Trong phòng riêng.

“Phương Kỳ Trụ, anh buông ra đi, em tự làm được.”

Cô gái ngồi trên ghế sofa, gò má và vành tai đỏ bừng đến mức gần như sắp nhỏ máu.

Phương Kỳ Trụ nâng bàn chân cô lên, dùng khăn sạch bọc đá lạnh áp vào mắt cá chân đang sưng tấy.

Lạnh buốt.

Chân cô giật nhẹ theo phản xạ.

Phương Kỳ Trụ khẽ ngước mắt, lòng bàn tay siết lại, đầu ngón tay trắng lạnh giữ chặt cổ chân cô, không cho cô tránh đi chút nào.

“Đừng nhúc nhích.”

Sự yên tĩnh trong phòng và hành động của Phương Kỳ Trụ khiến ai nấy đều sững sờ há hốc mồm.

Phương Kỳ Bạch ngậm điếu thuốc, ánh mắt không rời mắt cá chân sưng như quả trứng gà của Chúc Phàm.

Anh tựa lưng vào ghế, đầu ngón tay châm lửa vào điếu thuốc, phát ra ánh lửa đỏ rực.

Khói thuốc mờ mịt che khuất một bên ghế sofa, che lấp cả động tác của Phương Kỳ Trụ lẫn nét mặt của Chúc Phàm.

Bất kỳ ai vừa quay lại phòng riêng, đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động.

Phương Kỳ Trụ, vậy mà lại quỳ một chân, cúi đầu nâng chân một cô gái, chườm đá cho cô ấy.

Dù người đó là Chúc Phàm, cũng vẫn khiến họ không khỏi kinh ngạc.

Phương Kỳ Trụ, người chưa từng cúi đầu vì ai, làm việc hoàn toàn theo cảm xúc, hoang dã vô cùng, chơi xe đến mức có thể lấy mạng người khác. Vậy mà giờ phút này lại đang nhẹ nhàng, kiên nhẫn chườm đá cho một cô gái!!!

Ánh mắt mọi người nhìn về phía Chúc Phàm, lập tức trở nên kính nể xen lẫn dè chừng.

Khâu Thận vừa bước vào cũng bị cảnh tượng ấy làm cho sững người.

Dịch Gia đẩy anh ta một cái:

“Vào đi, cậu chắn cửa thế tôi vào kiểu gì.”

Khâu Thận nghiêng người nhường chỗ. Dịch Gia nhìn rõ tình hình trong phòng, lập tức hít một ngụm khí lạnh.

“Phương Kỳ Trụ, còn chườm đến bao giờ nữa vậy?”

Giọng cô gái nhẹ nhàng, có chút ngượng ngùng, như một chiếc lông vũ lướt nhẹ qua vành tai.

Phương Kỳ Trụ điều chỉnh lại vị trí của đá lạnh, cúi đầu nhìn bàn chân đang đặt trong lòng bàn tay mình.

Rất trắng, thanh tú mà đầy đường nét.

Ngón chân tròn trịa, móng được cắt gọn gàng, phủ một lớp hồng nhạt. Một bàn chân, còn nhỏ hơn cả một bàn tay của anh.

protected text

“Hai mươi phút.”

Chúc Phàm khẽ “à” lên một tiếng.

Lâu như vậy sao…

Ngón chân cô khẽ co lại, định kéo Phương Kỳ Trụ đang quỳ trên đất đứng dậy.

“Ngồi yên.”

Chúc Phàm nhìn vào đôi mắt đen lạnh như băng của anh, mím môi:

“Anh có thể đừng hung dữ với em được không?”

Cô nắm lấy cổ tay đang cầm khăn đá của anh:

“Ngồi xuống chườm cho em đi.”

Phương Kỳ Trụ không đáp.

Ngoài mắt cá chân, hai đầu gối của Chúc Phàm cũng bị trầy xước, rớm máu.

Lần này, cô nhất quyết rút chân lại.

Ban đầu Phương Kỳ Trụ không buông, nhưng thấy cô đau đến nhíu mày, cuối cùng cũng thả tay.

Chúc Phàm co chân lại, đặt bàn chân bị thương lên ghế sofa.

Âm thanh mà Phương Kỳ Bạch bật lại khiến không khí trong phòng không còn quá im lặng.

Có người uống một ly rượu lấy can đảm hỏi:

“Chúc đại tiểu thư, hai người… đang hẹn hò à?”

Chúc Phàm thấy Phương Kỳ Trụ ngồi xuống cạnh chân bị thương của mình, liền quay sang nhìn người vừa hỏi.

“Chưa có.”

Lời phủ nhận rõ ràng của cô vang vọng trong phòng.

Động tác dán đá lạnh lên mắt cá của Phương Kỳ Trụ trở nên mạnh tay hơn.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Chúc Phàm quay đầu nhìn anh một cái.

Phương Kỳ Trụ dường như đã tự động chặn hết mọi âm thanh và cảnh vật xung quanh.

Người đàn ông trông còn lười biếng hơn thường ngày, ánh mắt lạnh lẽo u uất, như có một cơn bão đang đè nén nơi đáy mắt.

Văn Vũ Tinh rót cho mình một ly rượu, trong lòng thay Trụ ca của mình mà sốt ruột.

Trụ ca của anh thích Chúc Phàm đến chết đi được, quan tâm cô ấy đến mức không thể giấu nổi.

Muốn theo đuổi con gái, phải biết dùng cái miệng chứ!

Chúc Phàm cười, chỉ vào chính mình:

“Tôi không phải vì Phương Kỳ Bạch mà dùng thủ đoạn hèn hạ để quyến rũ Phương Kỳ Trụ. Tôi thích Phương Kỳ Trụ, là tôi đang theo đuổi anh ấy, là tôi muốn có được anh ấy.”

Lời cô nói thẳng thắn, dứt khoát khiến không khí trong phòng lại rơi vào tĩnh lặng.

Cơn bão trong mắt Phương Kỳ Trụ chợt tan biến.

Chúc Phàm cười tít mắt nhìn anh:

“Anh có thể làm bạn trai em không?”

Nếu là ngày thường, cả phòng đã hò reo ầm ĩ rồi.

Nhưng lúc này, ai nấy đều nhìn về phía Chúc Phàm và Phương Kỳ Trụ.

Phương Kỳ Trụ rũ mắt xuống, xoay mặt đá trong khăn rồi áp lại vào mắt cá chân cô.

Khâu Thận không nhịn được chọc ghẹo:

“Không phải cậu từng thích Phương Kỳ Bạch sao?”

Anh khoác vai Phương Kỳ Bạch, cố tình nhấn mạnh lại lần nữa:

“Thật sự không thích nữa à?”

Chúc Phàm nhìn thẳng vào Phương Kỳ Bạch và Khâu Thận, giọng nghiêm túc không thể nghiêm túc hơn:

“Thật sự không thích. Về sau đừng đồn bậy nữa, ảnh hưởng đến việc tớ theo đuổi người ta.”

Cô nhìn vào đôi mắt đen sâu, như có chút trêu chọc nhưng lại chẳng mang ý cười của Phương Kỳ Trụ, chớp chớp mắt.

Lúc nãy anh còn có vẻ vui lên một chút, sao giờ lại xụ mặt rồi? Phương Kỳ Bạch mỉm cười châm một điếu thuốc khác:

“Nghe theo Phàm tỷ của chúng ta thôi.”

Khâu Thận giật lấy điếu thuốc từ miệng Phương Kỳ Bạch, tiện tay cướp luôn cái bật lửa.

“Cậu không phải nói không nghiện sao?”

Phương Kỳ Bạch vẫn giữ nét lười biếng thờ ơ như thường, vừa ngồi xuống đã có người rót rượu đưa tới tận tay.

Khâu Thận bắt đầu hiểu ra chút gì đó.

Dịch Gia nâng ly về phía Chúc Phàm:

“Câu vừa rồi nói nghe mà ngầu chết đi được.”

“Không hổ là chị em tốt của tôi.”

Có người tặc lưỡi, phá đám:

“Cậu đơn phương làm hòa đấy à? Hỏi qua Chúc Phàm chưa?”

Dịch Gia đấm cho tên kia một phát:

“Tôi đang cố gắng xin tha thứ mà.”

Phương Kỳ Bạch chạm môi vào ly, từ xa nâng ly về phía Văn Vũ Tinh.

Có người đưa micro cho Chúc Phàm.

Cô cầm micro, nhìn lời bài hát trên màn hình.

Cô không biết hát.

“Phương Kỳ Trụ, nếu lần này anh không đồng ý, em sẽ hỏi lại lần sau.”

Dù trong phòng còn khá ồn ào, nhưng câu nói ấy vẫn lọt vào tai không ít người.

“Ai nói là anh không đồng ý?”

Giọng nói khàn khàn, ngang tàng bất kham của người đàn ông vang lên qua micro, truyền khắp cả phòng.

Giờ phút này, anh chỉ muốn đè Chúc Phàm xuống, hôn lên từng tấc da thịt của cô, thật sâu, thật lâu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện