”
Khúc Du cũng không trả lời: “Nàng ta đến bên cạnh bệ hạ bằng cách nào?”
“Nữ nhi của tội thần lén lút bỏ trốn trong đêm, xông vào kiệu của bệ hạ vừa ra khỏi ngõ Hề Phong.” Châu Đàn đáp lời ngắn gọn: “Giang đại nhân tiền triều là môn khách của phế Thái tử, thê tử đều chết trong cung biến, sao lại vẫn còn một người con gái? Nàng ta nói mình được nữ tỳ cứu, nhưng thân phận mơ hồ như vậy, thật sự là… Quan nữ tử trong hậu cung không khiến người ta chú ý, bệ hạ vốn cũng không đến nỗi bốc đồng như vậy, nhất định phải ban cho danh phận, hiềm nỗi nàng ta lại mang long thai.”
Khúc Du nhíu mày hỏi: “Mang thai?”
“Đứa bé dĩ nhiên không giữ được nên mới giữ kín không để truyền ra ngoài thôi.” Châu Đàn thở dài nói: “Nếu không phải vì đứa bé đó, ta và Triều Từ không đến nỗi tốn hết tâm tư tạo một thân phận giả cho nàng ta vào hậu cung. Bệ hạ đã trưởng thành rồi, ta không muốn nhúng tay vào việc của người nữa, chỉ là người kia…”
“Nàng có biết vì sao bệ hạ lại chấp nhất như thế không?”
Im lặng hồi lâu, cho đến khi xe ngựa sắp đến phủ đệ Châu gia, Khúc Du mới khẽ nói: “Chàng là ngoại thần, hẳn không thể gặp nàng ta. Nàng ta… có dung mạo rất giống A La.”
—
Tít: Beta lại chương này thấy tác giả cài cắm hint quá trời.
Châu Đàn cài xong chiếc cúc lưu ly trên cùng của quan phục, đột ngột nói: “Thập Nhất, ngươi nói với ta một câu thật lòng đi, ta còn sống được bao lâu?”
Bách Ảnh không cầm vững, chiếc bình sứ trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành.
Hai người im lặng nhìn nhau một hồi lâu, Bách Ảnh mới từ từ mở lời: “Lễ bộ đã định ngày ngài nhậm chức Tể phụ rồi.”
Châu Đàn “ừm” một tiếng: “Mùng hai tháng sáu, ngày lành.”
Bách Ảnh gõ mạnh lên hộp thuốc gỗ tử đàn: “Thật ra… ta cũng không biết ngài còn sống được bao lâu, nhưng điều ta biết là nếu ngài ngồi trên ghế Tể phụ, ta dốc hết y thuật cả đời cũng chỉ giữ được ngài không quá năm năm.”
Nghe hắn nói vậy, Châu Đàn lại có thể bật cười: “Thật sự nghiêm trọng đến thế sao?”
“Những vết thương ngài chịu đựng trong chiếu ngục năm xưa…” Bách Ảnh nói rồi lại thôi: “Thương thế chưa lành, lại bị ám sát trúng kiếm, trễ nãi thời cơ chữa bệnh, những ngày phu nhân ở Biện Đô, ngài dụng tâm quá độ, ho ra máu liên tục nên đã tổn thương đến căn nguyên… Ngài nói xem, ngài còn sống được bao lâu?”
Châu Đàn cụp mắt xuống: “Ngày đó ở Nhược Châu lại không hề cảm thấy vết thương cũ có điều gì bất ổn.”
“Đó là điều dĩ nhiên. Hai năm ở Tây Cảnh ngài trăm tuổi vô ưu nên ta mới nói, Tiêu Bạch…” Hắn lần đầu tiên gọi tên tự của chàng: “Nếu giờ ngài có thể buông bỏ hết thảy, cao chạy xa bay về Tây Bắc, có lẽ có thể cùng phu nhân sống lâu dài trọn kiếp.”
Ngón tay Châu Đàn khẽ động.
Mãi lâu sau, chàng mới mở lời, nhưng chỉ nói: “Chuyện này, ngươi tạm thời không cần nói với nàng ấy.”
Bách Ảnh tức nghẹn lời: “Không nói với nàng ấy? Vậy ngươi tính giấu đến bao giờ, giấu đến khi ngươi duỗi thẳng cẳng xuống đất rồi nàng ấy không kịp mua quan tài cho ngài sao?”
Châu Đàn cười bật ra: “Ta sẽ tìm cơ hội nói với nàng ấy, nhưng… không phải bây giờ.”
“Thôi được rồi, chuyện của hai người ta cũng không muốn xen vào, cũng không quản nổi. Ngài đã không muốn người khác biết, ngay cả bệ hạ bên kia ta cũng sẽ không nói nhiều.” Bách Ảnh bất lực nói, giơ tay vươn vai một cái: “Người nhà họ Bạch các người đều như nhau, số mệnh lao tâm khỏ tứ.”
Đợi đến khi hai người vén rèm bước ra ngoài, La mỹ nhân đã rời đi rồi.
Khúc Du ngồi yên tại chỗ, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, hai người từ nội thất bước ra nàng cũng hoàn toàn không hay biết. Châu Đàn ghé lại gần hơn, phát hiện trên trán nàng có một tầng mồ hôi lạnh rịn ra.
Bách Ảnh thuận miệng hỏi: “Vừa rồi có ai tới sao?”
Tiểu thái giám cụp mắt đáp: “La mỹ nhân có ghé qua.”
Nghe thấy cái tên này, vẻ mặt Châu Đàn đột nhiên lạnh đi một chặp.
Tống Thế Huyên nhìn chàng một cái, vội hỏi: “Vết thương của tiên sinh có nghiêm trọng không?”
Châu Đàn lắc đầu: “Không sao.”
Dừng lại một chút, chàng tiếp tục nói: “Bệ hạ, nếu không còn việc gì khác, thần xin cáo từ.”
Tống Thế Huyên không đáp lời chàng: “Tiểu Yên viết thư đến, nói rằng mật thất ở chùa Tụ Thanh đã được đào mở, quả thực có một đường núi thông đến nơi khác. Sự nghi ngờ của Khúc nương tử không phải vô căn cứ, Lý Duyên Quân có khả năng chưa chết, hơn nữa còn cùng với người thứ ba ẩn náu ở Biện Đô.”
Khúc Du lúc này mới hoàn hồn, đứng dậy đứng cạnh Châu Đàn: “Ta còn nhớ, đêm đó Tiểu Yên đã bắt rất nhiều người ở Đình Sơn, sau đó mới phát hiện những người tùy tùng của Lý Duyên Quân lại đều là người Tây Thiều. Quân binh của Lý gia không biết đã đi đâu. Việc nàng ta cưỡng ép mọi người lên núi, có lẽ là để tạo thời cơ cho nhóm người này thay đổi y phục, tự do trà trộn vào dân chúng. Dù sao thì nhiều binh lính của Lý gia không có giấy tờ qua cửa đại doanh, cầm hộ tịch mà lẫn vào Biện Đô, trong thời gian ngắn cũng không thể tra ra được.”
Tống Thế Huyên nói: “Đúng vậy, ta sẽ bảo hắn tiếp tục tra.”
Hắn cầm chén trà bên cạnh lên uống một ngụm, tằng hắng nói: “Tiên sinh, còn một chuyện nữa, sư… Khúc nương tử trong lúc phế Thái tử cướp quyền đã cứu giúp một nhóm đại nhân tại điện Huyền Đức, lại còn dẫn Vệ đội giúp dân chúng xua đuổi người Tây Thiều. Ngày hôm qua Thái tướng công đã dâng sớ, hợp lẽ nên ban thưởng cho nương tử, chỉ là không biết nương tử muốn thứ gì?”
Châu Đàn xoa xoa tay nàng: “Nàng đang ở đây, muốn gì, bệ hạ cứ hỏi nàng ấy là được.”
Khúc Du khẽ cười một tiếng: “Thái tướng công dâng sớ, vậy sẽ không còn trái quy tắc nữa phải không?”
Tống Thế Huyên cười khổ: “Dĩ nhiên.”
Khúc Du mím môi, nhìn Châu Đàn một cái, dường như cân nhắc rất lâu sau mới mở lời: “Vậy… Ta xin bệ hạ một ân thưởng, mong bệ hạ cho phép ta với thân phận nữ nhi được vào Hình bộ để tu chỉnh luật pháp.”
Nụ cười trên khóe môi Châu Đàn chợt cứng lại.
Khúc Du tiếp lời: “Khi phế Thái tử còn tại vị, ta từng chưởng quản nội cung một thời gian, cũng quen mặt với cả Lâm Vệ. Lúc đó dẫn binh đi giúp dân chúng giải vây còn chưa từng gặp tranh cãi, nay lại vào Hình bộ, e rằng cũng sẽ không khiến bệ hạ quá khó xử.”
Tống Thế Huyên chắp tay sau lưng, gật đầu: “Dĩ nhiên, ta sẽ nhờ Thái tướng công đích thân đến Lại bộ soạn thảo văn thư.”
—
Ra khỏi hoàng thành đã là giữa trưa, trên đại lộ Biện Đô ngoài phố Ngự tiếng người ồn ào huyên náo, tấm biển gỗ treo ở góc mái xe ngựa va vào chuông đồng, leng keng vang vọng.
Châu Đàn vẫn luôn im lặng, Khúc Du nhìn sắc mặt chàng, thở dài một tiếng: “Thiếp biết chàng đang nghĩ gì.”
Vừa khéo Châu Đàn cũng mở miệng hỏi: “Theo nàng thấy, La mỹ nhân là người thế nào?”
Hai người nhìn nhau, không nhịn được bật cười. Châu Đàn nhượng bộ: “Nàng nói trước đi.”
“Sau thời Tuyên Đế, chức quyền của Hình bộ sai lệch nghiêm trọng, án oan xảy ra liên miên. Thời gian chàng ở Hình bộ đã viết cho tiên đế biết bao nhiêu sớ nghị về hình pháp, đáng tiếc lúc đó Tể – Chấp đảng tranh kịch liệt, tiên đế lại khởi lập Trâm Kim Quán, một lòng mong hoàng quyền vượt trên hình pháp, đi ngược lại với những gì chàng nghĩ.” Khúc Du cũng không né tránh, lập tức nói: “Cố tướng năm xưa dặn dò chàng phải bỏ đạo Đường Hoa pháp lệnh ở Tây Cảnh, giờ đây dù nó đã bị cấm, nhưng điều luật vẫn chưa được xác lập rõ ràng.”
“Chàng sớm đã muốn mượn danh nghĩa Tước Hoa để tu soạn pháp điển, ngăn chặn loạn tượng triều chính từ thời tiên đế đến nay. Hiện nay bệ hạ thánh minh, chàng lại nắm đại quyền, không còn thời cơ nào tốt hơn, chàng nói xem, thiếp nói có đúng không?”
Châu Đàn không trực tiếp trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn nàng: “Trên đời này không có ai hiểu tâm tư ta hơn nàng. Vậy nên, ân thưởng vừa rồi…”
“Không sai, thiếp đã nghĩ kỹ rồi.” Khúc Du không tránh ánh mắt chàng: “Dù nay là tân đế đăng cơ, nhưng triều đại thì như nước chảy, thế gia lại như tảng đáng thép vững chắc. Chàng muốn chạm vào luật pháp là đụng đến lợi ích của bọn họ, con đường này quả thực khó đi. Chàng là phu quân của thiếp, đường phía trước khắp nơi đầy chông gai, thiếp chỉ không muốn để chàng phải cô độc một mình…”
Châu Đàn mở lời cắt ngang nàng: “Dù phải đánh đổi cả bản thân mình sao?”
Khúc Du không chút do dự đáp: “Thiếp tuyệt đối không hối hận.”
Nằm ngoài dự liệu của nàng, Châu Đàn lại không nói tiếp, chàng ngừng một chút rồi đổi đề: “Được, đến lượt ta. Ta vừa hỏi nàng, theo nàng thấy, La mỹ nhân là người thế nào?”
Khúc Du cũng không trả lời: “Nàng ta đến bên cạnh bệ hạ bằng cách nào?”
“Nữ nhi của tội thần lén lút bỏ trốn trong đêm, xông vào kiệu của bệ hạ vừa ra khỏi ngõ Hề Phong.” Châu Đàn đáp lời ngắn gọn: “Giang đại nhân tiền triều là môn khách của phế Thái tử, thê tử đều chết trong cung biến, sao lại vẫn còn một người con gái? Nàng ta nói mình được nữ tỳ cứu, nhưng thân phận mơ hồ như vậy, thật sự là… Quan nữ tử trong hậu cung không khiến người ta chú ý, bệ hạ vốn cũng không đến nỗi bốc đồng như vậy, nhất định phải ban cho danh phận, hiềm nỗi nàng ta lại mang long thai.”
Khúc Du nhíu mày hỏi: “Mang thai?”
“Đứa bé dĩ nhiên không giữ được nên mới giữ kín không để truyền ra ngoài thôi.” Châu Đàn thở dài nói: “Nếu không phải vì đứa bé đó, ta và Triều Từ không đến nỗi tốn hết tâm tư tạo một thân phận giả cho nàng ta vào hậu cung. Bệ hạ đã trưởng thành rồi, ta không muốn nhúng tay vào việc của người nữa, chỉ là người kia…”
“Nàng có biết vì sao bệ hạ lại chấp nhất như thế không?”
Im lặng hồi lâu, cho đến khi xe ngựa sắp đến phủ đệ Châu gia, Khúc Du mới khẽ nói: “Chàng là ngoại thần, hẳn không thể gặp nàng ta. Nàng ta… có dung mạo rất giống A La.”
—
Tít: Beta lại chương này thấy tác giả cài cắm hint quá trời.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









