"Tôi hiểu, tôi hiểu mà," mẹ Vương lau nước mắt nói. "Từ lúc Xuân Nha gả vào nhà họ Vương chúng ta, tôi làm mẹ chồng đây vẫn luôn coi nó như con gái ruột mà thương yêu."
"Thế nên đừng nói là bà, đến tôi đây thấy thằng súc sinh Vương Đại Chí này bắt nạt Xuân Nha, trong lòng cũng khó chịu vô cùng. Nếu không phải nghĩ cho Xuân Nha và hai đứa nhỏ thì tôi đã chẳng nể nang gì mà đ.á.n.h c.h.ế.t cái thằng trời đ.á.n.h này rồi."
Nói xong, mẹ Vương còn hằn học trừng mắt nhìn con trai.
Vương Đại Chí ấm ức không nói nên lời.
Đây đúng là mẹ ruột của hắn sao! Hắn thật không ngờ, hóa ra đứa con trai này trong mắt cha mẹ lại chẳng bằng cô con dâu như Trình Xuân Nha.
Lưu Quế Hoa cũng thấy khó chịu trong lòng.
Đương nhiên cô ta không muốn cứ lén lút qua lại với Vương Đại Chí mãi, cô ta còn muốn đá Trình Xuân Nha đi để gả cho hắn cơ mà.
Cho nên, thấy thái độ của cha mẹ Vương Đại Chí đối với cô con dâu Trình Xuân Nha, bảo sao trong lòng cô ta không bực bội cho được.
Mẹ Trình cảnh cáo Vương Đại Chí thêm vài câu rồi mới ra về.
Sau khi mẹ đi, Trình Xuân Nha liền kéo Lưu Quế Hoa vào phòng nói chuyện.
"Quế Hoa, cô nói xem người đàn bà mà Vương Đại Chí cặp kè bên ngoài rốt cuộc là ai nhỉ?" Trình Xuân Nha đau khổ nói: "Người đó chắc chắn là người trong thôn mình rồi, cô nghĩ giúp tôi xem, trong thôn mình có ai là đáng nghi nhất."
Lưu Quế Hoa thoáng chột dạ, nhưng nhanh ch.óng trấn tĩnh lại: "Xuân Nha, tôi thấy thật sự là cô nghĩ nhiều rồi, anh Đại Chí nhà cô sao có thể có cái gan đó được?"
"Thôi! Cô đừng suy nghĩ lung tung nữa. Cô cứ thế này thì ngoài việc tạo thêm mâu thuẫn với anh Đại Chí ra thì còn được ích lợi gì đâu."
"Huống hồ, nếu anh Đại Chí nhà cô thật sự có người khác ở bên ngoài, cô càng làm căng lên thì chẳng phải là đang đẩy anh ấy về phía người đàn bà kia sao?"
Hừ! Với một con ngốc như Trình Xuân Nha, Lưu Quế Hoa chẳng lo cô ta có thể giữ được trái tim của Vương Đại Chí.
Thế nên dù Trình Xuân Nha có làm gì, dẫu có hiền thục đến mấy thì trái tim của Vương Đại Chí cũng sẽ không đặt trên người cô.
"Hà!" Trình Xuân Nha cười lạnh: "Tôi đây không có thói quen dùng lại đồ bẩn người khác đã dùng qua. Đừng để tôi bắt được con đàn bà bên ngoài đó là ai, nếu không tôi nhất định sẽ ly hôn với Vương Đại Chí."
"Xuân Nha, cô nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ cô định mặc kệ tất cả, thật sự muốn đẩy anh Đại Chí cho người đàn bà khác à?" Trong lòng Lưu Quế Hoa không khỏi nảy sinh ý đồ. "Xuân Nha, cô đừng làm chuyện hồ đồ."
"Cô và anh Đại Chí kết hôn bao nhiêu năm, lại có với nhau hai đứa con trai, hơn nữa cha mẹ chồng còn đối xử với cô tốt như vậy, chẳng lẽ cô thật sự cam tâm ly hôn với anh ấy sao?"
"Haiz!" Lưu Quế Hoa thở dài, vỗ vỗ mu bàn tay Trình Xuân Nha: "Mắt nhắm mắt mở cho qua đi! Cô đừng có ngốc thế chứ!"
Nếu Trình Xuân Nha nhất quyết đòi ly hôn thì cô ta có thể gả cho Vương Đại Chí rồi.
Vấn đề khó bây giờ là làm sao để Trình Xuân Nha hạ quyết tâm ly hôn, bởi cô ta tuyệt đối không thể để lộ chuyện của mình ra được. Nếu không, chưa nói đến nhà họ Trình và nhà họ Vương có tha cho cô ta hay không, ngay cả ở trong thôn này cô ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà sống.
"Không được," Trình Xuân Nha kiên quyết nói: "Tính tôi không chịu được có hạt sạn trong mắt. Vương Đại Chí đã bẩn rồi thì tôi không thể nào tiếp tục làm vợ chồng với anh ta được nữa. Đợi tôi bắt được con hồ ly tinh bên ngoài kia, tôi sẽ đi ly hôn với Vương Đại Chí ngay."
"Quế Hoa," Trình Xuân Nha nắm lấy tay Lưu Quế Hoa: "Cô nhất định phải giúp tôi. Chúng ta là chị em tốt nhất mà, nên cô phải giúp tôi, giúp tôi bắt cho được con hồ ly tinh đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lưu Quế Hoa còn có thể nói gì hơn, đành gật đầu đồng ý. Cùng lúc đó, trong lòng cô ta đã bắt đầu tính toán xem nên tìm ai làm kẻ thế thân.
Còn về phía Vương Đại Chí, Lưu Quế Hoa chẳng hề lo lắng, chỉ cần là lời cô ta nói thì không có lý nào hắn không nghe.
Lưu Quế Hoa nói chuyện với Trình Xuân Nha thêm một lúc rồi rời khỏi nhà họ Vương.
Ngay khi Lưu Quế Hoa vừa đi, Vương Đại Chí lập tức tìm cơ hội lẻn ra ngoài.
Sau đó, hai người hẹn gặp nhau ở một khu rừng nhỏ phía trước nhà họ Vương.
"Đại Chí, anh đau lắm phải không!" Lưu Quế Hoa vừa vuốt ve khuôn mặt đầy vết thương của Vương Đại Chí, vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Xuân Nha thật quá đáng, sao cô ấy có thể ra tay tàn nhẫn với anh như vậy."
"Anh là đàn ông của cô ấy, vậy mà cô ấy lại nỡ lòng nào xuống tay tàn nhẫn như thế."
"Mà rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Sao Xuân Nha lại phát hiện ra?"
Vương Đại Chí sa sầm mặt, nói: "Còn không phải tại tối qua Trình Xuân Nha đòi gần gũi, anh không thèm để ý đến cô ta nên cô ta mới nổi điên lên."
"Giờ nghĩ lại, anh thấy mình bị con đàn bà Trình Xuân Nha đó gài bẫy rồi. Cô ta không thật sự phát hiện hay nghi ngờ gì anh đâu, chẳng qua chỉ muốn trả thù anh thôi."
"Trả thù việc nửa năm nay anh không hề động vào người cô ta."
"Phì!" Vương Đại Chí khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt: "Bây giờ đến cả việc ngủ chung giường với Trình Xuân Nha anh còn thấy ghê tởm, làm sao có thể muốn động vào người cô ta được?"
"Quế Hoa, em cứ yên tâm!" Vương Đại Chí trìu mến nắm lấy tay Lưu Quế Hoa: "Mặc kệ Trình Xuân Nha có giở trò gì, anh tuyệt đối sẽ không động vào cô ta một ngón tay."
"Từ lúc ở bên em, anh đã thầm thề trong lòng rằng đời này ngoài em ra, anh sẽ không động vào bất kỳ người phụ nữ nào khác. Kể cả Trình Xuân Nha có là vợ trên danh nghĩa của anh, anh cũng tuyệt đối không chạm vào cô ta."
Lưu Quế Hoa thầm đắc ý, nhưng vẻ mặt lại tỏ ra lo lắng: "Nhưng nếu anh cứ không động vào người Xuân Nha, chẳng phải sẽ khiến cô ấy càng thêm nghi ngờ sao?"
"Thủ đoạn của Xuân Nha anh cũng thấy rồi đấy, chỉ vì nửa năm nay anh không động vào người mà cô ấy đã trả thù anh như vậy."
"Cô ấy không chỉ đ.á.n.h anh thương tích đầy mình mà còn làm hỏng cả danh tiếng của anh. Anh không biết bây giờ người trong thôn đang bàn tán về anh thế nào đâu."
"Đại Chí," Lưu Quế Hoa rưng rưng nước mắt: "Em yêu anh nhiều như vậy, làm sao nỡ nhìn anh bị Xuân Nha giày vò thế này. Hay là anh cứ chiều cô ấy một chút đi!"
"Mặc dù chỉ cần nghĩ đến cảnh anh chạm vào Xuân Nha là tim em lại đau như thắt lại, nhưng để anh không phải chịu khổ nữa, em có khó chịu một chút cũng cam lòng."
"Em yêu anh đến thế, sao nỡ để anh vì em mà phải chịu tổn thương chứ?"
"Quế Hoa, sao em lại tốt đến vậy," Vương Đại Chí cảm động ôm chầm lấy Lưu Quế Hoa: "Em yên tâm! Anh đã nói là sẽ không động vào Trình Xuân Nha nữa. Vì em, dù cô ta có giày vò anh thế nào cũng không sao cả."
"Bây giờ anh chỉ hận bản thân mình, tại sao năm đó người anh cưới lại không phải là em."
"Nếu năm đó anh cưới em thì bây giờ chúng ta đã không phải là một đôi uyên ương khổ mệnh không thể công khai như thế này."
"Đại Chí, Đại Chí," Lưu Quế Hoa nức nở, giọng điệu cảm động khôn xiết: "Sao anh lại tốt với em như vậy? Anh càng tốt với em, em lại càng hận bản thân mình năm xưa ngu dại, bị Trình Xuân Nha lừa gạt."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









