Hoàng đế bệnh nguy kịch, Biện Đô căng thẳng, lo sợ, những nhà có tước vị đều không dám thả lỏng con cháu ra ngoài cười đùa vui chơi, sợ không biết lúc nào sẽ chạm phải vận xui chọc giận trong cung. Vì thế mà gần đây khách khứa trong Phàn Lâu giảm đi rất nhiều.

Diệp Lưu Xuân rời khỏi Xuân Phong Hóa Vũ Lâu, bên ngoài chỉ đồn là nàng đã tòng lương rời Biện Đô. Thái tử giỏi nhất chuyện ngoài mặt, gần như không ai biết nàng Xuân nương tử tài hoa tuyệt diễm này đã vào phủ Thái Tử làm thị thiếp.

Chỉ có những cử tử ở dưới lầu cảm thán rằng sẽ không còn được nghe tiếng đàn nguyệt cầm hay đến thế nữa.

Khi Khúc Du lên lầu còn nghe thấy trong đại sảnh có văn nhân say rượu đang ngâm thơ.

“Tiễn xuân, xuân khuất biết khi về,
Trước gương chiều muộn xót xuân phai.
Bãi cát đôi chim say giấc mộng,
Ao lặng hoàng hôn, trăng vừa hé
Mây tan, trăng sáng bóng hoa lay.” “Rèm buông lớp lớp che đèn khuất,
Gió lay đêm dài, người vừa yên,
Sớm mai hoa rụng giăng đầy lối...” — Tít dịch thơ.Hoa rụng cuốn theo dòng nước chảy, một tấc tình son vì người mà tàn lụi.

Nàng nghĩ, quả nhiên là đang hát về Diệp Lưu Xuân.

Thị vệ dẫn nàng đến trước nhã gian tầng dưới. Lần này nàng cũng lưu tâm ngẩng đầu nhìn, gian phòng dành cho Thái tử, tên từ bài là Thượng Vân Nhạc.

*Thượng vân có có nghĩa là bước lên mây.

Một cái tên thật cuồng vọng.

Lông mày nàng khẽ động, thị vệ đẩy cánh cửa gỗ chạm hoa ra. Thái tử đang ngồi thẳng tắp bên trong, tay cầm một chiếc chén rượu mạ vàng hình hoa sen năm cánh, từ từ ngước mắt lên.

“Khúc nương tử, đã lâu không gặp.”

Khúc Du đứng ở cửa khẽ khuỵu gối, hành lễ một cách qua loa, nhưng không bước vào: “Điện hạ vạn an, không biết điện hạ tìm thần phụ đến, có gì chỉ giáo?”

Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ “thần phụ”, Tống Thế Diễm sẽ không thể không nghe ra.

Quả nhiên, Tống Thế Diễm nheo mắt nhìn nàng, khẽ cười: “Châu Đàn giờ đã vào đại nội, tự nhiên sẽ không biết chuyện ta và nàng gặp nhau, hà tất phải khách sáo như vậy?”

Khúc Du thực sự tò mò về suy nghĩ của Thái tử.

Châu Đàn đã vào hoàng thành, hắn ta không lo lắng về ý đồ của hoàng đế, ngược lại lại liên tục thể hiện thiện chí với nàng, mục đích là gì? Chưa đăng cơ, đã muốn đoạt thê tử của thần tử?

Chưa bàn đến sự hoang đường của hành động này, rốt cuộc nàng có điểm gì thu hút Thái tử? Mỹ nữ Biện Đô nhiều như mây, người tình nguyện tự dâng mình cho hắn ta càng nhiều. Dù Thái tử phi không hợp ý hắn ta, hắn ta cũng có hàng vạn sự lựa chọn, hà tất phải hao tâm tổn trí với nàng.

Thấy nàng vẫn không nhúc nhích, Tống Thế Diễm liền đặt chén rượu xuống, chuyển sang đề tài khác: “Khúc nương tử có nhớ lần đầu tiên ta và nàng gặp nhau là ở đâu không?”

Nàng cung kính trả lời: “Hoàng thành Đông Môn.”

“Sai rồi!” Tống Thế Diễm lắc đầu, chỉ xuống chân: “Là ở đây.”

“Hôm đó Lưu Xuân đến Phàn Lâu chơi đàn có mời cô cùng thưởng thức. Cô ngồi một lúc, có việc gấp, đang định xuống lầu rời đi thì đụng phải vụ án rơi lầu đó.”

Yên Vô Bằng đã cố ý báo cho Diệp Lưu Xuân, nhờ nàng mời Thái tử đến. Cốc Hương Huỷ hành động vội vàng, ngoài lý do nhìn thấy Châu Đàn ra, hẳn cũng là do thấy Thái tử sắp đi, sợ hắn ta bỏ lỡ.

“Lúc đó trong lầu hỗn loạn, cô đứng trước đài, sau khi căn dặn thị vệ mời người của Chiêu Tội Ti đến, ngẩng đầu lên nhìn, vừa vặn thấy một bóng hồng đào y ló đầu xuống nhìn, mặt đầy hoảng hốt.”

“Đào hoa hé nở bên rào,
Nụ cười e ấp ngọt ngào thoảng bay.
Chưa nở mà đã ngất ngây,
Dường như tình đượm từ ngày chưa xuân.” — Tít dịch thơ.Hắn ta kéo dài giọng, không nói tiếp, nhưng Khúc Du cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Ở hiện trường vụ án hỗn loạn đó, ngay dưới chân Tống Thế Diễm là thi thể đẫm máu, nhưng hắn lại làm ngơ, chỉ lo ngước lên nhìn người con gái hắn quan tâm.

Nàng không hề cảm thấy lãng mạn, chỉ thấy đáng sợ.

“Ngày đó gặp nhau ở Đông Môn, cô chỉ thấy quen mắt, về phủ mới nhớ ra nàng là ai… Thật đáng tiếc, Tiêu Bạch dù phong lưu, nhưng tính tình bạc bẽo, không phải người đáng để phó thác.” Tống Thế Diễm nhìn nàng, nói với vẻ tiếc nuối: “Hôm nay cô mời nàng đến, cũng là muốn tự mình bù đắp sự tiếc nuối.”

Khúc Du từ từ buông tay đang vịn khung cửa xuống.

Nàng nhanh chóng suy nghĩ trong lòng, trong mắt Tống Thế Diễm, mối quan hệ phu thê giữa nàng và Châu Đàn như thế nào?

Khi mới thành hôn, Châu Đàn cố ý tỏ ra xa cách vì sự an nguy của nàng, hẳn là đã cố tình nhắc đến nhiều lần trước mặt Tống Thế Diễm.

Nếu chàng muốn Thái tử nghĩ rằng chàng và nàng không thân thiết, đó là điều dễ như trở bàn tay. Công lực ngụy trang của Châu Đàn nàng biết rõ, nếu không điều tra kỹ lưỡng, nhất định sẽ bị chàng lừa gạt.

Vì vậy, Tống Thế Diễm luôn nghĩ nàng và Châu Đàn không hòa thuận, cho đến khi Châu Đàn vào cung, nàng lần thứ hai đánh trống Đăng Văn.

Lúc đó, nàng khảng khái trực ngôn trước đá đặt trống, nhưng sau đó Biện Đô cũng ít khi ca ngợi nàng và Châu Đàn phu thê tình thâm. Điều này cố nhiên có liên quan đến thanh danh của Châu Đàn, nhưng quan trọng hơn, chuyện chàng dính líu lúc đó là tội giết người. Nếu bị xử tội nặng, rất có khả năng sẽ liên lụy đến người thân.

Mối quan hệ phu phụ, trừ một số ít người biết nội tình, phỏng chừng đều sẽ cho rằng nàng buộc phải làm vậy vì sự an nguy của bản thân.

Nữ tử kêu oan cho phu quân, dù sao cũng nghe hay hơn nhiều so với việc hòa ly ngay lúc đó.

Châu Đàn không thể thẳng thắn với Tống Thế Diễm về mối quan hệ của mình với Tiêu Việt, lời hứa mơ hồ rằng có thể trừ bỏ Phó Khánh Niên đại khái là nói chàng nắm giữ điểm yếu có thể một đòn g**t ch*t.

Thái Tử không rõ ngọn ngành, chỉ có sự mưu tính sơ lược với chàng, vậy thì… việc nàng lần thứ hai đánh trống Đăng Văn, liệu có khiến hắn tưởng rằng đó là kế sách đã được định trước?

Cũng như trước đây, nàng và Châu Đàn nằm trong một mối quan hệ hợp tác, mỗi người tự mưu tính, mỗi người lấy cái mình cần.

Và lọt vào mắt Tống Thế Diễm, hai người họ bề ngoài hòa hợp nhưng lòng dạ xa cách, thực sự là cơ hội lớn để ly gián.

Khúc Du cảm thấy một trận buồn nôn.

Thấy nàng chỉ cúi đầu không nói, Tống Thế Diễm ho khan một tiếng. Thị vệ phía sau Khúc Du lập tức tiến lên đóng cánh cửa sau lưng nàng lại, nàng buộc phải bước lên một bước, liền bị nhốt cùng Tống Thế Diễm trong phòng.

Khúc Du không khỏi lạnh lùng nói: “Điện hạ, ta đã dám đến gặp ngài thì nhất định không phải chỉ có một mình. Thị vệ ở dưới lầu của ta không đông bằng phủ binh của ngài, nhưng Phàn Lâu là nơi đặc biệt, nếu thực sự động thủ…”

“Cô lại không phải muốn làm gì nàng, đâu đến mức đó.” Tống Thế Diễm liếc nhìn sắc mặt nàng, cười nói: “Khúc cô nương, Châu Đàn không hiểu nàng, nhưng cô lại biết. Sau lần gặp ở Đông Môn, cô đã đi đọc những bài thơ trước đây của nàng ‘Đường tiền lưu thủy hiệp hoa khứ, thiên địa nhân gian lưỡng bất tri’ (Nước chảy trước sân cuốn hoa đi, trời đất nhân gian hai nơi chẳng hay biết gì) – Họ không hiểu, nhưng cô lại hiểu.”

“Cô hiểu nàng không cam tâm chỉ làm nữ tử nội trạch, ngay cả khi nàng bất chấp thân phận thể diện để kêu oan cho những nữ tử phong trần kia, người đời vẫn gán công lao này cho phu quân nàng. Một lần, hai lần… chẳng lẽ nàng cam lòng mãi mãi đứng sau hắn, vì danh tiếng bất kham của hắn mà bị liên lụy, vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên hay sao?”

Tống Thế Diễm sau khi cưới chính phi không nạp trắc phi là để giữ thể diện cho cữu cữu làm Thượng tướng quân, cũng là để Thái tử phi sinh ra đứa con đầu lòng của hắn ta chứ không phải thực sự thủ thân như ngọc. Có rất nhiều nữ tử vô danh vô tính vào phủ Thái tử như Diệp Lưu Xuân, vào trong cũng chỉ với thân phận thông phòng nha hoàn.

Mà thông phòng còn thấp kém hơn thiếp thất, trong mắt người xưa, sủng ái những nữ tử như vậy, căn bản không tính là háo sắc.

Tống Thế Diễm là kẻ lão luyện trên trường phong nguyệt, lại lớn lên bên cạnh Đức Đế từ nhỏ, giỏi nhất quan sát sắc mặt. Dù Khúc Du trong lòng khinh miệt hắn ta, nhưng không thể không thừa nhận, Tống Thế Diễm quả thực rất giỏi hiểu rõ lòng người.

Ban đầu khi đến đây, điều nàng muốn chỉ là tự do và cuộc sống không phụ thuộc vào người khác. Sau này gặp Châu Đàn, trong lòng nàng nhen nhóm khao khát khám phá mãnh liệt, rồi cùng chàng trải qua nhiều chuyện, đồng sinh cộng tử. Nàng yêu chàng, kính trọng chàng, muốn cùng chàng tiếp tục bước về phía trước, để xem lịch sử rốt cuộc đã đối đãi với chàng như thế nào.

Trong quá trình này, nàng không ít lần quên đi sự tồn tại của nguyên chủ ban đầu của cơ thể này, cũng chưa từng nghiêm túc suy nghĩ về những truy cầu, lý tưởng mà nàng nên có với tư cách là con gái của một văn quan bình thường ở Đại Dận.

Những truy cầu của nàng đến từ một nghìn năm sau xa xôi, sự tự nhận thức của nàng đến nay vẫn chưa hòa hợp với thời đại này. Dù có yêu Châu Đàn đến mấy, nàng cũng chưa từng quên nguồn gốc của mình.

Chỉ là những lời này không thể tâm sự với ai.

Tống Thế Diễm có thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của một nữ nhi quan văn Đại Dận nên mới có lời lẽ như thế. Nhưng hắn ta không thể nhìn thấu sự xa cách của một sinh viên lịch sử đến từ tương lai xa xôi nên lọt vào tai nàng, chỉ thấy nực cười mà thôi.

Khúc Du cong khóe môi, một nụ cười mỉa mai đến mức khó mà nhận ra.

Tống Thế Diễm tự cho rằng mình hiểu nàng, nhưng lại không biết điều nàng theo đuổi chưa bao giờ là thanh danh phù phiếm. Cũng như Châu Đàn, nếu có thể thực sự làm được điều gì đó cho bách tính, họ không bận tâm việc có được lưu danh trong sử sách hay không.

Châu Đàn là thực sự không quan tâm, còn nàng là thực sự không hề gì, khác đường nhưng chung mục đích.

Hơn nữa, Châu Đàn chưa từng nghĩ đến việc chỉ để nàng làm nữ tử hậu trạch, chưa từng cướp công lao của nàng. Ngay cả khi còn chưa hiểu rõ, chàng đã thán phục lý tưởng vượt qua khuôn khổ khuê các của nàng, không ngại nàng giả nam trang du ngoạn. Thậm chí còn chiếu cố những ước nguyện, lý tưởng của nàng, tìm cách giữ nàng lại Hình bộ, cho nàng cơ hội làm những điều mình thích.

Châu Đàn chỉ là không ăn nói khéo léo, ngon ngọt như Tống Thế Diễm mà thôi. Chàng thực sự làm nhưng chưa bao giờ đòi hỏi công lao.

Còn Tống Thế Diễm ăn nói thật hoa mỹ, trong lòng nghĩ gì, nàng lại không thể đoán ra.

Để làm rõ hắn ta rốt cuộc đang nghĩ gì, Khúc Du rủ mắt xuống, giả vờ hỏi: “Điện hạ đã nói như vậy, hẳn là biết ta muốn gì rồi?”

Tống Thế Diễm thổi nhẹ vào rượu trong chén, nhắm mắt ngửi hương thơm, thờ ơ nói: “Hoàng hậu thì sao?”

“Ngài…”

Dù biết hắn điên rồ, nhưng Khúc Du thực sự không ngờ hắn có thể điên đến mức này: “Điện hạ cẩn trọng lời nói!”

“Nàng sợ gì, ngoài cửa này đều là tâm phúc của ta.” Tống Thế Diễm nói: “Đợi cô ngồi lên ngai vàng, muốn lập ai, đều do cô quyết định. Đến lúc đó, cô có thể tìm cho nàng một trăm loại thân phận: con gái song sinh của Khúc gia, thiếu nữ chưa gả của nhà cao môn hiển quý, thậm chí là công chúa dị tộc, tiền triều di cô*. Nàng không cần lo lắng…”

*Tiền triều di cô dùng để chỉ những hoàng tử, công chúa hoặc con cháu quý tộc của tiền triều đã sụp đổ, sống sót sau biến loạn nhưng trở thành mồ côi, thường phải sống ẩn danh, lưu lạc hoặc bị truy sát.

Khúc Du lạnh lùng nói: “Thái tử phi điện hạ vẫn còn đó.”

“Du Du, nàng đã gặp Thái tử phi, hẳn phải biết nàng ta có tính cách thế nào. Nàng nghĩ, người như vậy, thật sự có thể làm Hoàng hậu sao?” Tống Thế Diễm thở dài một hơi, đứng dậy nói: “Hoàng hậu mà cô muốn phải thông minh, nhạy bén, biết tiến thoái, có dã tâm… dám làm những chuyện người khác không dám làm…”

Hắn gọi tên khuê danh của nàng, bước đến trước mặt nàng. Khúc Du theo bản năng lùi sang một bên một bước. Tống Thế Diễm không lấy đó làm phiền lòng, nghiêng người ghé sát lại, hạ giọng, nói tiếp: “Nàng không phải ghét nhất lễ nghi quỳ lạy sao? Theo cô… trên đời này chỉ có cô mới có thể bảo vệ khí phách và sự kiêu hãnh của nàng, vĩnh viễn không để nàng phải quỳ gối nữa.”

Khúc Du không thể chịu đựng được lời lẽ của hắn thêm nữa, xoay người đẩy cửa ra, bước ra ngoài.

Tầng trên cùng của Phàn Lâu vốn chỉ tiếp đãi người hoàng tộc, quý tộc, vốn không có người. Thị vệ của Tống Thế Diễm đứng gác trước cầu thang, thấy nàng đi tới, liền hành lễ một cách có vẻ cung kính, nhưng trong miệng lại nói: “Phu nhân, điện hạ chưa cho phép phu nhân rời đi.”

Khúc Du quay đầu lại nhìn Tống Thế Diễm một cái. Hắn ta đứng dưới tấm bảng gỗ đề chữ Thượng Vân Nhạc nhìn xuống nàng, ánh mắt đã không còn vẻ ôn hòa như trước, nhuốm một hai phần lãnh đạm âm hiểm, lạnh lẽo.

Hắn ta cứ đứng như vậy, không nói gì, cũng không hành động. Khúc Du nhìn ánh mắt đó của hắn, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo sống lưng, lạnh đến mức nàng không khỏi rùng mình.

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt nàng đột nhiên chợt lóe, nhớ lại một chuyện mà sử sách chỉ nhắc đến qua loa mà trước đây nàng chưa từng suy xét kỹ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện