“Vương Đại Chí, đồ đàn ông c.h.ế.t bằm không có lương tâm nhà anh!” Trình Xuân Nha lao tới, túm tóc Vương Đại Chí mà cào cấu túi bụi. “Vì con hồ ly tinh bên ngoài mà anh dám đuổi tôi ra khỏi nhà à?”
“Nếu anh không cho tôi con đường sống thì đêm nay chúng ta cùng c.h.ế.t cho xong! Tôi có c.h.ế.t cũng phải kéo anh c.h.ế.t chung!”
“Á! Á!”
Vương Đại Chí bị cào cho la oai oái, trong lòng lại vô cùng khó hiểu, không biết sao đêm nay tay con mụ Trình Xuân Nha này lại khỏe đến thế? Đúng vậy, dù hắn ta có dùng sức thế nào cũng không tài nào gỡ tay Trình Xuân Nha ra, không thể ngăn con mụ đàn bà c.h.ế.t tiệt này túm tóc mình được nữa.
Thấy Vương Đại Chí bị Trình Xuân Nha đ.á.n.h cho la lối om sòm, nhưng người xung quanh chẳng có ai tiến lên can ngăn.
Can ngăn cái gì mà can ngăn!
Loại người vô lương tâm như Vương Đại Chí thì cứ để Trình Xuân Nha đ.á.n.h c.h.ế.t cho hả giận.
Mẹ Vương hộc tốc chạy tới, cuối cùng cũng đến nơi.
Có điều, bà cũng chẳng thể nào xông vào giúp con trai được!
Ai bảo bà chạy đến đau cả bụng, thở không ra hơi.
Cứ thế, Vương Đại Chí lại phải chịu thêm một hồi đòn roi của Trình Xuân Nha, mãi đến khi mẹ Vương đỡ hơn một chút mới tiến lên kéo Trình Xuân Nha ra.
“Mẹ,” Trình Xuân Nha vừa bị mẹ Vương kéo ra liền khóc lóc t.h.ả.m thiết. “Sao số con lại khổ thế này! Con không sống nổi nữa, con không muốn sống nữa đâu!”
“Xuân Nha, đừng nói lời dại dột, có cha mẹ ở đây rồi! Sẽ không để thằng khốn Vương Đại Chí này bắt nạt con đâu.” An ủi con dâu xong, mẹ Vương liền quay sang tát thẳng vào mặt Vương Đại Chí một cái bốp. “Cái đồ trời đ.á.n.h nhà mày, mày đúng là biết làm rạng danh cho tao với cha mày quá nhỉ!”
“Vương Đại Chí ơi là Vương Đại Chí, sao tao lại sinh ra cái thứ không phải người như mày cơ chứ!” Mẹ Vương chỉ tay vào mặt Vương Đại Chí, trông như sắp tức đến ngất đi.
“Mẹ, con oan quá!” Vương Đại Chí cũng sắp khóc tới nơi. “Toàn là Trình Xuân Nha vu oan cho con, con không hề có nhân tình bên ngoài, đều là do con mụ đàn bà thối tha này đặt điều cho con.”
“Chát!”
Mẹ Vương lại tát thêm một cái nữa vào mặt con trai: “Nếu mày không làm cái chuyện xấu xa đó thì Xuân Nha có gây sự vô cớ không? Xuân Nha gả về nhà mình mấy năm rồi, nó là người thế nào, mẹ làm mẹ chồng chẳng lẽ không biết?”
“Nếu không phải mày thật sự tìm hồ ly tinh bên ngoài rồi đòi ly hôn với Xuân Nha, thì nó có suy sụp như vậy không?”
“Mày nói, con hồ ly tinh đó là ai? Có phải người trong thôn mình không? Vương Đại Chí, mày tốt nhất khai con hồ ly tinh đó ra ngay, nếu không đêm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày cho xong.”
Dứt lời, mẹ Vương liền đ.ấ.m thùm thụp vào người con trai.
Vương Đại Chí vốn đã bị đ.á.n.h đến tức anh ách, bây giờ lại bị mẹ mình đ.á.n.h mạnh như vậy.
Cơn tức của hắn ta lập tức bùng lên, bèn dùng sức đẩy mạnh mẹ Vương ra, khiến bà ngã sõng soài xuống đất.
“Mẹ!” Trình Xuân Nha hoảng hốt kêu lên một tiếng, ngay sau đó liền gào vào mặt Vương Đại Chí: “Vương Đại Chí, cái đồ ch.ó má lòng lang dạ sói nhà anh, đến mẹ ruột cũng dám ra tay, tôi liều mạng với anh!”
Nói rồi, Trình Xuân Nha điên cuồng lao vào Vương Đại Chí.
“Á! Á!”
Sau đó, Vương Đại Chí lại bị đ.á.n.h cho la oai oái, không hề có chút sức lực nào để đ.á.n.h trả.
“Không ngờ Trình Xuân Nha lại dữ dằn như vậy, đ.á.n.h cho Vương Đại Chí không ngóc đầu lên được.”
Người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Biết đâu là Vương Đại Chí nhường Trình Xuân Nha đấy chứ, không thì một người đàn bà như Trình Xuân Nha, dù có đ.á.n.h nhau giỏi đến đâu cũng không thể đ.á.n.h một thằng đàn ông đến mức không có sức phản kháng được.”
“Nhường cái con khỉ! Vương Đại Chí đến mẹ ruột còn dám động tay động chân thì sao có thể nhường Trình Xuân Nha được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đúng đấy, đúng đấy, mọi người đừng quên, Vương Đại Chí vì con hồ ly tinh kia mà muốn ly hôn với Trình Xuân Nha, chuyện ly hôn mà nó còn dám nói ra thì sao có thể nhường vợ được.”
“...”
“...”
Mẹ Vương ngã trên đất nghe mọi người xung quanh bàn tán, mặt già coi như bị con trai làm cho mất hết.
Mẹ Vương gắng gượng đứng dậy từ dưới đất, cú ngã vừa rồi không hề nhẹ, làm bộ xương già của bà đau ê ẩm, không biết có bị gãy không nữa.
“Xuân Nha, thôi được rồi,” mẹ Vương tiến lên giữ Trình Xuân Nha lại. “Lỡ đ.á.n.h c.h.ế.t thằng trời đ.á.n.h này thì con cũng phải đi tù theo nó đấy.”
Nói cho cùng vẫn là xót con trai.
Thấy con trai bị Trình Xuân Nha đ.á.n.h t.h.ả.m như vậy, sao mẹ Vương có thể làm ngơ được?
Dù trong lòng bà cũng hận con trai mình đến c.h.ế.t.
“Đúng vậy đó Xuân Nha, thế là được rồi, chứ lỡ nhà cô đ.á.n.h Đại Chí có mệnh hệ gì thì cô cũng khổ theo thôi.” Đây là giọng của chị dâu nào đó.
“Khổ thì khổ, dù sao tôi cũng chẳng còn đường sống nữa rồi,” Trình Xuân Nha vừa khóc vừa nói. “Vương Đại Chí hắn làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy, cho dù hắn không ly hôn được với tôi thì mặt mũi của tôi cũng mất sạch rồi.”
“Nhất là cha tôi,” Trình Xuân Nha càng nói càng đau lòng. “Tội nghiệp cha tôi cả đời đầy huân chương, lại bị đứa con bất hiếu như hắn làm cho mất hết mặt mũi. Cứ nghĩ đến cái chân tật nguyền của cha là tôi lại hận không thể cùng c.h.ế.t với hắn cho xong.”
“Xem kìa, xem kìa, Vương Đại Chí là con trai ruột mà còn không hiếu thảo bằng con dâu Trình Xuân Nha.”
“Đúng vậy, tội nghiệp cha Vương, không ngờ một anh hùng cứng cỏi như ông mà lại bị đứa con bất hiếu Vương Đại Chí này làm cho ô danh.”
“...”
“...”
Người xung quanh lại tiếp tục bàn tán.
Còn Vương Đại Chí, người đang bị bàn tán.
Thật lòng mà nói, lúc này hắn ta chỉ muốn g.i.ế.c quách Trình Xuân Nha cho xong.
Nhưng trớ trêu thay, không biết có phải gặp ma không mà đêm nay hắn ta lại bị Trình Xuân Nha đ.á.n.h cho không có sức phản kháng.
Uất ức quá! Thật sự sắp uất ức c.h.ế.t đi được.
Vương Đại Chí tưởng rằng như vậy đã đủ uất ức rồi, nhưng không ngờ còn có chuyện khiến hắn ta uất ức hơn.
Chuyện là, khi hắn cùng mẹ và Trình Xuân Nha vừa bước vào cửa nhà.
Cha Vương liền dùng cây nạng của mình vụt tới tấp vào người Vương Đại Chí: “Tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái thằng khốn nạn nhà mày! Tao cho mày đi tìm nhân tình bên ngoài này! Tao cho mày dám làm chuyện có lỗi với Xuân Nha này!”
“A a a!” Vương Đại Chí bị đ.á.n.h la oai oái. “Cha, cha đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa là đ.á.n.h c.h.ế.t con trai cha đó.”
“Thôi được rồi, ông nó,” mẹ Vương tiến lên ngăn chồng lại. “Dạy cho thằng nhóc thối này một bài học là được rồi, đừng đ.á.n.h c.h.ế.t nó thật, không thì ông bảo Xuân Nha với hai đứa nhỏ phải làm sao?”
Cha Vương tức giận lườm con trai một cái, lúc này mới không cam lòng buông cây nạng trong tay xuống: “Mày nói, con đàn bà đó là ai? Mày tốt nhất khai nó ra, nếu không tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày cho xong.”
Vương Đại Chí sao có thể khai Quế Hoa ra được.
Dù sao Quế Hoa cũng là người phụ nữ trong tim hắn, dù có bị cha đ.á.n.h c.h.ế.t, hắn ta cũng không thể nào khai Quế Hoa ra.
Đương nhiên, cha hắn cũng không thể nào thật sự đ.á.n.h c.h.ế.t hắn ta được, cho nên hắn lại càng không thể khai Quế Hoa ra.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









