Giờ cao điểm buổi sáng khiến Chúc Phàm phát bực, may mà cô không đến muộn.

Từ khi đậu xe đến lúc tới cửa lớp học, mất mười lăm phút.

Khi bước vào cửa lớp, vừa vặn gặp giáo sư đang giảng dạy. Chúc Phàm ôm sách lui lại nửa bước.

Giáo sư mỉm cười, chỉ tay vào lớp học, ra hiệu cho cô vào trước.

Vừa bước vào lớp, Chúc Phàm liền sững người.

Phòng học bậc thang có sức chứa 300 người đã chật kín chỗ, thậm chí phía sau còn có sinh viên mang theo ghế ngồi tạm.

Chúc Phàm đứng gần bục giảng, hơi ngẩn ra.

Trước khi xuyên sách, cô cũng học ở một trường đại học danh tiếng. Dù sinh viên ham học đến đâu, lớp sáng sớm 8 giờ cũng không đông đến mức này.

Tiết học này là Khảo sát và phân tích dữ liệu, không phải môn chính, mà là môn tự chọn.

“Á á á, nữ thần hôm nay xinh quá đi mất.”

“Tớ nói cho các cậu nghe, lúc nãy ở bãi đỗ xe tớ gặp nữ thần. Cảnh cô ấy lái xe thật sự khiến hồn tớ bay luôn.”

“Á á á á, nữ thần cười với tớ kìa!”

“Nữ thần hôm nay nhìn có gì đó khác lắm.”

“Tớ cũng thấy vậy, càng nhìn càng không rời mắt nổi.”

“Sao hôm nay nữ thần không ngồi cạnh nam thần nhỉ?”

“Cậu ngốc à, bên cạnh Phương Kỳ Bạch có người ngồi rồi còn gì.”

“Đoán xem Dung Nhạc Vi hôm nay có nhường chỗ không?”

“Tớ cược là không.”

Giữa những lời xì xầm bàn tán xung quanh, Phương Kỳ Bạch ngẩng đầu.

Khoảnh khắc anh ngẩng đầu, cả lớp bỗng chốc yên lặng.

“Kỳ Bạch, sao vậy?”

Dung Nhạc Vi vén tóc, ngẩng lên từ quyển sách.

Đầu mũi cô thoảng qua mùi hương hoa mơ hồ, như hoa quế thấm đẫm sương mưa, mang theo làn lạnh dịu nhẹ, tựa như lạc bước vào một khu vườn sau cơn mưa.

Cô ngẩn ngơ nhìn cậu con trai trước mặt.

Rõ ràng chỉ mặc quần jeans xanh nhạt và áo thun trắng đơn giản, nhưng lại như bước ra từ tạp chí thời trang. Ngũ quan sắc nét, đường nét hoàn hảo đến mức không thể chê được chút nào. Ngay cả nốt ruồi nâu nhỏ bên mí mắt phải, cũng mang theo vẻ gợi cảm khó cưỡng.

Phương Kỳ Bạch khẽ nói:

“Xin lỗi, chỗ này tôi giữ cho người khác rồi.”

Dung Nhạc Vi trong lòng trăm lần không muốn rời đi.

Nhưng giọng nói dịu dàng và nụ cười nhạt trên môi Phương Kỳ Bạch khiến cô chẳng thể nào mặt dày ngồi lì ở đó.

“Chúc Phàm, bên này.”

Dưới ánh mắt đầy ghen tị, ngưỡng mộ và hiếu kỳ của bao cô gái, Chúc Phàm bước về phía hàng ghế của Phương Kỳ Bạch.

Ban nãy anh ta ngồi ở ghế gần lối đi, giờ chủ động đứng dậy, chuyển vào chỗ bên trong.

Ghế bật lên sau khi người rời đi.

Chúc Phàm cúi người, mái tóc dài buộc nửa rũ xuống mặt, hơi ngứa ngứa.

Một bàn tay đã nhanh hơn cô một bước, ấn nhẹ ghế xuống giúp cô.

Chúc Phàm vén tóc ra sau tai:

“Cảm ơn.”

Phương Kỳ Bạch nhướn mày:

“Hôm nay ngủ nướng à?”

Giọng nói tự nhiên, thân thiết.

Giáo sư đã bước lên bục giảng, bắt đầu bài học.

Chúc Phàm hạ thấp giọng:

“Kẹt xe.”

“Nam thần dịu dàng quá đi mất, hu hu hu hu.”

“Tớ cũng muốn được nam thần đối xử thế này.”

“Trai xinh gái đẹp đúng là vừa nhìn đã thấy mãn nhãn.”

“Nam thần và nữ thần đang thì thầm với nhau kìa, a a a a!”

“Haha, xem kìa, hoa khôi của khoa chúng ta sắp tức xanh mặt rồi.”

“Suỵt, coi chừng cô ấy chơi bùa ngải đó.”

“Tớ đây là sinh viên khoa Công nghệ thông tin mà cũng bỏ tiết để chạy sang khoa Kinh tế, chỉ để xem couple nam thần nữ thần này thôi đó.”

Chuyên ngành đại học của Chúc Phàm là do bà nội chọn – Kinh tế học.

Trước khi xuyên sách, cô học mỹ thuật – chuyên ngành Thiết kế truyền thông thị giác.

Nhờ có ký ức của nguyên chủ, việc học mấy môn này với cô không hề vất vả, thậm chí còn khá nhẹ nhàng.

Giữa giờ học, điện thoại trong túi Chúc Phàm rung hai cái.

Cô lén lấy ra xem.

Phương Kỳ Trụ: 【Vị trí/】

Phương Kỳ Trụ: 【Tới đây.】

Khi Phương Kỳ Bạch nhìn sang, Chúc Phàm lập tức tắt màn hình.

Nhận ra động tác của mình có phần đáng ngờ, cô bèn khẽ mỉm cười với Phương Kỳ Bạch.

Phương Kỳ Bạch cúi đầu ghi chép, tùy tiện hỏi một câu:

“Có chuyện gì à?”

Chúc Phàm đáp khẽ:

“Ừm.”

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!! Đúng là có chuyện thật — “túi máu” của cô đang đói.

Dù đói không khiến anh ta mất máu, nhưng sẽ khiến Phương Kỳ Trụ khó chịu.

Mà một khi khó chịu, lại đi đua xe kiểu tự sát… thì cô chết chắc.

Vị trí Phương Kỳ Trụ gửi là ở căn-tin trường.

Còn mười phút nữa mới hết tiết, cô bật lại điện thoại.

Cúi đầu, cô nhanh chóng gõ chữ.

Trên bục giảng, giáo sư đang thao thao bất tuyệt; dưới lớp, sinh viên lơ mơ sắp gục.

F: 【Em còn mười phút nữa tan học, anh chờ em ở căn-tin nhé. Em xuống liền.】

Phương Kỳ Trụ: 【Ngay bây giờ.】

Chúc Phàm chống cằm xuống bàn.

Phương Kỳ Trụ không có kiên nhẫn chờ cô tan học.

Cô đóng sách lại, nhìn sang Phương Kỳ Bạch như để xin phép, rồi lấy ra một gói khăn giấy từ túi:

“Tớ xin phép ra ngoài một lát. Nếu tớ không quay lại, giúp tớ thu dọn sách vở với.”

Phương Kỳ Bạch đặt bút xuống.

Chúc Phàm không gây chú ý tới giáo sư hay bạn học xung quanh.

Tưởng mình lặng lẽ rời khỏi lớp, cô không hề biết, hành động “lén trốn tiết” của mình đã bị nhóm sinh viên luôn theo dõi cô và Phương Kỳ Bạch chụp hàng loạt ảnh.



Chúc Phàm vừa tới căn-tin, liền nhắn tin cho Phương Kỳ Trụ.

Không thấy anh trả lời.

Cô đảo mắt nhìn quanh – không thấy bóng dáng Phương Kỳ Trụ đâu.

Cô thừa nhận là mình đi hơi chậm, nhưng cũng không đến mức không thể cho cô chút kiên nhẫn.

Cô bấm gọi video.

Phương Kỳ Trụ nhận cuộc gọi, cô thở phào nhẹ nhõm.

Gương mặt hoàn hảo của người đàn ông chiếm trọn màn hình – chỉ cần liếc mắt nhìn, đã có thể cảm nhận được sự lạnh lùng và sát khí nơi anh.

Thấy anh đang ngồi trong xe, Chúc Phàm nhăn mặt:

“Anh đừng đi mà, em đi gần hai mươi phút mới tới căn-tin đấy. Vừa nhận được tin nhắn là em chạy xuống liền, không dám ở lại học nữa mà.”

Chiếc điện thoại bị chủ nhân ném sang ghế phụ.

Chúc Phàm điều chỉnh hơi thở sau khi chạy nhanh:

“Anh muốn ăn gì? Hay mỗi món một ít nhé?”

Cô đưa điện thoại hướng về các quầy thức ăn để anh lựa chọn.

Tiếng thở gấp của cô truyền qua ống nghe, vang vọng trong xe.

“Cổng Tây, bãi đỗ xe, năm phút.”

Chưa kịp để Chúc Phàm đáp, cuộc gọi đã bị ngắt.

Chiếc Koenigsegg đen chắn ngang đường chính trong khuôn viên trường.

Chiếc Bugatti đen phía sau không dám thúc giục. Chờ một lúc, Văn Vũ Tinh mở cửa xe bước ra:

“Anh Trụ, anh đang thả hồn đấy à?”

Phương Kỳ Trụ hạ kính xe xuống, lười biếng ngước mắt:

“Lùi xe lại.”

Văn Vũ Tinh nín cười.

Xin lỗi nhé, là xe anh đang chắn đường đấy.

“Anh Trụ, anh nghĩ thông rồi à? Đã tới đây rồi thì đi ăn sáng một chút đi.”

protected text

Phương Kỳ Trụ ghét nhất điều gì? Chính là ăn uống.

Văn Vũ Tinh suýt nữa mua pháo hoa về ăn mừng.

Bao nhiêu năm theo anh Trụ, chỉ vì muốn anh ăn được nhiều một chút mà cậu đã rụng không ít tóc.

Sau khi đỗ xe xong, không nhận được chỉ thị gì từ anh Trụ, cậu đành rảnh rỗi sinh nông nổi.

Chui lên ghế phụ của Phương Kỳ Trụ, cậu lướt điện thoại.

Vừa thấy hot post mới từ diễn đàn ĐH Kinh Bắc, cậu lập tức nhấn vào xem.

“Cái quỷ gì thế này, sáng sớm đã thấy ảnh Phương Kỳ Bạch đẹp không góc chết, thấy xui quá trời.”

“Cái con Chúc Phàm kia nhìn lần đầu thì đẹp thật, nhìn lâu rồi cũng thường thôi. Hai người đó có gì đáng để mê mẩn chứ?”

Văn Vũ Tinh đưa điện thoại sang phía Phương Kỳ Trụ:

“Anh nói xem cái người P ảnh này có sến không. Hai người chỉ ngồi cạnh nhau, nói vài câu, mà dám ghép cả vòng tim hồng bao quanh hai người luôn.”

Sến đến chói mắt.

Văn Vũ Tinh cảm thấy ghế ngồi hơi cấn, khiến cậu tê cả người. Sờ thử ——

Ơ kìa, hóa ra mông cậu đang đè lên điện thoại của anh Trụ.

Phương Kỳ Trụ đưa tay.

Văn Vũ Tinh theo phản xạ đưa nhầm điện thoại của mình qua, giây sau mới giật mình:

“Đưa nhầm rồi, đây mới là của anh.”

Phương Kỳ Trụ trượt màn hình, nhìn lướt qua thông tin trong diễn đàn.

Tầm mắt anh dừng lại ở bức ảnh Chúc Phàm nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng nhìn về phía Phương Kỳ Bạch.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện