Đội trưởng Cầu vừa định lên tiếng. Trần Tư Nam liền giật lấy bộ đàm, gào lớn: “Mau rút lui!”
Đội trưởng Cầu đương nhiên không thể để Trần Tư Nam thay mình ra lệnh. Ông lập tức giật lại bộ đàm, nói với Trần Tư Nam:
“Anh Trần, xin chú ý hành vi của mình. Nếu không, tôi có thể buộc tội anh chiếm đoạt thiết bị của cảnh sát!”
Trần Tư Nam lo đến mức mồ hôi túa ra.
“Đội trưởng Cầu, bây giờ tôi không có thời gian giải thích với anh. Mau bảo anh em của anh rút ra ngoài! Thứ đó không phải là thứ các anh có thể đối phó được đâu!”
Đội trưởng Cầu còn chưa kịp nói thì bộ đàm đã phát ra từng tràng tạp âm.
“Cứu mạng!”
“Yêu… yêu quái!”
“A—!”
Từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết truyền đến. Lúc này đội trưởng Cầu cũng hoảng hốt, cầm bộ đàm liên tục gào lên, nhưng trong bộ đàm lại hoàn toàn không còn chút âm thanh nào.
“Anh Trần, rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy?” Sắc mặt đội trưởng Cầu trắng bệch như tro tàn.
Trần Tư Nam hít sâu một hơi, nói:
“Khách sạn Đế Hào này rất có thể có một con yêu nghiệt cực kỳ lợi hại.”
Thực ra đội trưởng Cầu vốn là một người vô thần kiên định, trước đây ông luôn cho rằng Trần Tư Nam và Trương Bán Tiên giống nhau, đều là bọn thần côn l.ừ.a đ.ả.o. Cho đến khi nghe thấy tiếng kêu của đội viên vừa rồi, ông mới ý thức được có điều không ổn.
“Anh Trần, anh có cách nào cứu được những người bên trong không? Đó đều là những anh em đã cùng tôi vào sinh ra t.ử suốt bao năm qua.”
Trần Tư Nam gật đầu: “Tôi sẽ cố hết sức. Nếu thứ ở bên trong mà ngay cả tôi cũng không đối phó nổi, tôi sẽ lập tức rút ra. Ngoài ra, tôi cần một đặc cảnh có quen biết với họ để phối hợp với tôi.”
Đội trưởng Cầu gật đầu, quay ra ngoài xe hô lớn: “Đặng Lai Vĩ!”
Chỉ thấy một đặc cảnh đứng bên đường vội vàng chạy tới, giơ tay chào đội trưởng Cầu.
“Đội trưởng, có chỉ thị gì ạ?”
“Anh em bên trong đã gặp chuyện, cần cậu phối hợp với anh Trần đây đi cứu người. Nhiệm vụ lần này vô cùng nguy hiểm, cậu có quyền từ chối.”
Đặng Lai Vĩ cao khoảng hơn một mét sáu, da ngăm đen, nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén. Nghe lời đội trưởng Cầu, Đặng Lai Vĩ lắc đầu:
“Nếu tôi sợ c.h.ế.t thì đã không làm công việc này rồi. Xin hỏi đội trưởng, khi nào xuất phát?”
Đội trưởng Cầu nghe vậy liền quay sang nhìn Trần Tư Nam.
“Chuẩn bị một chút, hai phút nữa xuất phát. Thời gian càng kéo dài, người bên trong càng nguy hiểm!”
Nói xong, Trần Tư Nam nhìn sang Trương Bán Tiên. Với nhãn lực của Trần Tư Nam, anh tự nhiên nhìn ra Trương Bán Tiên chỉ là bị kinh hãi, nghỉ ngơi một lát là ổn.
Trần Tư Nam dò hỏi: “Lão Trương, con yêu quái bên trong trông như thế nào?”
Trương Bán Tiên lơ mơ đáp:
“Tôi cũng không nhìn rõ. Sau khi chúng tôi vào trong, chưa đi được mấy bước thì từng người một lần lượt biến mất, tìm thế nào cũng không thấy. Đến cuối cùng chỉ còn mình tôi đứng trong hành lang. Đột nhiên từ trên tường thò ra một bàn tay m.á.u khổng lồ muốn chộp lấy tôi. Nếu không phải tôi chạy nhanh, e rằng lần này đã bỏ mạng ở đó rồi.”
Trần Tư Nam gật đầu: “Ông nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Nói xong, Trần Tư Nam lấy điện thoại ra, gọi cho sư phụ.
“Tư Nam, có chuyện gì vậy?” Giọng sư phụ ở đầu dây bên kia có phần già nua.
“Thưa sư phụ, con gặp phải một chuyện vô cùng nan giải.”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Sau đó, Trần Tư Nam liền kể lại đầu đuôi sự việc cho Trương Tự Thanh.
“Tư Nam, chuyện này con đừng xen vào nữa. Thứ ở trong khách sạn đó rất có thể là Huyết Yêu!”
Nghe sư phụ nhắc tới Huyết Yêu, Trần Tư Nam mới nhớ đến những truyền thuyết liên quan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Huyết Yêu lần đầu xuất hiện là vào thời nhà Tần. Khi đó Tần Thủy Hoàng thi hành chính sách đốt sách chôn nho giáo, không biết đã g.i.ế.c hại bao nhiêu người. Tương truyền rằng m.á.u đổ ra khi ấy đã tụ thành một cái hồ nhỏ.
Do hành vi tàn bạo của Tần Hoàng, oán khí thiên hạ dâng cao, hồ m.á.u kia dần dần sinh ra thần trí.
Chỉ trong một đêm, tất cả người dân trong phạm vi trăm dặm xung quanh hồ đều biến mất, bị Huyết Yêu kéo xuống hồ, trở thành một phần thân thể của nó.
Cuối cùng, một tiền bối thực lực cực mạnh trong giới âm dương đã phải trả giá bằng chính sinh mạng của mình mới miễn cưỡng phong ấn được Huyết Yêu.
“Trong thành phố này, sao lại có thể xuất hiện loại yêu vật như Huyết Yêu chứ?”
Trần Tư Nam nghi hoặc hỏi, phải biết rằng câu nói “sau khi lập quốc, động vật không được phép tu thành tinh” tuyệt đối không phải lời nói suông. Huống chi lại còn là dị vật như Huyết Yêu.
“Đại đạo có năm mươi, trời diễn bốn mươi chín. Vạn sự vạn vật luôn chừa lại một con đường sống. Tóm lại con cứ nghe lời ta, chuyện này con đừng xen vào.”
Trần Tư Nam lắc đầu. Nếu chưa gặp thì anh cũng sẽ không tự đi tìm rắc rối, nhưng một khi đã gặp rồi thì không có lý do gì để mặc kệ.
“Sư phụ, trước đây người đâu có dạy con như vậy.”
Nói xong, Trần Tư Nam trực tiếp cúp máy. Anh quay sang nhìn đội trưởng Cẩu ở bên cạnh.
“Xuất phát thôi!”
Trần Tư Nam và Đặng Lai Vĩ bước vào trong khách sạn. Khác với Đặng Lai Vĩ được trang bị đầy đủ, Trần Tư Nam chỉ xách theo một chiếc túi vải bố.
“Này, anh Đặng, đừng căng thẳng. Những yêu ma này, anh càng sợ thì nó càng hung dữ. Anh mà hung dữ hơn nó, tự nhiên nó sẽ sợ anh thôi!”
Vừa nói, Trần Tư Nam vừa rút từ trong túi vải bố ra một lá bùa.
“Dùng nhiếp lục, lục soát quỷ thần, tìm tà tiểu quỷ, dám có chậm trễ?”
Niệm xong, lá bùa kia lập tức biến thành hình dáng một tiểu nhân, nhảy tưng tưng chạy về phía trước. Đặng Lai Vĩ thấy cảnh tượng quái dị như vậy, suýt nữa thì bóp cò s.ú.n.g, b.ắ.n nát tiểu nhân đó.
“Anh Trần, thứ đó là cái gì vậy?”
“Yên tâm đi, đó là Quỷ Đồng Tầm Sát, sẽ không hại người đâu!”
Nói xong, Trần Tư Nam lấy từ trong túi ra một thanh kiếm tiền đồng, theo sát bước chân của Quỷ Đồng, tiếp tục tiến về phía trước.
Càng đi, mùi tanh m.á.u trong không khí càng lúc càng nồng. Đặng Lai Vĩ đi đến bên cạnh Trần Tư Nam, nhỏ giọng nói:
“Theo bản thiết kế của khách sạn này, đi tiếp về phía trước chính là khu hồ bơi.”
“Xem ra đúng là Huyết Yêu rồi.” Trần Tư Nam lẩm bẩm.
Thực lòng mà nói, Trần Tư Nam hoàn toàn không nắm chắc việc đối phó với Huyết Yêu. Nếu dù chỉ có một chút nắm chắc, sư phụ anh cũng đã không bảo anh đừng nhúng tay vào chuyện này.
Trần Tư Nam lắc đầu, xua những ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Phải biết rằng, điều tối kỵ khi đối phó tà ma chính là chưa đ.á.n.h đã sợ.
Sau khi bước ra khỏi một lối cửa, Quỷ Đồng Tầm Sát lập tức biến trở lại thành lá bùa. Rõ ràng là đã đến nơi. Quả nhiên, Trần Tư Nam vừa bước ra ngoài liền nhìn thấy Trong bể bơi rộng lớn kia, toàn bộ đều là m.á.u tươi đỏ sậm.
Bên cạnh hồ bơi nằm la liệt hơn chục bóng người.
Chính là đám đặc cảnh kia. Lúc này động mạch trên cánh tay của họ đều đã bị cắt đứt, m.á.u tươi chảy chậm rãi, nhỏ xuống hồ m.á.u. Bên cạnh họ còn có mấy cỗ thây khô, nhìn theo trang phục thì hẳn là đám phóng viên.
“Lão Vương! Lão Ngưu!” Đặng Lai Vĩ nhìn thấy cảnh đó, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến khung cảnh quỷ dị trước mắt.
Anh vội vàng chạy tới.
“Tỉnh lại đi, mọi người tỉnh lại đi!” Đặng Lai Vĩ ôm lấy họ, lắc mạnh, nhưng không có lấy một người đáp lại.
“Anh Đặng, vô ích thôi. Hồn phách của họ chắc đang ở trong hồ m.á.u này.”
Ánh mắt Trần Tư Nam chăm chú nhìn vào hồ m.á.u.
“Sao có thể chứ? Tôi không nhìn thấy gì cả!” Đặng Lai Vĩ nghi hoặc nói.
“Lại đây!”
Trần Tư Nam c.ắ.n rách đầu ngón tay, nặn ra một giọt m.á.u tươi, bôi lên mí mắt của Đặng Lai Vĩ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









