Hôm ấy lên lớp, cô không sao tập trung, ánh mắt thỉnh thoảng lại lén nhìn sang Dương Tư Lăng.

Cô ấy thật sự rất xinh đẹp, làn da mịn màng, lông mi cong dài, trông như một búp bê.

📜 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Thành tích học tập xuất sắc, trong giờ sinh hoạt tập thể vừa hát vừa múa, phong thái tự tin tự nhiên, là kiểu học sinh được thầy cô yêu thích nhất.

Một cô gái như vậy, mới xứng đáng đứng bên Trì Sính.

Tối đó, cô trằn trọc mãi không ngủ. 

Nửa đêm lặng lẽ ngồi dậy, soi mình trong gương nhà vệ sinh.

Mái tóc mái dày rủ xuống, làn da ngăm, gương mặt lấm tấm tàn nhang, hàm răng không đều, tóc khô xơ chẻ ngọn...

Không hề có khí chất, đi đường thì cúi đầu rụt cổ, ánh mắt lấp lánh né tránh, giống hệt một chú gà con run rẩy.

Ngay cả cái tên, Dương Tư Lăng cũng đã hơn hẳn cô một đoạn.

Tư Lăng, Tư Lăng... nghe thật êm tai.

Thế nhưng, cô thật sự cũng rất muốn có thể đường hoàng, tự tin mà đứng trước Trì Sính.

Ngô Tú Na bắt đầu những năm tháng dài đằng đẵng tự hành hạ bản thân.

Cô lấy tiền lì xì tích cóp đi niềng răng, mua mỹ phẩm, mặt nạ chăm sóc da.

Ngày nào cũng dậy sớm nửa tiếng chạy bộ, rồi về học từ vựng tiếng Anh, học thuộc bài, cố gắng sửa phát âm, kiên trì qua bao mùa đông hè.

Hễ có thời gian rảnh, cô lại đi học yoga, học múa, bắt đầu từ những động tác cơ bản nhất, dù tay chân cứng nhắc đến rơi nước mắt vẫn cố gắng tập.

Vì từng bị em gái chê “người có mùi”, ngày nào cô cũng tắm hai lần sáng tối, thậm chí ước gì có thể dùng búi sắt chà xát, cọ sạch đến tận xương để cơ thể mình trở nên thơm tho.

Ăn cơm không phát ra tiếng, cũng không còn thói quen ngoáy mũi, mẹ thấy cô đã niềng răng, lúc đầu hơi ngạc nhiên, sau lại đưa tiền cho cô.

Cô cắt tóc ngắn, bắt đầu chăm chỉ dùng dầu xả, định kỳ đi chăm sóc tóc.

Muốn đẹp thật khó, uống sữa đều đặn, ăn vitamin, chống nắng, ngâm mình thư giãn... kết quả hầu như không rõ rệt.

Ngô Tú Na đành thừa nhận mình sinh ra đã da ngăm, chuyện đó khó mà thay đổi.

Cuối tuần cô đi học yoga, đi dạo, tới trung tâm thương mại, tới những nơi đông người, cố gắng giao tiếp với người lạ, ép mình nhìn thẳng vào mắt đối phương.

Quan trọng nhất vẫn là học hành.

Ngô Tú Na không hề dốt.

Trước kia ở quê thành tích luôn hàng đầu, cô điều chỉnh tâm trạng để thích nghi với trường mới, đi học thêm, tốn bao nhiêu công sức, cuối cùng cũng không còn là người cuối bảng.

Một năm trôi qua, lên lớp mười một, không khí học tập ngày càng gắt gao, cô cũng chẳng còn nhiều tâm trí cho chuyện khác.

Có lần cô giáo khen bài văn của cô hay ngay trên lớp, còn đọc to cho cả lớp nghe:

“Cuộc sống là con cá nỗ lực vẫy vùng dưới cầu nhỏ nước chảy, là củ khoai lang chôn sâu dưới cánh đồng gió thu rít, là tổ chim cô liêu trên cành cây khô, là bông hoa nhỏ nở giữa sa mạc không ai để mắt tới...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kỳ kiểm tra giữa kỳ, điểm của cô bứt lên đáng kể, dù chưa vào top lớp nhưng đã lọt trong hai mươi bạn đầu.

Điều còn quan trọng hơn: bài văn cô được điểm tối đa, môn Văn đứng nhất lớp.

Cô chủ nhiệm là giáo viên dạy Văn, khen ngợi cô hết lời, rất quý cô.

Khi thầy cô khen, ánh mắt cả lớp đều đổ lên cô, mọi người ngạc nhiên nhận ra cô gái thường buông tóc che mái che mắt, rụt rè nhút nhát ấy đã ngẩng đầu, mỉm cười e lệ với mọi người.

Lâm Hàn — người ngồi cùng Trì Sính — ngẩn ra vài giây, rồi chọc:

“Chắc tôi bị mù rồi, sao thấy Hắc Muội hơi xinh nhỉ, phải đi bệnh viện khám mắt thôi.”

Trì Sính ngẩng lên, thực ra cũng không thấy Ngô Tú Na thay đổi quá nhiều.

Da vẫn ngăm, nhưng mịn hơn một chút; tóc đã cắt ngắn, buộc gọn thấp ở sau, mái tóc được kẹp bằng một chiếc kẹp hình quả anh đào, để lộ trán tròn đầy.

Cô có phần dễ thương thật sự, hơn nữa gương mặt khá thanh tú, không đến nỗi xấu.

Thay đổi lớn nằm ở chỗ cô bớt tự ti. 

Điểm số tốt hơn, tính cách cởi mở hơn, bạn bè dần chịu chơi cùng.

Mọi người vẫn gọi cô là “Hắc Muội”, nhưng cô đáp lại bằng một nụ cười thoáng, mắt cong lên, khoe hàm răng đều và trắng, nhẹ nhàng: “Ừ.”

Ngô Tú Na thay đổi nhưng sự thay đổi ấy lặng lẽ đến mức ngay cả chính cô cũng không nhận ra.

Nhìn gương cô vẫn băn khoăn về làn da ngăm, vẫn đắp miếng mặt nạ làm sáng da.

Cô kiên trì mặc áo chỉnh lưng, dặn mình đi đứng thẳng lưng; hơi buông lỏng thì tự véo mạnh đùi để tỉnh lại.

Sự tự tin thật sự đã đến phần nào. 

Khi bạn nguyện ý hòa nhập bản thân, dường như cả thế giới bắt đầu chấp nhận và yêu mến bạn.

Một năm, hai năm ... qua giai đoạn mài giũa, mọi người đều thay đổi. 

Ngô Tú Na dần đi xa khỏi hình ảnh mà mẹ kỳ vọng, nhưng mẹ cũng bớt khắt khe hơn.

Hè lớp mười hai, khi học hành căng thẳng nhất, mẹ từ công ty về còn nấu cho cô nồi nước đậu xanh đặt lên bàn học.

Mọi chuyện dường như đang dần trở nên tốt đẹp, ngay cả em gái cũng dịu dàng hơn, còn chỉ cho cô cách giặt quần áo phải dùng thêm nước xả vải, như vậy mặc lên người vừa thơm vừa đỡ dính tĩnh điện.

Ngô Tú Na cảm thấy những ngày cay đắng đã qua, ngọt ngào cuối cùng cũng tới.

Chỉ là, tình cảm cha mẹ mãi chẳng khá hơn. 

Họ thường xuyên cãi vã, mỗi lần cãi xong, cha đều hất cửa bỏ đi.

Có lần hơn chín giờ tối, mẹ gọi điện bảo cô mang tập hồ sơ để trên bàn đến khách sạn Cẩm Giang.

Thực ra hôm đó cha cũng ở nhà, nhưng mẹ tuyệt nhiên không nhắc đến, mà lại chọn cô để sai.

Ngô Tú Na vội khoác chiếc áo ngoài, cưỡi xe điện phóng đi.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện