“Bách y quan, đã lâu không gặp.”

Khúc Du khẽ cúi đầu ra hiệu, Bách Ảnh vẫy tay, cười tủm tỉm nói: “Sao lại khách sáo thế?”

Nghe hắn hỏi vậy, Khúc Du hơi khựng lại.

Nàng trầm mặc một lát rồi quay đầu đi, chợt cất lời: “Bách y quan, ta muốn hỏi ngươi một câu hỏi có phần hoang đường, ngây ngô.”

“Cứ hỏi, không sao cả.”

“Thật ra gần đây ta cũng suy nghĩ nhiều, vừa hay ngươi tới nên muốn hỏi ngươi một câu. Giả như, ta chỉ nói là giả như, một ngày kia ngươi uống nước thánh rồi thấy được tiền kiếp và kiếp này của mình…”

Nàng nói đến đây, ngước nhìn thần sắc của Bách Ảnh. Song, Bách Ảnh vốn không phải người giữ phép tắc cứng nhắc, trái lại còn hứng thú nói: “Cũng thú vị đấy, nói tiếp đi.”

“Ngươi nhìn thấy, có một kiếp, ngươi cúi đầu khom lưng làm nô tỳ suốt đời. Lại có một kiếp, ngươi u uất cả đời dưới sự ràng buộc và lễ giáo của thế tục này… Những người đó hoàn toàn khác biệt với ngươi, nhưng quả thực đã từng tồn tại. Sau khi nhìn thấy rồi tỉnh lại, ngươi của lúc này, còn là ngươi nữa không?”

Bách Ảnh im lặng một thoáng, “chậc” một tiếng: “Câu hỏi này thật kỳ lạ. Chi bằng ta hỏi ngược lại, giờ đây cô sống tự thân tự tại, nửa đêm chợt mộng thấy tiền kiếp, cô có cho rằng cô của lúc đó chính là cô không?”

“Chúng ta khác với khi còn thơ bé, nhưng đứa trẻ khi lên năm tuổi với thiếu nữ khi tới tuổi cập kê thì vẫn là một người. Trải qua nhiều chuyện, thành thục hơn xưa, dẫu có thể vẫn giữ nét ngây thơ thuở nhỏ, nhưng đã trưởng thành rồi, sao còn muốn quay về như trước?”

Khúc Du ngẩn ra một lúc, dời mắt, nhìn lại sân giữa sau bậu cửa son, đáp: “Ngươi nói phải, ta cũng không còn là ta của lúc đó nữa. Những gì từng trải qua, in dấu lên thân tâm con người, khó lòng mà gột rửa được.”

Nói xong câu này, nàng chợt nhấc chân bước qua bậu cửa son đỏ chói trước mặt.

Tiểu thái giám đứng một bên muốn ngăn lại, nhưng thấy nàng bước qua rồi không hề tiến lên, chỉ đứng yên tại chỗ, bèn không dám tới gần nữa, cung kính thu tay lui sang một bên.

“Bách y quan vừa nói, không ngờ ta lại đứng đợi sau cánh cửa này.” Khúc Du ngẩng đầu lên, mỉm cười với hắn. “Thật ra lúc nãy ta đứng đó đang nghĩ, bước qua cánh cửa này rất dễ dàng, cái khó là sau khi bước qua rồi ta phải làm gì.”

Ánh mắt Bách Ảnh dời từ mặt đất lên người Khúc Du. Nàng chỉ tay về phía sau xa xa, lộ ra nụ cười có phần chua chát.

“Chẳng qua chỉ là một cái ngưỡng cửa thôi, nhấc chân là có thể vượt qua. Nhưng nếu ta bất chấp tất cả mà bước qua, đứng bên cạnh phu quân ta thì các vị đại nhân trông thấy bên kia, ngày mai lên triều sẽ lại hặc tội chàng, rồi tình cảnh hôm nay sẽ lại tái diễn. Trong tình thế hiện giờ, ta tuy có sự tự do của mình, nhưng vì không muốn liên lụy chàng ấy, ta nguyện nhượng bộ lại sự tự do ấy… Người không lo xa, ắt có cái buồn gần. Bách y quan có thấy ta suy nghĩ quá nhiều không?”

“Không dám, không dám, là ta đã xem thường cô rồi.” Bách Ảnh chắp tay tạ lỗi với nàng: “Ta chỉ nghĩ, cô năm xưa một bầu nhiệt huyết cô độc, dám lên phố Ngự gõ trống Đăng Văn, sao giờ đứng trước bậu cửa dưới chân lại chần chừ mãi không thôi? Ai ngờ, hóa ra trong lòng cô đã nghĩ thấu đáo đến nhường ấy. Nếu đã như vậy, ta còn cần phải nói thêm một lời nào nữa?”

Khúc Du cười đáp: “Việc xưa và việc nay khác nhau, dũng cảm cô độc cũng không phải là sự tự do bất chấp tất cả, luôn luôn phải có chừng mực.”

Nàng vừa dứt lời, chợt nghe thấy tiếng đình trượng quật xuống da thịt vang lên sau lưng. Châu Đàn xưa nay rất giỏi chịu đựng, tuyệt đối sẽ không kêu đau một tiếng.

Bách Ảnh nhón chân nhìn lướt qua, có ý muốn nói nhưng lại thôi. Khúc Du không hề quay đầu, nàng vươn tay vịn vào trụ sơn bên cửa, cúi đầu nhìn lại.

Ngưỡng cửa hoàng đình luôn được xây rất cao, hết đạo này đến đạo khác như thể là những năm tháng hay nói đúng hơn là mấy kiếp đời mà nàng và Châu Đàm đã cùng nhau vượt qua, bao gian khổ chất chồng.

Họ nương tựa vào nhau đi qua ngàn sông vạn núi, có vấp ngã cũng có thể đứng dậy, cuối cùng cũng đã vượt qua được đạo cao nhất đó.

Nàng đã không còn giống như tiền kiếp, chết bên mộ phần sơ sài của Châu Đàn, chết trong tiếng gió gào thét ngoài tường thành nơi Tây Cảnh, chết trước cổng thành Biện Đô khi quân binh vây hãm…

Chịu đựng qua tuyết lạnh của ba mùa xuân, nàng đã đi đến nỗi hoài nghi cuối cùng.

Thế nhưng giờ đây, nàng hoàn toàn không nhìn rõ con đường phía trước đầy gió tuyết nên một bước cũng không dám tiến tới.

Tổn hại đến bản thân thì chẳng đáng gì, nhưng nàng thật sự không biết một bước của mình, liệu có mang đến ảnh hưởng cho Châu Đàn đang ở không xa phía trước hay không.

Kiếp trước kiếp này, điều nàng mong cầu cũng chẳng gì hơn ngoài việc Châu Đàn có thể được thiện chung*, an hưởng tuổi già, không phải gánh vác những ô danh không thuộc về chàng.

*Thiện chung là một khái niệm trong văn hóa phương Đông, đặc biệt là phật giáo, chỉ việc có một cái chết tốt đẹp, an lành, thanh thản, không bệnh khổ, không oán hận và ra đi một cách tự tại.

Giờ đây nàng đã ở ngay bên cạnh chàng, nhưng rốt cuộc phải làm thế nào đây? Trước khi suy nghĩ thấu đáo, nàng không dám dịch chuyển nửa bước, người bản thân yêu thương nhất, sao có thể dùng để đánh cược với thiên mệnh?

Bách Ảnh thấy thần sắc nàng, không đành lòng để nàng tiếp tục nghe tiếng roi vọt, bèn chen lời: “Trông sắc mặt cô không được tốt, những thang thuốc bổ ta kê, gần đây cô có uống không?”

Khúc Du lại nói: “Bách y quan, ta chợt nhớ ra từ khi phu quân nam độ vẫn luôn là ngươi chăm sóc sức khỏe cho chàng. Theo ngươi thấy, sức khỏe chàng hiện giờ thế nào?”

Ánh mắt Bách Ảnh hơi lảng đi, nhưng lúc này nàng đang tâm phiền ý loạn, không hề để ý.

“Sao cô đột nhiên lại hỏi chuyện này? Yên tâm đi, phu quân cô… không có gì nghiêm trọng cả, chỉ là thể chất vốn yếu từ nhỏ, sau này lại ưu tư chất chứa nên mới nhất thời suy yếu. Cứ chiếu theo phương thuốc của ta mà uống, giữ cho tâm tình khoáng đạt hơn, chẳng bao lâu sẽ ổn thôi.”

Khúc Du nghe xong, cảm thấy an lòng phần nào, nhưng lại không nhịn được thở dài một tiếng.

Sức khỏe của Châu Đàn hiện nay kỳ thực vẫn chưa quá tệ, kiếp trước yểu mệnh sớm, e rằng đều là do sau này ưu tư quá độ.

Nàng vừa nghĩ đến đây, chợt nghe thấy âm thanh phía sau lưng đã dừng hẳn.

Các vị đại nhân thượng triều cũng cuối cùng đã rời khỏi nơi này. Khúc Du xoay người lại, vén váy chạy nhanh đến bên cạnh Châu Đàn.

Châu Đàn đang vươn tay định lấy chiếc mũ quan chàng đã đặt ngay ngắn trước người lúc chịu hình, nhưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tay chàng run rẩy kịch liệt, nhất thời không sao cầm lên được.

Chàng cố gồng mình không để bản thân ngã quỵ, ngón tay vừa chạm đến mép chiếc mũ quan đen thì chiếc mũ đó đã được một bàn tay ngọc ngà, thon dài quen thuộc cầm lên.

Khúc Du quỳ bên cạnh chàng, tỉ mỉ đội lại chiếc mũ quan cho chàng: “Điển phục của quân tử cần chỉnh tề, thẳng thớm, thiếp thay phu quân chỉnh lại y quan.”

Nàng chủ động đưa tay ra, chàng liền nắm lấy. Chàng cảm nhận rõ rệt tâm tư mình được thả lỏng, khẽ hỏi: “Sao nàng lại đến đây?”

Khúc Du đỡ cánh tay chàng, giúp chàng đứng dậy khỏi mặt đất. Chàng đặt tay lên người nàng, vì đau đớn nên hơi mất sức, gần như toàn bộ cơ thể đều dựa hẳn vào nàng.

Không hiểu vì sao, gần đây lại càng như thế, từ sau khi chia ly rồi gặp lại, chàng luôn không kìm được tình cảm của mình. Chỉ cần nhìn thấy nàng liền không nhịn được muốn nép sát vào nàng, ngón tay đan chặt vào nhau, trái tim nương tựa, tóc mai quấn quýt chàng mới cảm thấy an tâm.

“Bệ hạ đang đợi chúng ta trong thư phòng.” Khúc Du nghiêng đầu nhìn chàng một cái, không lộ ra vẻ mặt khiến chàng bất an, trái lại còn dịu dàng cười nói: “Chàng đi chậm thôi, thiếp đi cùng chàng.”

“Được.”

Chàng đi rất chậm, lại quá chú tâm, đến nỗi khi được dẫn vào thư phòng rồi chàng mới nhận ra Bách Ảnh vẫn luôn đi theo sau hai người.

Bách Ảnh mặt mày ủ dột, thấy Tống Thế Huyên liền vọt tới tố cáo: “Bệ hạ!”

“Trong hoàng đình có thể cấm bề tôi ôm ấp nhau không ạ, hoặc là có thể phế bỏ cái quy tắc Thái y phải tùy hầu sau văn thần không? Thần vừa đi theo cặp phu thê nhỏ này một đoạn đường, nhìn họ ôm ấp thắm thiết, còn thần lại đơn chiếc một mình, thật là bất công quá đi thôi!”

Tống Thế Huyên đặt cuốn sách đang cầm xuống, liếc nhìn tiểu thái giám một bên, tên thái giám đó lập tức lãnh mệnh, chạy đi khiêng ghế mềm đến cho mấy người họ, sau đó dẫn hết cung nhân ra ngoài, khép cửa lại.

Tống Thế Huyên lúc này mới thở phào một hơi, dở khóc dở cười: “Bách y quan, ngươi cũng nên cưới thê rồi đấy.”

Bách Ảnh nói: “Triều đình có thể cấp phát nội quyến cho Thái y không?”

“…”

Hàn huyên vài câu, Tống Thế Huyên liền vén vạt áo đi đến bên cạnh Châu Đàn, cụp mắt không dám nhìn chàng, trong miệng nói: “Tiên sinh vẫn ổn chứ?”

Châu Đàn cười khẽ một tiếng: “Bệ hạ vì sao không dám ngẩng đầu? Thần rất tốt.”

Tống Thế Huyên vội nói: “Hiện giờ đóng cửa trong thư phòng lại rồi, tiên sinh không cần xưng thần nữa.”

Châu Đàn đáp: “Được. Tử Khiêm, con gọi ta đến là vì chuyện gì?”

“Ta chỉ gọi tiên sinh vào nội đình xem xét vết thương thôi, nếu ra khỏi hoàng thành rồi mới gọi Viện thủ Thái Y Viện đến tận nhà, ngày mai những người đó không biết còn buông lời công kích gì nữa.”

Châu Đàn hơi cúi đầu với người, đứng dậy theo Bách Ảnh vào nội thất.

Khúc Du ngồi tại chỗ thẫn thờ, nàng nhìn chằm chằm vào vẻ mặt đầy lo lắng của Tống Thế Huyên, nhưng trong đầu lại hiện lên vị tiểu hoàng đế tóc phủ đầy tuyết trong đêm tuyết xa xăm về trước. Lúc đó hắn đã lớn hơn bây giờ vài tuổi, trên mặt đã thoáng hiện sự uy nghiêm sắc lạnh, lãnh đạm của một người ở vị trí tối cao.

Hắn cụp mắt, sắc mặt là một vẻ bối rối cố chấp, Khúc Du ngay cả sự run rẩy nơi âm cuối của người cũng vẫn ghi nhớ vẹn nguyên.

Tống Thế Huyên lại cất lời cắt đứt suy nghĩ của nàng: “Sư mẫu…”

Xưng hô này dường như không ổn nên hắn ngừng lại một chút, nhanh chóng đổi lời: “Khúc nương tử đang nghĩ gì vậy?”

Khúc Du lắc đầu, Tống Thế Huyên quay đầu nhìn một cái, chợt bước đến gần nàng hơn, dùng giọng rất nhỏ nói: “Sư mẫu, A La chết rồi.”

Phải một lúc sau Khúc Du mới nhận ra “A La” trong lời hắn nói hẳn là con mèo trắng béo tốt đó.

Lòng nàng lập tức trào lên một cảm giác bi thương khó tả, Tống Thế Huyên xoắn vạt áo, buồn bã nói: “Từ Biện Đô đến Lâm An, trên con đường bôn ba lưu lạc, nó vẫn sống tốt. Chỉ riêng khi vào hoàng cung, được hầu hạ ngon ăn ngon uống lại bị hóc xương cá, tắt thở liền ra đi mất.”

Khúc Du hỏi: “Người đã chôn cất nó chưa?”

“Ừm.” Tống Thế Huyên có ý muốn nói nhưng lại thôi, cuối cùng vẫn mở lời: “Sư mẫu, tiên sinh… thực ra là đang giận ta.”

Việc hắn chủ động nhắc đến chuyện này khiến Khúc Du có chút bất ngờ, nàng nhìn hắn, hỏi: “Vì sao?”

“Khi vừa đăng cơ, ta đã làm sai hai việc.” Tống Thế Huyên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nàng, ngón tay tiếp tục xoắn vạt áo của mình: “Việc thứ nhất sư mẫu cũng biết, Thập Tam tiên sinh từ phương nam trở về, ôm Bách y quan khóc rất lâu. Ta nhất thời mềm lòng, tùy tiện ra lệnh phục quan vị cho hắn… Thế nhưng, chuyện này không hợp với quy tắc.”

“Lúc đó ta không nghĩ nhiều như vậy, Bách y quan từ Biện Đô đến Lâm An, một đường chiếu cố ta, có mấy lần ta bị sốt cao trên đường, đều là hắn cứu ta về. Bách y quan là người phóng khoáng không gò bó, lại thường xuyên chữa bệnh cho người nghèo khổ, phẩm hạnh cao quý, ta nghĩ đến việc ban thưởng cho hắn, nhưng ngoài chức Viện thủ ở Thái Y Viện mà hắn cũng không quá để tâm, quả thực không còn gì khác để thưởng… Nên ta mới nghĩ phục quan vị cho Thập Tam tiên sinh, coi như là báo đáp.”

Khúc Du im lặng không nói.

Tống Thế Huyên cúi đầu tiếp tục nói: “Sư mẫu, đây cũng là lần đầu tiên ta làm hoàng đế. Thuở nhỏ… ta chỉ nhớ cảnh nhà tan cửa nát, không dám nhớ lại. Ta từ bé đã sống trong nơm nớp lo sợ, chỉ sợ sai một ly đi một dặm. Khó khăn lắm mới đến được ngày hôm nay, ban thưởng một lần vẫn là sai. Ngự Sử Đài ngày hôm sau liền dâng sớ hặc tội, nói Chính Sự Đường đã vượt quyền Lại bộ bổ nhiệm, khiến tiên sinh phải quỳ trong thư phòng của ta một canh giờ.”

Hắn ấn vào giữa hai lông mày, nhắm mắt lại: “Đều là lỗi của ta.”

Khúc Du vỗ nhẹ lên vai thiếu niên: “Chàng ấy sẽ không vì chuyện như thế mà trách cứ người. Quỳ lâu như vậy, cũng chỉ là muốn người ghi nhớ chuyện này. Đạo lý của đế vương cao thâm khó lường, người còn trẻ, sau này nhất định sẽ không phạm phải sai lầm tương tự.”

Tống Thế Huyên lấy tay ấn vào giữa hai lông mày, nhắm mắt: “Còn một chuyện nữa…”

Khúc Du hỏi: “Ừm?”

Giọng Tống Thế Huyên lại càng trầm xuống vài phần, dường như có chút chột dạ.

“Sau khi đại hôn với Hoàng hậu một tháng, ta đã nạp một phi tử.”

“Ta có nghe qua, là vị La mỹ nhân đó phải không?” Khúc Du suy nghĩ một chút nói: “Hoàng hậu nói La mỹ nhân không phải là người nịnh nọt bề trên, lại xuất thân từ thế gia đại tộc, tuy nói ngày cưới hơi gấp, nhưng hậu cung người còn bỏ trống, cũng không phải là hoàn toàn trái quy tắc.”

“Thế gia đại tộc?” Tống Thế Huyên cười khổ một tiếng: “Sư mẫu có biết không, thân phận thế gia đại tộc này là do tiên sinh không đành lòng để ta bị người ta chỉ trích nên đã tìm mọi cách mà tạo ra đấy. Nàng ấy… là nữ nhi của tội thần tiền triều.”

Khúc Du còn chưa kịp kinh ngạc đã nghe thấy đối phương tiếp tục nói: “Tiên sinh từng trách phạt ta vì rất nhiều chuyện, ta đều ghi lòng tạc dạ, lập tức sửa đổi, hoặc là tự khích lệ bản thân, quyết không tái phạm. Nhưng chuyện này… lúc trước, bất kể tiên sinh không cho phép đến mức nào, ta cũng phải làm. Đây là lần đầu tiên ta ngoan cố đến như vậy…”

Hắn còn chưa nói xong, chợt nghe thấy giọng thái giám ngoài điện đã hạ thấp nhưng vẫn chói tai: “Bệ hạ, La mỹ nhân đến dâng hoa quả cho người.”

Tống Thế Huyên lập tức thu lại vẻ mặt trước đó, đứng dậy khỏi ghế. Khúc Du cùng đứng dậy, xoay người nhìn về phía sau.

“Cho nàng ấy vào đi.”

Trong ánh nắng rọi vào từ đại điện, nàng nhìn thấy một mỹ nhân dáng vẻ thướt tha, nàng ta bước tới, cụp mi mắt đặt hộp đựng thức ăn trong tay xuống rồi hành lễ vấn an với nàng: “Khúc nương tử.”

Khúc Du há miệng, muốn đáp lại nàng ta, nhưng lại không thể cất nên lời. Nàng cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, trong khoảnh khắc này lạnh buốt đến mức không thể cử động được.

“Đình phi…”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện