Lúc này Đặng Lai Vĩ mới nhìn thấy rõ. Hồ m.á.u kia chẳng khác nào một tu la tràng. Những anh em trong đội đặc cảnh lúc này giống như người sắp c.h.ế.t đuối, liều mạng giãy giụa trên mặt hồ.
Từ trong hồ m.á.u, từng cánh tay thò ra, ra sức kéo họ xuống phía dưới. Có mấy người không trụ nổi, lập tức bị kéo chìm xuống. Chỉ thấy bên cạnh hồ bơi, trong vòng vài giây đã có mấy người trực tiếp biến thành thây khô.
Đặng Lai Vĩ nhìn đến đỏ cả mắt, lập tức lao thẳng về phía hồ m.á.u. Trần Tư Nam vội vàng kéo anh ta lại.
“Anh điên rồi sao!”
“Tôi không điên, tôi phải cứu anh em của tôi!”
Trần Tư Nam trầm giọng nói:
“Muốn cứu người thì ngồi yên một bên cho tôi, lát nữa cũng chỉ có anh mới cứu được bọn họ!”
Đúng lúc này, hồ m.á.u biến hóa, vậy mà ngưng tụ thành một khuôn mặt người. Khuôn mặt đó nhìn chằm chằm Trần Tư Nam và Đặng Lai Vĩ.
“Đạo sĩ? Ta không muốn đối địch với ngươi. Ngươi tự rời đi, ta cũng sẽ không gây khó dễ cho ngươi!” Huyết Yêu lên tiếng.
Trần Tư Nam không ngờ Huyết Yêu này đã có thể mở miệng nói tiếng người.
“Huyết Yêu, muốn ta rời đi cũng được, chỉ cần ngươi thả những người này ra, ta đảm bảo lập tức rời khỏi đây.”
Đúng như Trần Tư Nam suy nghĩ, nếu Huyết Yêu chịu thả những đặc cảnh này, anh cũng không cần phải liều mạng với nó, như vậy là tốt nhất.
Huyết Yêu cười nhạo:
“Thằng nhóc loài người, ngươi tưởng ta sợ ngươi sao? Còn muốn mang hết bọn chúng đi? Ta nói cho ngươi biết, cho dù ngươi đồng ý rời đi, thì ngươi cũng không thể mang đi dù chỉ một người, kể cả kẻ đứng bên cạnh ngươi!”
Nghe vậy, sắc mặt Đặng Lai Vĩ tái mét. Dù sao giữa anh và Trần Tư Nam cũng chẳng có giao tình gì sâu đậm, nếu Trần Tư Nam thật sự chấp nhận điều kiện của Huyết Yêu, thì anh gần như chắc chắn phải c.h.ế.t. Dẫu ngoài miệng nói không sợ, nhưng khi thực sự đối mặt với cái c.h.ế.t, có ai là không sợ chứ? Trần Tư Nam khẽ mỉm cười:
“Ta đã nói sẽ mang tất cả đi, thì nhất định là mang tất cả đi. Ngươi không giữ lại được một ai đâu!”
Dứt lời, Trần Tư Nam bước lên cương bộ Thất Tinh.
“Gió hùng ào ạt, sương dữ vù vù. Chém xác ngàn dặm, xua tan điềm dữ. Búa lớn phá trời, c.h.é.m quỷ ngũ hình!”
Vừa niệm xong, trong khách sạn bỗng dưng nổi lên cuồng phong. Trần Tư Nam thuận theo gió, trực tiếp bay đến trước khuôn mặt khổng lồ của Huyết Yêu.
“Chém!”
Theo một tiếng quát lớn của Trần Tư Nam, thanh kiếm tiền đồng trong tay anh bổ mạnh, c.h.é.m nát khuôn mặt của Huyết Yêu.
“Xong rồi sao?” Đặng Lai Vĩ nghi hoặc hỏi.
Trần Tư Nam cau mày: “E rằng không đơn giản như vậy đâu!”
Quả nhiên, lời Trần Tư Nam vừa dứt, trong hồ m.á.u lại một lần nữa ngưng tụ ra một khuôn mặt lớn. Nhưng khuôn mặt lần này đã khác rất nhiều so với lúc trước. Đặng Lai Vĩ vừa nhìn thấy liền thất thần kêu lớn:
“Xa Vĩ! Là cậu sao?”
Lúc này Trần Tư Nam mới phát hiện, khuôn mặt đó lại chính là gương mặt của một người trong đội đặc cảnh.
Khuôn mặt m.á.u kia lộ ra vẻ đau đớn.
“Anh Đặng, em sợ lắm, cứu em với!”
“Đừng sợ, tôi nhất định sẽ cứu mọi người ra ngoài!”
Đặng Lai Vĩ vừa dứt lời, vẻ đau khổ trên khuôn mặt m.á.u kia lập tức biến mất.
“Hê hê, nhóc con, ngươi cứ tiếp tục c.h.é.m đi. Dù sao ta có rất nhiều hồn phách. Chỉ có điều, nhát c.h.é.m tiếp theo của ngươi e rằng sẽ khiến thằng nhóc tên Xa Vĩ này hồn phi phách tán đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng của Huyết Yêu lại vang lên.
Trần Tư Nam hít sâu một hơi. Ngay từ đầu anh đã biết chuyện này sẽ rất rắc rối, chỉ là không ngờ rằng những người bị Huyết Yêu kéo vào hồ m.á.u đều sẽ bị nó khống chế. Nói cách khác, ít nhất phải g.i.ế.c Huyết Yêu hàng trăm lần mới được.
Trần Tư Nam từ nhỏ đã chuyên tâm nghiên cứu Đế Thuật, nên các đạo pháp khác của anh không thể nói là quá lợi hại, chỉ có thể xem là tạm được. Dùng Đế Thuật có lẽ có thể diệt được Huyết Yêu, nhưng phân thân của nó quá nhiều. Nếu không tìm ra được bản thể của Huyết Yêu để một đòn kết liễu, thì người c.h.ế.t ở đây hôm nay sẽ là anh.
Trong lúc Trần Tư Nam đang vắt óc nghĩ cách, Huyết Yêu đã không thể chờ thêm được nữa.
“Nhóc con, đừng trách ta không cho ngươi cơ hội. Cơ hội đã cho rồi, là do ngươi không biết nắm lấy!”
Dứt lời, trong hồ m.á.u chậm rãi bò ra từng huyết nhân. Những huyết nhân này không phải cách nói ví von, mà là những quái vật hình người được tạo thành từ m.á.u tươi. Vừa lên bờ, chúng liền nhảy bổ tới, lao thẳng về phía Trần Tư Nam.
Trần Tư Nam vung tay, hơn mười lá bùa phá sát bay ra.
“Sắc sắc dương dương, mặt trời mọc phương Đông. Ta ban linh phù, quét sạch điềm xấu!”
Bùa phá sát vừa dán lên người những huyết nhân liền lập tức phát nổ. Những huyết nhân kia bị nổ tan xác, hóa thành m.á.u loãng, đổ xuống mặt đất. Thế nhưng đám huyết này dường như vô cùng vô tận, liên tục trào ra từ hồ m.á.u.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Những huyết nhân do sát khí và m.á.u tươi tạo thành này đối với Trần Tư Nam thì không thành vấn đề, nhưng với Đặng Lai Vĩ ở bên cạnh thì lại khác.
“Rút lui trước đã!” Trần Tư Nam nói.
“Không được! Nếu bây giờ tôi rút, đám anh em của tôi coi như c.h.ế.t chắc!” Đặng Lai Vĩ kiên quyết đáp.
Nói xong, Đặng Lai Vĩ mở khóa an toàn của khẩu s.ú.n.g trường, nhắm vào những huyết nhân mà b.ắ.n liên tục.
Phải nói rằng, tay s.ú.n.g của Đặng Lai Vĩ rất xuất sắc. Gần như mỗi phát đều trúng đầu, nhưng v.ũ k.h.í thông thường thì có tác dụng gì với đám huyết nhân này chứ?
Đạn xuyên thẳng qua đầu chúng.
Những huyết nhân kia vẫn gào thét, tiếp tục nhào tới. Thấy Đặng Lai Vĩ kiên quyết không lùi, Trần Tư Nam nghiến răng, lấy từ trong túi ra một nắm chu sa, rắc lên không trung, miệng niệm:
“Thái thượng đài tinh, ứng biến vô đình, trừ tà trói mị, bảo mệnh hộ thân!”
Khi chu sa rơi xuống đất, nó tạo thành một vòng tròn bao quanh Đặng Lai Vĩ. Mỗi khi huyết nhân lao đến gần anh, chu sa trên mặt đất liền phát ra một luồng hồng quang.
Những huyết nhân đó không thể đến gần. Đặng Lai Vĩ thấy vậy mừng rỡ nói:
“Anh Trần, thứ này lợi hại thế, sao anh không dùng sớm hơn chứ!”
Nhưng vừa quay sang nhìn, Đặng Lai Vĩ liền thấy Trần Tư Nam đã bị đám huyết nhân vây kín, liên tục kéo giật. Chỉ trong chốc lát, anh đã bị lôi thẳng xuống hồ m.á.u.
Nụ cười mừng rỡ trên mặt Đặng Lai Vĩ lập tức đông cứng lại.
“Trần… Trần huynh đệ!”
Đương nhiên Trần Tư Nam không thể nghe thấy tiếng gọi của Đặng Lai Vĩ. Sau khi chìm vào hồ m.á.u, Trần Tư Nam không hề hoảng loạn. Ngược lại, mọi thứ dường như đều nằm trong dự liệu của anh.
Dưới đáy hồ m.á.u chất đầy xương sọ người. Lúc này, trong đầu Trần Tư Nam vang lên một giọng nói.
“Nhóc con, ta đã bảo ngươi đi từ sớm, ngươi không nghe. Giờ đã rơi vào tay ta, thì dù có muốn đi cũng không còn cửa nữa!”
Trần Tư Nam đáp lại trong lòng: “Có chiêu gì thì cứ việc dùng hết đi!”
“Hê hê! Trước tiên ta sẽ hút cạn tinh huyết của ngươi. Nói thật, m.á.u có linh lực đúng là ngon nhất. Sau đó ta sẽ dùng d.a.o rạch trên người ngươi tám mươi mốt nhát, cho ngươi chảy m.á.u đến c.h.ế.t. Có lẽ ngươi không biết, c.h.ế.t vì mất m.á.u chính là cách c.h.ế.t đẹp đẽ nhất trên đời này! Đến lúc đó…”
Nghe đến đây, Trần Tư Nam cảm thấy cánh tay mình bị thứ gì đó c.ắ.n c.h.ặ.t. Anh cảm nhận rõ ràng m.á.u tươi của mình đang dần dần chảy ra.
Đặng Lai Vĩ đứng bên bờ hồ bơi, lòng đầy day dứt và tự trách. Nếu không phải do anh cố chấp, Trần huynh đệ đã không gặp nạn.
Thế nhưng không lâu sau đó, m.á.u trong hồ bắt đầu sôi lên, giống hệt như nước đang sôi.
Đặng Lai Vĩ chỉ nghe thấy giọng nói của Huyết Yêu vang lên ầm ầm giữa trời đất.
“Ngươi… m.á.u của ngươi rốt cuộc là thứ gì vậy!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









