“Bà thông gia, bà đến rồi à?” Đúng lúc này, mẹ Vương bế đứa cháu trai hơn một tuổi từ trong nhà đi ra. “Đừng đứng ngoài này nữa, bà thông gia, mau vào nhà ngồi đi!”
“Bà thông gia,” mẹ Trình đi tới trước mặt mẹ Vương, vẻ mặt khó coi hết chỗ nói. “Thằng Vương Đại Chí nhà bà rốt cuộc là thế nào? Con Xuân Nha nhà tôi có lỗi với nó ở điểm nào mà nó lại bắt nạt con bé như vậy?”
“Tôi nói cho bà biết nhé, bà thông gia, thằng vương bát đản Vương Đại Chí kia nếu không có thái độ rõ ràng, mau ch.óng giải quyết con hồ ly tinh bên ngoài đi, thì tôi sẽ mang con gái về nhà mẹ đẻ đấy.”
“Nhà họ Trình chúng tôi cũng không phải loại người để mặc cho con gái bị nhà chồng bắt nạt đâu, thằng Vương Đại Chí nó…”
“Thôi mẹ, mẹ đừng nói nữa,” Trình Xuân Nha đi tới ngắt lời mẹ mình. “Người làm sai là Vương Đại Chí, mẹ trút giận lên đầu mẹ chồng con làm gì?”
Mẹ Trình trừng mắt nhìn con gái một cái: “Đúng là con gái gả chồng như bát nước đổ đi, mẹ làm thế này chẳng phải là vì muốn đòi lại công bằng cho con sao?”
“Phải rồi, thằng ranh con Vương Đại Chí đâu rồi?” Vừa nói, mẹ Trình liền hét vào trong nhà: “Vương Đại Chí, mày mau lăn ra đây cho tao!”
“Tao t.ử tế với mày quá rồi phải không? Dám bắt nạt con gái tao! Tao nói cho mày biết, mày tốt nhất là khai ra con hồ ly tinh bên ngoài ngay lập tức, nếu không thì đừng trách nhà họ Trình tao không khách sáo với mày!”
“Mẹ, Đại Chí không có ở nhà, mẹ đừng gọi nữa,” Trình Xuân Nha hốc mắt lại đỏ hoe. “Đêm qua anh ta chạy đi rồi, tên khốn Vương Đại Chí đó đến giờ vẫn chưa về.”
“Hu hu! Số tôi sao lại khổ thế này! Sao lại gả phải một gã đàn ông không ra gì như vậy chứ!”
“Cái gì?” Giọng mẹ Trình v.út lên. “Vương Đại Chí cả đêm qua không về à?”
“Giỏi lắm, càn rỡ thật! Đã bị phát hiện nó có nhân tình bên ngoài rồi, mà nó còn dám chạy đi tìm con nhân tình đó cả đêm qua.”
“Bà thông gia,” lần này ánh mắt mẹ Trình nhìn mẹ Vương càng thêm khó chịu. “Nhà bà rốt cuộc dạy con kiểu gì thế? Có ai lại dạy con như nhà bà không?”
“Nếu đã không muốn sống với nhau nữa thì dứt khoát ly hôn đi. Dù sao nhà chúng tôi cũng không sợ bị người khác chê cười. Thay vì để con gái chịu bắt nạt, chịu tủi nhục ở nhà chồng, nhà họ Trình chúng tôi thà để nó ly hôn còn hơn để nó ở lại nhà chồng chịu khổ tiếp.”
“Bà thông gia, bà bớt giận, bớt giận,” mẹ Vương sốt ruột nói. “Nói cho cùng đều là nhà họ Vương chúng tôi có lỗi với Xuân Nha, đều tại thằng vương bát đản Đại Chí nhà tôi.”
“Nhưng bà yên tâm, tôi và ông nhà sẽ chống lưng cho Xuân Nha. Thằng ranh Vương Đại Chí muốn bắt nạt con bé thì cũng phải xem hai cái thân già này có đồng ý không đã.”
“Thôi đi!” Mẹ Trình phất tay, khinh thường nói: “Nếu hai ông bà quản được con trai mình thì thằng Vương Đại Chí có thể chạy đi tìm nhân tình bên ngoài cả tối qua được sao? Đã thế còn cả đêm không về, đến giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu.”
“Tôi không thể để con gái tôi tiếp tục ở lại nhà các người chịu tủi nhục được. Bây giờ tôi sẽ đưa con bé về ngay! Chuyện này nếu nhà các người không cho nhà họ Trình chúng tôi một lời giải thích thỏa đáng thì tôi sẽ cho Xuân Nha nhà tôi ly hôn.”
“Dù sao nó còn trẻ, vẫn còn nhiều người muốn cưới, không sợ không tái giá được. Thay vì ở với thằng đàn ông có hồ ly tinh bên ngoài, thà tìm một người thật thà, t.ử tế mà gả còn hơn.”
Đương nhiên, mẹ Trình cũng chỉ nói vậy mà thôi.
Rốt cuộc, trên đời này có cha mẹ nào lại muốn thấy con cái mình ly hôn, huống hồ là ở cái thời đại này.
Tất nhiên, tiền đề là Vương Đại Chí thật sự biết sửa đổi và cắt đứt với người đàn bà bên ngoài kia. Nếu không, mẹ Trình thà để nhà mình bị người ta đàm tiếu chứ cũng nhất quyết bắt con gái mình ly hôn.
“Vậy bà mang Trình Xuân Nha về ngay đi, rồi mau tìm người khác gả cho con gái bà đi.” Đúng lúc này, Vương Đại Chí từ bên ngoài đi vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mẹ Trình xoay người, đôi mắt tóe lửa nhìn Vương Đại Chí: “Vương Đại Chí, thằng ranh nhà mày nói cái gì thế? Nghe ý của mày là mong tao mang con gái về, mong được ly hôn với nó ngay lập tức chứ gì?”
“Vương Đại Chí,” mẹ Vương đặt đứa cháu trai trong lòng xuống đất. “Thằng ranh nhà mày, nếu mày còn dám nói bậy bạ nữa thì tao sẽ… tao sẽ…”
Nói rồi, mẹ Vương chạy ra sân vớ lấy cây chổi, hốc mắt đỏ ngầu, tức giận nhìn con trai: “Thì tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày cho rồi, hôm nay hai mẹ con mình đừng hòng sống nữa!”
“Mày đã không cho cái nhà này đường sống thì tao, người làm mẹ này, còn có gì mà không dám làm nữa!”
Cùng lúc đó, cha Vương chống gậy từ trong nhà đi ra. Vẻ mặt ông âm trầm đến đáng sợ: “Vương Đại Chí, lão đây đã từng g.i.ế.c người rồi. Mày mà cứ nhất quyết ép lão đây phải g.i.ế.c con thì mày cứ thử xem.”
Vương Đại Chí có thể không sợ mẹ, nhưng không thể không sợ cha mình, nhất là khi vẻ mặt của ông lúc này lại đáng sợ như vậy.
Trong lòng hắn ta dám chắc, cha hắn không chỉ dọa suông. Nếu hắn ta còn tiếp tục ngoan cố, cha hắn thật sự có thể sẽ nổi sát tâm với mình.
“Mày nói nữa đi chứ!” Mẹ Trình gào lên. “Lúc nãy không phải to mồm lắm sao? Sao nào? Giờ không dám hó hé nữa à?”
“Vương Đại Chí à Vương Đại Chí,” mẹ Trình chỉ tay vào mặt Vương Đại Chí, tức đến nỗi toàn thân run lên. “Lúc trước đúng là tôi bị mù mắt mới đồng ý gả con gái cho nhà các người.”
“Mày nói đi, con hồ ly tinh bên ngoài của mày rốt cuộc là ai? Mày có muốn cắt đứt với nó không?”
“Không có hồ ly tinh nào cả,” Vương Đại Chí gắt gỏng nói. “Đều là Trình Xuân Nha oan cho tôi. Tóm lại, tôi chỉ nói một câu thôi, tôi không có nhân tình bên ngoài, mọi người tin hay không thì tùy.”
“Hay, hay lắm, mày giỏi lắm,” mẹ Trình tức đến mức sắp nổ tung. “Đến nước này rồi mà mày vẫn còn muốn che chở cho con hồ ly tinh đó, xem ra là không hề có ý định cắt đứt với nó rồi.”
Ngay sau đó, mẹ Trình xông lên giật lấy cây chổi trong tay mẹ Vương rồi điên cuồng vụt về phía Vương Đại Chí.
Vương Đại Chí dĩ nhiên sẽ không đứng yên chịu đòn, hắn ta túm lấy cây chổi mẹ Trình đang vụt tới rồi dùng sức đẩy bà ngã lăn ra đất.
“A!” Trình Xuân Nha hét lên như điên. “Vương Đại Chí, anh dám đ.á.n.h mẹ tôi, tôi liều mạng với anh!”
Ngay sau đó, Trình Xuân Nha lao về phía Vương Đại Chí, túm lấy hắn ta rồi đ.á.n.h túi bụi.
“Á á á!”
Vương Đại Chí bị Trình Xuân Nha đ.á.n.h cho kêu oai oái, trông t.h.ả.m không kể xiết.
Nhưng còn t.h.ả.m hơn nữa, mẹ Vương cũng lao tới, đ.á.n.h loạn xạ vào người con trai mình.
Người không biết chuyện nhìn vào còn tưởng mẹ Vương và con trai có thù sâu oán nặng gì.
Mẹ Trình lồm cồm bò dậy từ dưới đất, xoa xoa cái m.ô.n.g đau điếng vì bị ngã, rồi cũng lao vào tham chiến.
Cứ như vậy, Vương Đại Chí bị ba người phụ nữ đ.á.n.h cho tơi tả, trên mặt quả thực không còn chỗ nào lành lặn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









