Nàng đã từng nhiều lần hồi tưởng lại cuộc đời của Châu Đàn. Bước ngoặt đầu tiên trong đời chàng chính là án Nhiên Chúc, bước ngoặt thứ hai chính là việc Minh Đế đăng cơ.
Cùng là Đế sư, Tô Triều Từ còn lớn hơn chàng hai tuổi, nhưng nhậm chức Tể phụ lại muộn hơn chàng đến năm năm. Châu Đàn có thể bước lên vị trí Tể phụ với kinh nghiệm trẻ tuổi như vậy có liên quan mật thiết đến công lao chàng lập được khi Minh Đế đăng cơ.
Cuối niên hiệu Vĩnh Ninh, Đức Đế bệnh nặng, bí mật hạ chiếu thư, muốn phế bỏ ngôi vị Thái tử. Thái tử không rõ vì sao biết được chuyện này, lập tức quyết đoán phát động cung biến. Sở Lâm quân và Cấm Vệ quân liều chết giữ hoàng thành, sau hai ngày đối đầu, bên ngoài Biện Đô đột nhiên xuất hiện đội quân Tây Thiều.
Thái tử cấu kết với người Tây Thiều, chém giết Sở Lâm và Tả Hữu Lâm Vệ trước hoàng thành, Tống Sưởng kinh sợ mà chết. Còn những thần tử khác phản đối Thái tử đăng cơ, một số đã sớm nghe được tin đồn, trốn khỏi Biện Đô, số còn lại phần lớn đều chết trong điện Huyền Đức, hài cốt bị kéo đến bãi tha ma ở ngoại thành.
Sau khi dùng thủ đoạn mạnh mẽ, quyết liệt thanh trừng triều đình, Thái tử vội vàng đăng cơ. Người của Lễ bộ chết quá nửa, ngay cả người tổ chức nghi lễ cho hắn cũng không đầy đủ. Quốc ấn bị thất lạc trong hỗn loạn khiến hắn còn chưa kịp định cả danh hiệu.
Cùng tháng đó, Cảnh Vương Tôn ở Lâm An kêu gọi vua chư hầu các nơi khởi nghĩa. Tống Thế Diễm hạ lệnh Lý Uy và đội quân Tây Thiều liều chết giữ cổng thành Biện Đô. Dưới trướng Lý Uy còn đỡ, nhưng đội quân Tây Thiều tuy không dám gây ra động thái lớn, nhưng từ Vương Công trở xuống đốt giết cướp bóc không việc ác nào không làm. Tống Thế Diễm hỏi, chúng chỉ nói là lấy chút lợi lộc để khao thưởng ba quân.
Lúc đó, Tống Thế Diễm trong ngoài khốn đốn, đầu tắt mặt tối, nhắm một mắt mở một mắt mà ngầm cho phép. Cho đến một tháng sau mới phái bọn chúng đi thảo phạt Cảnh Vương Tôn. Sau này, nhóm người này đều chết dưới tay Lăng Tiêu quân được Yên Phục chỉnh đốn lại.
Sử sách ghi chép, trong một tháng quân Tây Thiều ở trong thành Biện Đô, phong tục lễ nghĩa Biện Đô tán loạn, luật pháp gần như bỏ đi. Bách tính Biện Đô không thể trốn thoát, gọi bọn chúng là “quỷ bím tóc dài”.
Khúc Du không biết Thái tử mượn binh Tây Thiều thông qua sự tiến cử của ai. Giờ đây, hiểu rõ thân phận Thái tử, đại khái nàng đã hiểu nguyên nhân Tây Thiều đồng ý cấu kết với hắn ta. Thái tử cắt chín châu vùng Tây Cảnh cho Tây Thiều, hứa ban thưởng cuối năm. Bản thân hắn ta có huyết mạch Tây Thiều, ủng hộ hắn lên ngôi, Tây Thiều chỉ có lợi chứ không có hại.
Tống Thế Diễm cũng không phải kẻ ngốc. Tuy nói là mượn binh, nhưng chín châu Tây Cảnh đã hứa vẫn chậm chạp chưa thực hiện, chỉ nói là phải đợi Biện Đô ổn định, số quân này trở về Tây Thiều mới có thể cắt đất. Vì thế mà quân Tây Thiều tuy vào Biện Đô cũng không trực tiếp đồ sát cả thành.
Chuyện mà nàng vừa hồi tưởng lại, chính là chi tiết này!
Trong sử sách ghi chép một câu đơn giản “soán ngôi sáu tháng”, tình hình phía sau là gì? Nàng ở Tây Cảnh từng nghe Yên Phục mô tả những thành trì Tây Cảnh từng bị người Tây Thiều chiếm đóng những năm đầu. Những nơi nghèo thì còn đỡ, dù sao dân trong thành cũng thưa thớt. Những nơi hơi giàu một chút, sau khi người Tây Thiều chiếm đóng liền đồ sát thành để khao thưởng ba quân. Người Tây Thiều và người Đại Dận có mối thù truyền kiếp, ra tay không hề nương tình. Trong thành máu chảy thành sông, xác chết trôi nổi, cảnh tượng tàn nhẫn, đẫm máu.
Yên Phục ban đầu từng theo tướng quân thu phục những thành trì bị Tây Thiều chiếm đóng. Tình cảnh đó khiến hắn cả đời khó quên. Chỉ là chiếm đóng ba tháng, nơi hắn vừa đi dạo không lâu đã thành một vùng chết chóc. Trên đường phố khắp nơi là thi thể của dân thường. Có những đứa trẻ vì giành nhau một miếng bánh mà tàn sát lẫn nhau, thấy quân lính tiến vào thành, sợ hãi đến mức suýt nhảy xuống sông tự vẫn.
Từ Thực bên cạnh thở dài nặng nề, nói rằng những năm đầu hắn cũng từng chứng kiến cảnh tượng tương tự với Tiêu Việt. Khi thu phục đất đã mất, ngay cả Tống Sưởng cũng có mặt, mắt đỏ hoe thề rằng trong suốt cuộc đời này nhất định sẽ đuổi Tây Thiều ra khỏi lãnh thổ Đại Dận.
Tống Sưởng tuy về già u mê, nhưng đối với Tây Thiều thủ đoạn cường ngạnh cũng không cầu hòa. Trong thời gian trị vì luôn có danh tướng giữ vững giang sơn cho người, dù sao cũng đã bảo toàn được biên cương.
Tống Thế Diễm chưa từng tận mắt chứng kiến những mối hận thù này, không có tận mắt trải nghiệm, mẫu thân ruột lại là người Tây Thiều. Tâm tư hắn buông lỏng mới gây ra sai lầm lớn bị lưu ngàn năm tiếng xấu trong sử sách như vậy.
Suy nghĩ kỹ lưỡng như thế, trước khi hắn cướp ngôi đăng cơ, Châu Đàn và những người khác nhất định đã hộ tống Cảnh Vương Tôn trốn khỏi Biện Đô. Những người còn lại trong thành phần lớn là văn thần, muốn bảo vệ bách tính cũng hữu tâm vô lực.
Khúc Du nghĩ đến đây, gần như ngay lập tức đưa ra một quyết định.
Nàng đột nhiên quay người lại, đi về phía Tống Thế Diễm. Tống Thế Diễm vốn tưởng nàng tức giận vì bị chặn lại, trong miệng vẫn từ tốn, có trật tự nói: “Du Du nếu nàng không muốn, cô sẽ rất đau lòng. Nói cho cùng, phụ thân nàng cùng lắm cũng chỉ là văn thần, Châu Đàn… cũng chỉ là văn thần. Không ai bảo vệ được nàng, nàng cũng không bảo vệ được họ. Sau khi cô đăng cơ, cô nhất định sẽ giúp nàng chăm sóc chu đáo thân quyến của nàng, khiến họ…”
Tống Thế Diễm nói muốn nàng làm Hoàng hậu, bất quá cũng chỉ là kế hoãn binh để thăm dò nàng. Hắn ta nhất định có chuyện rất muốn biết từ Châu Đàn, nhưng người của hắn ta không thể tiếp cận Châu Đàn, đành phải hứa lớn, mượn lời ngon ngọt lừa gạt nàng đi thăm dò giúp hắn.
Nếu nàng không đồng ý, đám binh sĩ bao vây Khúc phủ sẽ trở thành quân cờ. Hắn chắc chắn đã quyết tâm uy h**p bằng tính mạng cả nhà nàng.
Việc thăm dò là vì có một phần hứng thú ngay cả Khúc Du cũng không ngờ tới.
Khi nãy nàng nghe thấy hai chữ Hoàng hậu mà không hề lay động. Lúc này nếu thay đổi lời nói, e rằng không thể lấy lại được sự tin tưởng của hắn ta.
Khúc Du bước qua Tống Thế Diễm, đi thẳng vào trong Thượng Vân Nhạc sau lưng hắn. Tống Thế Diễm sững sờ, đi theo nàng vào. Khúc Du lập tức xoay tay đóng cửa lại, nở với hắn ta một nụ cười ngay cả chính nàng cũng cảm thấy xa lạ.
Nụ cười này xua tan sự lạnh lùng, xa cách ban nãy. Mí mắt nàng khẽ nâng lên, đôi đồng tử đen láy nhìn chằm chằm hắn ta, thần sắc thú vị, rất hiếm thấy.
“Điện hạ đã hiểu lầm ý ta rồi. Cũng như lời ngài vừa nói, ta không cam lòng chỉ làm hòn đá lót chân sau lưng nam tử nên ta không hề có hứng thú với ngôi vị Hoàng hậu mà nữ tử trong thiên hạ đều khao khát. Tuy nhiên…”
Khúc Du đưa tay chạm vào yết hầu hắn ta, hỏi nhỏ: “Nữ tướng thì sao?”*
*Nữ tướng ở đây chỉ vị trí nữ Tể phụ chứ không phải nữ tướng quân.
Tống Thế Diễm ngẩn người một lát, rồi nhìn người trước mặt bật cười thành tiếng. Hắn ta cười ngày càng lớn, trong đôi mắt hẹp dài lóe lên sự tán thưởng và phấn khích: “Cô biết ngay mà, cô tuyệt đối không nhìn lầm nàng.”
Hắn ta vốn định nắm lấy bàn tay Khúc Du đang đặt ở yết hầu mình, nhưng Khúc Du nhanh chóng rụt về, không nhìn hắn ta, chỉ đáo: “Một khi ta đã quyết tâm tận trung với điện hạ, những việc có thể làm sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Điện hạ đừng ham mê tình ái mà lỡ việc lớn. Đến lúc đó, hủy hoại sẽ là danh tiếng của cả hai chúng ta.”
Tống Thế Diễm không cố chấp, chỉ chống tay lên cửa, nhìn chằm chằm nàng nói: “Ồ, Khúc nương tử sao lại đột nhiên thay đổi chủ ý? Khiến cô không dám tin lắm.”
Hắn quả thực là người biết giữ chừng mực, thấy nàng mở lời, lập tức không vượt quá giới hạn nữa, ngay cả cách xưng hô cũng đổi lại thành “Khúc nương tử”.
Khúc Du chủ động đi đến bàn ngồi xuống, tự rót cho mình một ly rượu. Rượu này hẳn là rượu ủ lâu năm, hương thơm nồng nàn tỏa ra: “Không phải đột nhiên thay đổi chủ ý, chỉ là trước đây điện hạ miệng luôn nói hiểu ta, nhưng vẫn chỉ muốn nhốt ta vào chốn thâm cung. Cái thân phận giả đó… nếu ta thực sự chấp nhận, nhất định phải che che giấu giấu cả đời. Dẫu phú quý vô cùng thì cũng nào có ý nghĩa gì?”
Tống Thế Diễm hứng thú “ồ” một tiếng, ngồi đối diện nàng: “Vậy thì…”
Khúc Du lắc nhẹ ly rượu trong tay, nửa thật nửa giả nói: “Ta muốn dùng danh tiếng của mình để làm cánh tay đắc lực của điện hạ, làm nữ tử lưu danh thanh sử. Bên cạnh nữ đế Đại Chu có nữ đế bên cạnh có nữ tướng, hà cớ gì triều đại ta lại không thể? Ta từ nhỏ đã thông thạo thơ ca, kinh nghĩa sách luận và sử sách tiền triều. Vụ án rơi lầu là do ta tự mình điều tra ra. Sau này, để bảo toàn tính mạng cả nhà, ta đã thương nghị với Châu Đàn lần thứ hai đánh trống Đăng Văn. Ta đi Nhược Châu cũng không phải vì Châu Đàn mà là muốn tìm hiểu tình hình biên cảnh… Nói ra những điều này là muốn điện hạ biết, vị trí này nam tử ngồi được thì ta cũng ngồi được.”
*Nữ đế Đại Chu là Võ Tắc Thiên, nữ tướng chỉ Thượng Quan Uyển Nhi.
Vì Tống Thế Diễm trong lòng cho rằng nàng là người như vậy, nàng liền thuận theo ý hắn ta mà nói tiếp.
“Nếu điện hạ bằng lòng cho ta một cơ hội, ta tự sẽ khiến điện hạ thấy được giá trị của ta. Nhưng ta có hai điều kiện.” Khúc Du nói: “Nếu điện hạ đồng ý, ngày sau khi ngài đăng cơ, ta sẽ tự tay chém đầu Châu Đàn làm quà mừng cho ngài. Trừ gian nịnh, giết thân phu, danh tiếng vang lên, ta vào quan trường cũng thuận lợi hơn. Ngài cũng có lý do để cất nhắc ta, há chẳng phải đôi bên cùng vẹn toàn hay sao?”
Tống Thế Diễm cười một tiếng: “Nghe có vẻ không tệ, Khúc nương tử có điều kiện gì?”
“Thứ nhất, dù điện hạ tin ta, ta cũng không dám mạo hiểm. Toàn bộ người nhà Khúc phủ, không thể ở lại Biện Đô. Ta sẽ cho người đưa họ tới Lâm An trong những ngày gần đây, mong điện hạ không ngăn cản.”
Thấy Tống Thế Diễm hơi do dự, Khúc Du liền cười nói: “Ta ở Biện Đô, tự nhiên có thể khiến điện hạ thấy được lòng trung thành của ta. Ta là người ham sống sợ chết, nhưng không thể bị người khác ép buộc. Nếu điện hạ thực sự không yên tâm, cứ việc rút kiếm giết ta ngay bây giờ.”
Đúng là tính cách của nàng, Tống Thế Diễm cúi mắt suy nghĩ, cùng lắm là phái người theo đến Lâm An, liền vui vẻ đáp ứng: “Được, cô đồng ý. Còn gì nữa?”
“Thứ hai là…” Khúc Du chậm rãi nói: “Điện hạ đã biết, ta và Châu Đàn thành hôn nhiều năm nhưng không có con nối dõi. Nguyên do trong đó, thực ra là vì ta mắc bệnh khó chữa, thực sự không thể chịu được sự bẩn thỉu, nhớp nhúa của nam tử… Điện hạ tướng mạo cao quý, đẹp đẽ, ta kính trọng ngưỡng mộ, nhưng không thể yêu, đã phụ lòng tình ý của Điện Hạ, thiếp thực sự hổ thẹn, chỉ có thể cố gắng báo đáp. Sau khi sự việc thành công, cũng mong điện hạ cho phép ta cả đời không gả. Ta nguyện dốc hết tâm huyết, cả đời chỉ yêu cơ nghiệp vương triều.”
Tống Thế Diễm hơi ngạc nhiên.
Thái tử ohi không có con nối dõi, thực ra là vì hắn ta trong lòng chán ghét, không muốn Thái Tử Phi có phụ thân là Thượng tướng quân sinh con nên đã lén lút cho nàng uống thuốc tránh thai nhiều năm.
Khúc Du và Châu Đàn thành hôn mà không có con, điều này từng khiến hắn ta băn khoăn. Dù phu thê có không hòa thuận, bên cạnh có một mỹ kiều nương tử như vậy, Châu Đàn cũng không thể ngày ngày làm thánh nhân… Nguyên do, hóa ra là vì Khúc Du chán ghét nam tử.
Nghĩ lại cũng đúng. Nàng minh oan cho nữ tử phong trần, đối xử với nha hoàn như tỷ muội, tất cả nữ tử bên cạnh nàng đều rất yêu quý nàng. Không chỉ có Cao Vân Nguyệt thân thiết với nàng, ngay cả Thái tử phi sau khi gặp một lần cũng liên tục nhắc đến.
Nữ tử không thể lấy lý do cả đời không gả. Cộng thêm bày tỏ vừa rồi của hắn ta mà đối phương không hề bị lời ngon tiếng ngọt lay động. Tống Thế Diễm tin năm phần, lắc đầu thở dài nói: “Khúc nương tử đã thẳng thắn như vậy, cô cũng không nói nhiều nữa. Nàng và cô chỉ làm quân thần, cô cũng sẽ đối đãi bằng lễ nghĩa.”
Khúc Du lập tức nâng chiếc chén rượu lưu kim trong tay lên, chạm vào chén hắn ta: “Quân đã hiểu ta, cũng không uổng ngày hôm nay hai ta chung vui chốn lạc thú ‘lên mây’ này– Sao Bắc Đẩu nghiêng, núi Nam Sơn đổ. Thiên tử muôn thuở trường tồn, cùng nâng chén vạn tuế mãi không cạn.”
Tống Thế Diễm ha ha cười lớn, một hơi uống cạn chén rượu trong tay.
Khi Khúc Du bước ra khỏi Phàn Lâu, mặt trời đã lên cao.
Nàng đi qua đội quân do Sở Lâm phái đến, ngồi trở lại kiệu nhỏ. Cho đến khi buông rèm kiệu xuống, nàng mới thở phào một hơi dài.
Nàng cố ý chiều theo ý hắn ta đã lâu, cười đến mức mặt có chút cứng đờ. Ngồi ở đây, nàng mới cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Khúc Du đưa tay sờ, phát hiện mình đã toát mồ hôi lạnh khắp người.
Cùng là Đế sư, Tô Triều Từ còn lớn hơn chàng hai tuổi, nhưng nhậm chức Tể phụ lại muộn hơn chàng đến năm năm. Châu Đàn có thể bước lên vị trí Tể phụ với kinh nghiệm trẻ tuổi như vậy có liên quan mật thiết đến công lao chàng lập được khi Minh Đế đăng cơ.
Cuối niên hiệu Vĩnh Ninh, Đức Đế bệnh nặng, bí mật hạ chiếu thư, muốn phế bỏ ngôi vị Thái tử. Thái tử không rõ vì sao biết được chuyện này, lập tức quyết đoán phát động cung biến. Sở Lâm quân và Cấm Vệ quân liều chết giữ hoàng thành, sau hai ngày đối đầu, bên ngoài Biện Đô đột nhiên xuất hiện đội quân Tây Thiều.
Thái tử cấu kết với người Tây Thiều, chém giết Sở Lâm và Tả Hữu Lâm Vệ trước hoàng thành, Tống Sưởng kinh sợ mà chết. Còn những thần tử khác phản đối Thái tử đăng cơ, một số đã sớm nghe được tin đồn, trốn khỏi Biện Đô, số còn lại phần lớn đều chết trong điện Huyền Đức, hài cốt bị kéo đến bãi tha ma ở ngoại thành.
Sau khi dùng thủ đoạn mạnh mẽ, quyết liệt thanh trừng triều đình, Thái tử vội vàng đăng cơ. Người của Lễ bộ chết quá nửa, ngay cả người tổ chức nghi lễ cho hắn cũng không đầy đủ. Quốc ấn bị thất lạc trong hỗn loạn khiến hắn còn chưa kịp định cả danh hiệu.
Cùng tháng đó, Cảnh Vương Tôn ở Lâm An kêu gọi vua chư hầu các nơi khởi nghĩa. Tống Thế Diễm hạ lệnh Lý Uy và đội quân Tây Thiều liều chết giữ cổng thành Biện Đô. Dưới trướng Lý Uy còn đỡ, nhưng đội quân Tây Thiều tuy không dám gây ra động thái lớn, nhưng từ Vương Công trở xuống đốt giết cướp bóc không việc ác nào không làm. Tống Thế Diễm hỏi, chúng chỉ nói là lấy chút lợi lộc để khao thưởng ba quân.
Lúc đó, Tống Thế Diễm trong ngoài khốn đốn, đầu tắt mặt tối, nhắm một mắt mở một mắt mà ngầm cho phép. Cho đến một tháng sau mới phái bọn chúng đi thảo phạt Cảnh Vương Tôn. Sau này, nhóm người này đều chết dưới tay Lăng Tiêu quân được Yên Phục chỉnh đốn lại.
Sử sách ghi chép, trong một tháng quân Tây Thiều ở trong thành Biện Đô, phong tục lễ nghĩa Biện Đô tán loạn, luật pháp gần như bỏ đi. Bách tính Biện Đô không thể trốn thoát, gọi bọn chúng là “quỷ bím tóc dài”.
Khúc Du không biết Thái tử mượn binh Tây Thiều thông qua sự tiến cử của ai. Giờ đây, hiểu rõ thân phận Thái tử, đại khái nàng đã hiểu nguyên nhân Tây Thiều đồng ý cấu kết với hắn ta. Thái tử cắt chín châu vùng Tây Cảnh cho Tây Thiều, hứa ban thưởng cuối năm. Bản thân hắn ta có huyết mạch Tây Thiều, ủng hộ hắn lên ngôi, Tây Thiều chỉ có lợi chứ không có hại.
Tống Thế Diễm cũng không phải kẻ ngốc. Tuy nói là mượn binh, nhưng chín châu Tây Cảnh đã hứa vẫn chậm chạp chưa thực hiện, chỉ nói là phải đợi Biện Đô ổn định, số quân này trở về Tây Thiều mới có thể cắt đất. Vì thế mà quân Tây Thiều tuy vào Biện Đô cũng không trực tiếp đồ sát cả thành.
Chuyện mà nàng vừa hồi tưởng lại, chính là chi tiết này!
Trong sử sách ghi chép một câu đơn giản “soán ngôi sáu tháng”, tình hình phía sau là gì? Nàng ở Tây Cảnh từng nghe Yên Phục mô tả những thành trì Tây Cảnh từng bị người Tây Thiều chiếm đóng những năm đầu. Những nơi nghèo thì còn đỡ, dù sao dân trong thành cũng thưa thớt. Những nơi hơi giàu một chút, sau khi người Tây Thiều chiếm đóng liền đồ sát thành để khao thưởng ba quân. Người Tây Thiều và người Đại Dận có mối thù truyền kiếp, ra tay không hề nương tình. Trong thành máu chảy thành sông, xác chết trôi nổi, cảnh tượng tàn nhẫn, đẫm máu.
Yên Phục ban đầu từng theo tướng quân thu phục những thành trì bị Tây Thiều chiếm đóng. Tình cảnh đó khiến hắn cả đời khó quên. Chỉ là chiếm đóng ba tháng, nơi hắn vừa đi dạo không lâu đã thành một vùng chết chóc. Trên đường phố khắp nơi là thi thể của dân thường. Có những đứa trẻ vì giành nhau một miếng bánh mà tàn sát lẫn nhau, thấy quân lính tiến vào thành, sợ hãi đến mức suýt nhảy xuống sông tự vẫn.
Từ Thực bên cạnh thở dài nặng nề, nói rằng những năm đầu hắn cũng từng chứng kiến cảnh tượng tương tự với Tiêu Việt. Khi thu phục đất đã mất, ngay cả Tống Sưởng cũng có mặt, mắt đỏ hoe thề rằng trong suốt cuộc đời này nhất định sẽ đuổi Tây Thiều ra khỏi lãnh thổ Đại Dận.
Tống Sưởng tuy về già u mê, nhưng đối với Tây Thiều thủ đoạn cường ngạnh cũng không cầu hòa. Trong thời gian trị vì luôn có danh tướng giữ vững giang sơn cho người, dù sao cũng đã bảo toàn được biên cương.
Tống Thế Diễm chưa từng tận mắt chứng kiến những mối hận thù này, không có tận mắt trải nghiệm, mẫu thân ruột lại là người Tây Thiều. Tâm tư hắn buông lỏng mới gây ra sai lầm lớn bị lưu ngàn năm tiếng xấu trong sử sách như vậy.
Suy nghĩ kỹ lưỡng như thế, trước khi hắn cướp ngôi đăng cơ, Châu Đàn và những người khác nhất định đã hộ tống Cảnh Vương Tôn trốn khỏi Biện Đô. Những người còn lại trong thành phần lớn là văn thần, muốn bảo vệ bách tính cũng hữu tâm vô lực.
Khúc Du nghĩ đến đây, gần như ngay lập tức đưa ra một quyết định.
Nàng đột nhiên quay người lại, đi về phía Tống Thế Diễm. Tống Thế Diễm vốn tưởng nàng tức giận vì bị chặn lại, trong miệng vẫn từ tốn, có trật tự nói: “Du Du nếu nàng không muốn, cô sẽ rất đau lòng. Nói cho cùng, phụ thân nàng cùng lắm cũng chỉ là văn thần, Châu Đàn… cũng chỉ là văn thần. Không ai bảo vệ được nàng, nàng cũng không bảo vệ được họ. Sau khi cô đăng cơ, cô nhất định sẽ giúp nàng chăm sóc chu đáo thân quyến của nàng, khiến họ…”
Tống Thế Diễm nói muốn nàng làm Hoàng hậu, bất quá cũng chỉ là kế hoãn binh để thăm dò nàng. Hắn ta nhất định có chuyện rất muốn biết từ Châu Đàn, nhưng người của hắn ta không thể tiếp cận Châu Đàn, đành phải hứa lớn, mượn lời ngon ngọt lừa gạt nàng đi thăm dò giúp hắn.
Nếu nàng không đồng ý, đám binh sĩ bao vây Khúc phủ sẽ trở thành quân cờ. Hắn chắc chắn đã quyết tâm uy h**p bằng tính mạng cả nhà nàng.
Việc thăm dò là vì có một phần hứng thú ngay cả Khúc Du cũng không ngờ tới.
Khi nãy nàng nghe thấy hai chữ Hoàng hậu mà không hề lay động. Lúc này nếu thay đổi lời nói, e rằng không thể lấy lại được sự tin tưởng của hắn ta.
Khúc Du bước qua Tống Thế Diễm, đi thẳng vào trong Thượng Vân Nhạc sau lưng hắn. Tống Thế Diễm sững sờ, đi theo nàng vào. Khúc Du lập tức xoay tay đóng cửa lại, nở với hắn ta một nụ cười ngay cả chính nàng cũng cảm thấy xa lạ.
Nụ cười này xua tan sự lạnh lùng, xa cách ban nãy. Mí mắt nàng khẽ nâng lên, đôi đồng tử đen láy nhìn chằm chằm hắn ta, thần sắc thú vị, rất hiếm thấy.
“Điện hạ đã hiểu lầm ý ta rồi. Cũng như lời ngài vừa nói, ta không cam lòng chỉ làm hòn đá lót chân sau lưng nam tử nên ta không hề có hứng thú với ngôi vị Hoàng hậu mà nữ tử trong thiên hạ đều khao khát. Tuy nhiên…”
Khúc Du đưa tay chạm vào yết hầu hắn ta, hỏi nhỏ: “Nữ tướng thì sao?”*
*Nữ tướng ở đây chỉ vị trí nữ Tể phụ chứ không phải nữ tướng quân.
Tống Thế Diễm ngẩn người một lát, rồi nhìn người trước mặt bật cười thành tiếng. Hắn ta cười ngày càng lớn, trong đôi mắt hẹp dài lóe lên sự tán thưởng và phấn khích: “Cô biết ngay mà, cô tuyệt đối không nhìn lầm nàng.”
Hắn ta vốn định nắm lấy bàn tay Khúc Du đang đặt ở yết hầu mình, nhưng Khúc Du nhanh chóng rụt về, không nhìn hắn ta, chỉ đáo: “Một khi ta đã quyết tâm tận trung với điện hạ, những việc có thể làm sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Điện hạ đừng ham mê tình ái mà lỡ việc lớn. Đến lúc đó, hủy hoại sẽ là danh tiếng của cả hai chúng ta.”
Tống Thế Diễm không cố chấp, chỉ chống tay lên cửa, nhìn chằm chằm nàng nói: “Ồ, Khúc nương tử sao lại đột nhiên thay đổi chủ ý? Khiến cô không dám tin lắm.”
Hắn quả thực là người biết giữ chừng mực, thấy nàng mở lời, lập tức không vượt quá giới hạn nữa, ngay cả cách xưng hô cũng đổi lại thành “Khúc nương tử”.
Khúc Du chủ động đi đến bàn ngồi xuống, tự rót cho mình một ly rượu. Rượu này hẳn là rượu ủ lâu năm, hương thơm nồng nàn tỏa ra: “Không phải đột nhiên thay đổi chủ ý, chỉ là trước đây điện hạ miệng luôn nói hiểu ta, nhưng vẫn chỉ muốn nhốt ta vào chốn thâm cung. Cái thân phận giả đó… nếu ta thực sự chấp nhận, nhất định phải che che giấu giấu cả đời. Dẫu phú quý vô cùng thì cũng nào có ý nghĩa gì?”
Tống Thế Diễm hứng thú “ồ” một tiếng, ngồi đối diện nàng: “Vậy thì…”
Khúc Du lắc nhẹ ly rượu trong tay, nửa thật nửa giả nói: “Ta muốn dùng danh tiếng của mình để làm cánh tay đắc lực của điện hạ, làm nữ tử lưu danh thanh sử. Bên cạnh nữ đế Đại Chu có nữ đế bên cạnh có nữ tướng, hà cớ gì triều đại ta lại không thể? Ta từ nhỏ đã thông thạo thơ ca, kinh nghĩa sách luận và sử sách tiền triều. Vụ án rơi lầu là do ta tự mình điều tra ra. Sau này, để bảo toàn tính mạng cả nhà, ta đã thương nghị với Châu Đàn lần thứ hai đánh trống Đăng Văn. Ta đi Nhược Châu cũng không phải vì Châu Đàn mà là muốn tìm hiểu tình hình biên cảnh… Nói ra những điều này là muốn điện hạ biết, vị trí này nam tử ngồi được thì ta cũng ngồi được.”
*Nữ đế Đại Chu là Võ Tắc Thiên, nữ tướng chỉ Thượng Quan Uyển Nhi.
Vì Tống Thế Diễm trong lòng cho rằng nàng là người như vậy, nàng liền thuận theo ý hắn ta mà nói tiếp.
“Nếu điện hạ bằng lòng cho ta một cơ hội, ta tự sẽ khiến điện hạ thấy được giá trị của ta. Nhưng ta có hai điều kiện.” Khúc Du nói: “Nếu điện hạ đồng ý, ngày sau khi ngài đăng cơ, ta sẽ tự tay chém đầu Châu Đàn làm quà mừng cho ngài. Trừ gian nịnh, giết thân phu, danh tiếng vang lên, ta vào quan trường cũng thuận lợi hơn. Ngài cũng có lý do để cất nhắc ta, há chẳng phải đôi bên cùng vẹn toàn hay sao?”
Tống Thế Diễm cười một tiếng: “Nghe có vẻ không tệ, Khúc nương tử có điều kiện gì?”
“Thứ nhất, dù điện hạ tin ta, ta cũng không dám mạo hiểm. Toàn bộ người nhà Khúc phủ, không thể ở lại Biện Đô. Ta sẽ cho người đưa họ tới Lâm An trong những ngày gần đây, mong điện hạ không ngăn cản.”
Thấy Tống Thế Diễm hơi do dự, Khúc Du liền cười nói: “Ta ở Biện Đô, tự nhiên có thể khiến điện hạ thấy được lòng trung thành của ta. Ta là người ham sống sợ chết, nhưng không thể bị người khác ép buộc. Nếu điện hạ thực sự không yên tâm, cứ việc rút kiếm giết ta ngay bây giờ.”
Đúng là tính cách của nàng, Tống Thế Diễm cúi mắt suy nghĩ, cùng lắm là phái người theo đến Lâm An, liền vui vẻ đáp ứng: “Được, cô đồng ý. Còn gì nữa?”
“Thứ hai là…” Khúc Du chậm rãi nói: “Điện hạ đã biết, ta và Châu Đàn thành hôn nhiều năm nhưng không có con nối dõi. Nguyên do trong đó, thực ra là vì ta mắc bệnh khó chữa, thực sự không thể chịu được sự bẩn thỉu, nhớp nhúa của nam tử… Điện hạ tướng mạo cao quý, đẹp đẽ, ta kính trọng ngưỡng mộ, nhưng không thể yêu, đã phụ lòng tình ý của Điện Hạ, thiếp thực sự hổ thẹn, chỉ có thể cố gắng báo đáp. Sau khi sự việc thành công, cũng mong điện hạ cho phép ta cả đời không gả. Ta nguyện dốc hết tâm huyết, cả đời chỉ yêu cơ nghiệp vương triều.”
Tống Thế Diễm hơi ngạc nhiên.
Thái tử ohi không có con nối dõi, thực ra là vì hắn ta trong lòng chán ghét, không muốn Thái Tử Phi có phụ thân là Thượng tướng quân sinh con nên đã lén lút cho nàng uống thuốc tránh thai nhiều năm.
Khúc Du và Châu Đàn thành hôn mà không có con, điều này từng khiến hắn ta băn khoăn. Dù phu thê có không hòa thuận, bên cạnh có một mỹ kiều nương tử như vậy, Châu Đàn cũng không thể ngày ngày làm thánh nhân… Nguyên do, hóa ra là vì Khúc Du chán ghét nam tử.
Nghĩ lại cũng đúng. Nàng minh oan cho nữ tử phong trần, đối xử với nha hoàn như tỷ muội, tất cả nữ tử bên cạnh nàng đều rất yêu quý nàng. Không chỉ có Cao Vân Nguyệt thân thiết với nàng, ngay cả Thái tử phi sau khi gặp một lần cũng liên tục nhắc đến.
Nữ tử không thể lấy lý do cả đời không gả. Cộng thêm bày tỏ vừa rồi của hắn ta mà đối phương không hề bị lời ngon tiếng ngọt lay động. Tống Thế Diễm tin năm phần, lắc đầu thở dài nói: “Khúc nương tử đã thẳng thắn như vậy, cô cũng không nói nhiều nữa. Nàng và cô chỉ làm quân thần, cô cũng sẽ đối đãi bằng lễ nghĩa.”
Khúc Du lập tức nâng chiếc chén rượu lưu kim trong tay lên, chạm vào chén hắn ta: “Quân đã hiểu ta, cũng không uổng ngày hôm nay hai ta chung vui chốn lạc thú ‘lên mây’ này– Sao Bắc Đẩu nghiêng, núi Nam Sơn đổ. Thiên tử muôn thuở trường tồn, cùng nâng chén vạn tuế mãi không cạn.”
Tống Thế Diễm ha ha cười lớn, một hơi uống cạn chén rượu trong tay.
Khi Khúc Du bước ra khỏi Phàn Lâu, mặt trời đã lên cao.
Nàng đi qua đội quân do Sở Lâm phái đến, ngồi trở lại kiệu nhỏ. Cho đến khi buông rèm kiệu xuống, nàng mới thở phào một hơi dài.
Nàng cố ý chiều theo ý hắn ta đã lâu, cười đến mức mặt có chút cứng đờ. Ngồi ở đây, nàng mới cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Khúc Du đưa tay sờ, phát hiện mình đã toát mồ hôi lạnh khắp người.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









