Cha mẹ Trình bị đả kích nặng nề!

Nhưng họ lại không đủ tự tin để hoàn toàn trở mặt với Mộ Thượng Thành. Rốt cuộc, nhà đã bán rồi, nếu bị Mộ Thượng Thành đuổi đi thì họ chẳng còn nơi nào để đi cả.

Tóm lại, giờ phút này, cha mẹ Trình hối hận vô cùng.

Sớm biết Mộ Thượng Thành là con sói đội lốt cừu thì họ đã chẳng đời nào bán nhà đi.

Vài ngày sau, Mộ Như Tình cuối cùng cũng được xuất viện.

“Mẹ, con không muốn ở chung phòng với Mộ Nam Tích, mau dọn đồ của nó ra khỏi phòng đi, phòng này con muốn ở một mình.” Vừa về đến nhà, Mộ Như Tình đã bắt đầu làm ầm lên.

Cô ta còn liếc Mộ Nam Tích một cái bằng ánh mắt cực kỳ chán ghét.

Mộ Nam Tích tức đến nỗi toàn thân run rẩy.

Đây chính là người em gái mà cô đã cắt một quả thận để cứu sống đấy.

Lúc này, Mộ Nam Tích cuối cùng cũng hiểu vì sao mẹ không cần mình nữa. Rốt cuộc, cô đúng là ngốc như heo, đến một đứa trẻ mười hai tuổi như Mộ Như Tình cũng có thể xoay cô như chong ch.óng.

Trong tình huống như vậy, mẹ mà còn muốn cô mới là chuyện lạ.

“Như Tình, sao con lại có thể nói như vậy?” Trình Xuân Huyên nghe không lọt tai nữa, bèn nói: “Nhà chỉ có ba phòng, con không ngủ chung với chị thì bảo chị con ngủ ở đâu?”

“Con quan tâm Mộ Nam Tích ngủ ở đâu làm gì?” Mộ Như Tình bĩu môi. “Đây là nhà con, không phải nhà của Mộ Nam Tích. Con không đuổi nó đi là tốt lắm rồi, còn muốn nó ngủ chung phòng với con ư? Mộ Nam Tích nó có xứng không?”

“Còn cả bác cả nữa,” Mộ Như Tình nhìn Trình Xuân Huyên bằng ánh mắt khinh thường. “Bao giờ thì bác mới dọn ra khỏi nhà tôi? Sao bác lại không biết xấu hổ thế nhỉ! Không thể vì bác ly hôn mà cứ ăn vạ ở nhà tôi mãi được!”

“Con… con…” Trình Xuân Huyên tức đến không thở nổi, ngay sau đó cô ta nhìn em gái mình: “Xuân Thiến, em không quản Như Tình à? Em cứ để nó nói về người bác cả này như vậy sao?”

“Chị cả, Như Tình còn nhỏ không hiểu chuyện, chị là người lớn sao lại đi so đo với một đứa trẻ làm gì?” Trình Xuân Thiến nói với vẻ mất kiên nhẫn. “Huống hồ những gì Như Tình nói cũng không sai.”

“Tuy chúng ta là chị em ruột, tạm thời cho chị ở nhờ thì không thành vấn đề, nhưng chị không thể cứ ở lì nhà em mãi được!”

“Một là chị mau đi thuê nhà rồi dọn ra ngoài, hai là tìm người khác mà tái giá. Dù sao tuổi chị cũng không lớn lắm, muốn tìm người lấy chồng chắc vẫn dễ thôi.”

Trình Xuân Huyên tức đến thở hồng hộc: “Trình Xuân Thiến, cô có còn lương tâm không vậy! Tôi ly hôn vì cái gì, cô là người rõ nhất mà.”

“Bây giờ thì sao? Muốn qua cầu rút ván phải không?” Vừa nói, Trình Xuân Huyên vừa khóc nức nở. “Cái con nhóc c.h.ế.t tiệt không có lương tâm này, cũng không nghĩ xem người chị cả này từ nhỏ đến lớn đã thương cô biết bao nhiêu.”

“Thậm chí để gom đủ tiền phẫu thuật cho con gái cô, tôi còn bị Lưu Bẩm lôi đi ly hôn. Vậy mà cô thì hay rồi, không cảm ơn tôi thì thôi, lại còn đối xử với tôi như thế này.”

“Cha mẹ,” Trình Xuân Huyên quay sang nhìn cha mẹ. “Hai người không nói gì sao? Cứ để Xuân Thiến bắt nạt con như vậy à?”

Cha mẹ Trình né tránh ánh mắt của con gái lớn.

Không phải họ không muốn bênh vực con gái lớn, mà là…

Hôm bị Mộ Thượng Thành đả kích nặng nề, ngày hôm sau cha mẹ Trình liền đi tìm con gái út khóc lóc kể lể.

Vốn tưởng con gái út sẽ đứng về phía mình, ai ngờ cô ta cũng trách mắng họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lý do là, dạo gần đây Mộ Thượng Thành cũng ngứa mắt với cả cô ta, nên bảo hai ông bà già cố nhịn đi, đừng gây thêm phiền phức cho cô ta nữa.

Cha Trình và mẹ Trình vốn đã thiên vị con gái út, nghe con nói vậy thì nào dám oán thán gì thêm, nên lúc này càng không dám lên tiếng bênh vực con gái lớn.

Trình Xuân Huyên thấy thái độ của cha mẹ, trái tim lạnh ngắt.

Trình Xuân Thiến không thèm để ý đến chị cả nữa mà quay sang nói với Mộ Nam Tích bằng giọng áy náy: “Nam Tích, con cũng biết em con mới xuất viện, cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.”

“Vậy nên đành làm khó con một chút, tạm thời dọn đồ sang phòng ông bà ngoại đi, con cứ chen chúc với bác cả một thời gian nhé.”

Trình Xuân Huyên ngủ chung phòng với cha mẹ Trình, vì phòng nhỏ nên chiếc giường của cô chỉ rộng 1 mét 2.

Giường 1 mét 2 một người ngủ thì vừa vặn, nhưng hai người thì khỏi cần nghĩ cũng biết sẽ chật chội đến mức nào.

“Dì út, giường của bác cả nhỏ như vậy, làm sao con chen chúc với bác ấy được,” Mộ Nam Tích đỏ hoe mắt. “Huống hồ con cũng cần tĩnh dưỡng mà! Dì phải biết, con đã cắt một quả thận để cấy ghép cho em gái đấy.”

Từ sau khi vết mổ lành lại, Mộ Nam Tích luôn cảm thấy cơ thể mình rất yếu, điều này càng làm cô thêm hối hận.

Ai nói cơ thể chỉ cần một quả thận là đủ, cắt đi một quả cũng không ảnh hưởng gì cơ chứ.

Toàn là nói hươu nói vượn, từ lúc phẫu thuật xong, Mộ Nam Tích đã cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn khác trước.

Nếu Mộ Như Tình còn biết cảm ơn thì trong lòng Mộ Nam Tích có lẽ đã dễ chịu hơn một chút.

Dù sao cũng là em gái ruột, hơn nữa Như Tình từ nhỏ đã thân thiết với người chị này, cô tin rằng tình cảm của em gái dành cho mình là thật, chứ không phải cũng coi cô là một quân cờ.

Nhưng xem ra bây giờ tất cả chỉ là cô vọng tưởng mà thôi, và Mộ Nam Tích cô quả thực ngốc hết t.h.u.ố.c chữa, đến một đứa trẻ cũng có thể xoay cô như chong ch.óng.

Mộ Nam Tích cảm thấy mình thật t.h.ả.m hại, cái kiểu t.h.ả.m hại của một kẻ ngốc nghếch, bây giờ cô thực sự rất hận bản thân sao lại ngu xuẩn đến thế.

Chỉ cần cô thông minh hơn một chút thôi, cô đã không đẩy mình vào tình cảnh này.

“Chị đã xuất viện bao nhiêu ngày rồi, cần tĩnh dưỡng cái gì,” Mộ Như Tình nói xẵng. “Huống hồ tình trạng cơ thể của chị có so được với tôi không? Chị đừng tưởng hiến cho tôi một quả thận là hay ho lắm, rồi vọng tưởng làm đại tiểu thư ở nhà tôi.”

“Tôi nói cho chị biết, tôi nhất quyết không ở chung phòng với chị đâu. Một là chị chen chúc với bác cả, hai là ngủ thẳng xuống đất.”

“Hoặc là chạy về cầu xin mẹ chị, để mẹ chị nhận lại chị, thế thì chị lại có thể làm đại tiểu thư, không cần phải chịu thiệt ở lì nhà tôi nữa.”

“Có điều mẹ chị đã nhận nuôi một đứa trẻ hoang về rồi,” Mộ Như Tình cười nhạo. “Thế nên, chắc chắn bà ấy sẽ không đời nào muốn lại đứa con gái ngốc như heo này đâu.”

“Chị muốn làm lại đại tiểu thư như trước kia ư, nằm mơ còn nhanh hơn đấy!”

Mộ Như Tình vốn đã vô cùng ghen tị với Mộ Nam Tích, nhưng trước đây dù ghen tị đến mấy cũng phải diễn kịch với cô, sớm đã khiến cô ta ngột ngạt c.h.ế.t đi được.

Bây giờ không cần phải diễn nữa, thử hỏi Mộ Như Tình có còn kìm nén bản thân không? Đương nhiên là phải làm sao cho hả hê thì làm, tóm lại cứ thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Mộ Nam Tích là trong lòng cô ta lại sướng rơn.

“Được rồi, càng nói càng quá đáng phải không?” Trình Xuân Thiến giả vờ trách mắng con gái một câu, rồi lại quay sang Mộ Nam Tích: “Nam Tích, con đừng giận em con.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện