Sau khi tách ra với Phương Kỳ Bạch tại căn tin, bước chân của Chúc Phàm trên đường về ký túc xá nữ đầy nhẹ nhàng, vui vẻ.

Tiểu Cơ vẫn lẽo đẽo đi theo phía sau.

Chúc Phàm cũng mặc kệ nó đi theo, thỉnh thoảng còn cố ý chậm lại chờ nó.

Khi đến dưới lầu ký túc, Tiểu Cơ bỗng dừng lại.

“Chủ nhân, xin hãy lấy quả táo trong tay tôi.”

Chúc Phàm cười nhận lấy quả táo, “Em cứ gọi bừa chủ nhân thế này, liệu chủ nhân thật sự của em có giận không?”

Quả táo trong tay là do máy in 3D tạo ra, Chúc Phàm cảm thấy rất thú vị.

Nếu không phải vì cảm giác khi cầm không giống thật, cô còn tưởng đây là quả táo thật rồi.

Thật sự quá giống.

Thông qua đoạn video đồng bộ từ Tiểu Cơ, Văn Vũ Tinh đang ngồi trên ghế công thái học, ánh mắt dán chặt lên màn hình, nhìn Chúc Phàm không chớp mắt.

Cái Tiểu Cơ này đúng là trí tuệ nhân tạo… ngu. Bảo nó đưa quà lấy lòng Chúc Phàm, mà đến giờ mới chịu đưa quả táo ra.

Anh muốn tháo nó ra rồi chế tạo lại từ đầu.

Anh chắp tay cầu nguyện — Chúc Phàm, mau mở quả táo ra đi.

Ở phía bên kia màn hình, sau khi nhận được nhắc nhở từ Tiểu Cơ, Chúc Phàm dùng sức tách quả táo màu đỏ trong tay ra.

Quả táo tách đôi, lộ ra viên hồng ngọc đỏ như máu bồ câu bên trong.

Với trọng lượng này, Chúc Phàm đoán không dưới mười carat.

Bất kể viên hồng ngọc này là thật hay giả, cô đều cảm thấy nó quá “nóng tay”.

Văn Vũ Tinh điều khiển từ xa Tiểu Cơ qua hệ thống, để mắt của nó hiện ra một mã QR.

Chúc Phàm rút điện thoại ra quét mã.

Trang hiển thị bật lên là phần thêm bạn.

Vừa thêm bạn xong, phía bên kia Văn Vũ Tinh đã lập tức gửi tin nhắn tới:

【Chào cậu, tớ là Văn Vũ Tinh.】

【Viên đá quý là Trụ ca tặng cậu đấy.】

Nhìn tin nhắn trong điện thoại, Chúc Phàm liền muốn trả lại viên hồng ngọc trong tay cho Tiểu Cơ, nhưng nó lại đưa tay làm dấu trái tim với cô.

Sau đó, nó quay người chạy mất, vừa nhanh vừa lanh lợi.

Dưới ánh nắng gắt như thiêu, Chúc Phàm rượt theo robot gần 800 mét mà không sao đuổi kịp.

Cô chống đầu gối thở hổn hển: “Robot vô địch nội dung chạy 1500 mét, em đúng là đỉnh thật.”

Văn Vũ Tinh nhìn video đồng bộ từ góc nhìn của Tiểu Cơ, vui đến mức đạp chân làm chiếc ghế xoay ba vòng liên tiếp.

Lúc này, anh hạnh phúc tột cùng.

Vũ Văn Tinh cảm thấy hôm nay mượn xe của Trụ ca quá đúng đắn, hộp bảo hiểm trong xe của anh chứa viên hồng ngọc này lại đúng lúc giúp anh thể hiện.

Trụ ca của anh giỏi chế tạo robot, chứ khoản dỗ dành con gái thì không bằng anh.

May mà Trụ ca có người em thông minh như anh.

Văn Vũ Tinh xoa bụng — đói đến mức ngực dính vào lưng rồi, vậy mà giáo sư Trần vẫn chưa cho Trụ ca ra ngoài.

Văn Vũ Tinh nắm lấy chuột, đồng bộ toàn bộ video ghi lại thời gian Tiểu Cơ ở cùng Chúc Phàm gửi cho Trụ ca, còn đặc biệt cắt riêng đoạn Chúc Phàm nói với Phương Kỳ Bạch rằng cô sẽ không thích cậu ta nữa.



Trong thang máy, Chúc Phàm ôm viên hồng ngọc “nóng tay” đến choáng váng.

Cô dựa vào tường thang máy, biết rõ mình có dấu hiệu bị say nắng.

Tìm được phòng 733, cô nhập mật mã mở cửa.

Nguyên chủ chỉ ở ký túc được ba ngày hồi đầu năm nhất, không quen môi trường nên lập tức chuyển về nhà. Chỉ những ngày có tiết sáng và chiều mới ghé qua nghỉ tạm.

Thời gian nguyên chủ ở ký túc rất ít, trong ký ức, quan hệ với bạn cùng phòng không tốt cũng chẳng xấu.

Ký túc phong cách châu Âu, phòng bốn người, có bàn học riêng, nhà vệ sinh, ban công, máy giặt, tủ lạnh đủ cả. Môi trường tốt đến mức khiến Chúc Phàm nghi ngờ ký túc trước khi xuyên sách mà mình từng ở giống như chuồng heo.

Điều hòa trong phòng vẫn mở, không khí mát lạnh giúp Chúc Phàm bớt choáng váng, mắt cũng đỡ mờ hơn.

Nghỉ một lát, cô vào tủ tìm một bộ váy ngủ rồi đi tắm.

Kéo rèm giường lại nằm nghỉ chưa bao lâu, cô nghe thấy bạn cùng phòng về.

“Nhạc Vi, nếm thử bánh ngọt tớ tự làm nhé.”

“Quà sinh nhật hôm nay có hài lòng không?”

Giọng nói của Minh Nhã Trí khiến bàn tay đang định vén rèm giường của Chúc Phàm khựng lại.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!! Trong ký ức của nguyên thân, quan hệ giữa Minh Nhã Trí và Dung Nhạc Vi vốn không tốt.

Minh Nhã Trí là sinh viên Học viện Mỹ thuật, ký túc xá của cậu ta không nằm trong tòa nhà này.

protected text

“Giờ này chắc Chúc Phàm đang trốn ở đâu đó khóc rồi.”

Lời nói chắc nịch của Minh Nhã Trí khiến Chúc Phàm theo phản xạ sờ lên mắt mình.

Ừm, cô không khóc.

Nghe Minh Nhã Trí nói, suýt nữa chính cô cũng tin là mình đang khóc thật.

Sự vui mừng và đắc ý của hai người im bặt khi cửa ký túc lại một lần nữa mở ra.

Dung Nhạc Vi xúc một miếng bánh đưa tới bên môi Minh Nhã Trí: “Mọt sách về rồi, miếng đầu tiên cậu ăn trước đi.”

Minh Nhã Trí ăn miếng bánh, hạ giọng nói: “Ở chung ký túc với kiểu người như thế, tớ chịu không nổi.”

Dung Nhạc Vi nhún vai. Biết làm sao được, cô ta xui xẻo thôi—một người bạn cùng phòng là tiểu thư nhà giàu, người còn lại thì chỉ biết vùi đầu học, tính tình cứng đầu, lại hay so đo, vừa khó ở vừa khó chung sống.

Minh Nhã Trí dịu giọng: “Nhạc Vi, tớ không làm phiền các cậu nghỉ ngơi nữa. Tối nay gặp ở LAKESIDE nhé, tớ đã nói với anh trai rồi, đặc biệt giữ cho cậu một phòng riêng để mở party.”

Ký túc xá lại trở về yên tĩnh, chỉ còn tiếng gõ bàn phím điện thoại và tiếng nhai thức ăn tạo thành thứ âm thanh nền đều đều.

Chưa đầy vài phút sau, Dung Nhạc Vi rời khỏi ký túc.

Chúc Phàm xuống giường đi vệ sinh.

Khi đi ra, người bạn cùng phòng gần như chưa từng nói chuyện với cô đưa cho cô một chùm nho ngón tay đã rửa sạch.

Chúc Phàm rút hai tờ giấy lau tay rồi mới nhận lấy chùm nho.

“Cậu đừng khóc, tớ sợ ồn.”

Nói xong câu đó, Triệu Mạn lại cúi đầu đọc sách.

Chúc Phàm chớp chớp mắt.

Bạn cùng phòng sợ cô thất tình trốn trong ký túc khóc lóc, ảnh hưởng đến việc đọc sách của mình, nên chủ động rửa sẵn một chùm nho để… mua chuộc cô.

Không, là dỗ dành cô.

Chúc Phàm mỉm cười ăn hết chùm nho ngón tay ấy.

Lại leo lên giường, cô lấy viên hồng ngọc giấu dưới gối ra chụp ảnh gửi cho Phương Kỳ Trụ, rồi gõ ba chữ “Em không cần” và gửi đi.

Hai tin nhắn này mãi đến khi cô học xong tiết chiều mới được Phương Kỳ Trụ trả lời.

Phương Kỳ Trụ gửi cho cô một vị trí, ngắn gọn rõ ràng.

Vị trí đó Chúc Phàm không hề xa lạ.

Đó là hồ Kính—nơi nguyên thân thường cùng Phương Kỳ Bạch cho mèo hoang trong trường ăn.

Đi sâu vào bên trong hồ Kính là một rừng thủy sam, bóng cây in xuống mặt hồ phủ đầy rêu xanh, tạo nên những quầng sáng dịu nhẹ.

Chúc Phàm thận trọng bước đi trên cây cầu nhỏ giữa rừng thủy sam.

Cô sợ nước.

Một lõi táo rơi xuống mặt hồ trước mặt cô, gợn lên từng vòng sóng.

Chúc Phàm quay đầu lại.

Người đàn ông đi về phía cô, ngược ánh sáng, dáng vẻ lười nhác mà ung dung.

Xung quanh yên tĩnh đến lạ, trái tim Chúc Phàm vô cớ bị ánh nhìn đen thẫm của người đàn ông kia giữ chặt.

Khi cô hoàn hồn, cằm đã bị Phương Kỳ Trụ nắm lấy.

Anh thô bạo cạy mở hàm răng cô, hung hăng cắn kéo đầu lưỡi cô.

Chúc Phàm lập tức nhận ra sự bất thường của Phương Kỳ Trụ.

“Anh… ưm—”

“Chọc… em… không…”

“Vui?”

Những âm thanh đứt quãng bị nuốt trọn.

Ở nơi kín đáo không một bóng người, người đàn ông giữ chặt đầu cô, hết lần này đến lần khác hôn lên môi cô.

Đến khi Chúc Phàm không chịu nổi, bật ra tiếng kêu đau, Phương Kỳ Trụ mới buông cô ra. Ánh mắt anh dừng lại trên đôi môi bị mài đến đỏ rực, mềm mại của cô, khẽ cười lạnh một tiếng:

“Ngọt hơn táo.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện