Cha Trình và mẹ Trình cả đêm không ngủ, sáng sớm hôm sau, trời còn tờ mờ sáng thì hai ông bà đã ra khỏi nhà.
Bọn họ muốn đi tìm đứa con gái bất hiếu Trình Xuân Nha.
Dù làm vậy thật ra cũng chẳng có tác dụng gì.
Bởi vì đứa con gái bất hiếu kia vốn chẳng thèm để bọn họ vào mắt.
Nhưng dù vậy, họ vẫn quyết đi tìm Trình Xuân Nha.
Đêm qua họ không hề chợp mắt, càng nghĩ càng tức. Nếu không tìm Trình Xuân Nha mắng cho một trận ra trò thì cục tức trong lòng này không thể nào nguôi được.
“Keng keng keng!”
Dì Ngô vừa mới thức dậy thì nghe thấy tiếng chuông cửa: “Sớm thế này, ai lại đến nhỉ!”
“Oáp!” Dì Ngô vừa ngáp vừa ra mở cửa, nhưng khi nhìn thấy hai vợ chồng cha mẹ Trình ngoài cửa, sắc mặt cô lập tức sa sầm.
Chẳng đợi dì Ngô nói gì, mẹ Trình đã đẩy dì ra rồi cùng cha Trình đi vào.
“Trình Xuân Nha, mày cút xuống đây cho tao! Mày cái đồ không biết xấu hổ, lại còn dám nuôi trai bao! Mặt mũi của mẹ với cha sắp bị mày làm cho mất hết rồi.”
“Sớm biết mày là cái thứ của nợ không biết xấu hổ này, lúc trước tao đã không sinh mày ra! Bây giờ mày cút ngay xuống đây cho tao, nếu không thì…”
Nói rồi, mẹ Trình nhìn thấy bình hoa trên cái tủ bên cạnh, bà ta lập tức lao tới, vớ lấy bình hoa rồi ném mạnh xuống đất.
“A! Bà làm gì vậy?” Thấy mẹ Trình còn định đập phá đồ đạc tiếp, dì Ngô vội vàng lao lên ngăn cản: “Hai người cút đi ngay! Cô Trình đã nói không chào đón hai người đến nhà.”
“Tôi nói cho bà biết, nếu bà còn dám đập thêm thứ gì nữa thì tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức.”
“Thì cô báo đi!” Mẹ Trình chẳng hề sợ lời cảnh cáo của dì Ngô: “Tôi đang ở nhà con gái tôi, đập đồ của con gái tôi, dù cảnh sát có tới cũng không làm gì được bọn tôi đâu?”
“Ông già,” ngay sau đó, mẹ Trình quay sang hét với cha Trình: “Ông còn ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau đập cho tôi, đập mạnh vào!”
“Con gái bất hiếu Trình Xuân Nha làm ra chuyện mất mặt như vậy, hại hai cái mặt già này của chúng ta không biết giấu vào đâu. Đã sinh ra cái thứ tai họa này, không làm gì được nó thì chẳng lẽ không thể gây thêm phiền phức cho nó à?”
Cha Trình nghe vợ mình nói vậy, cũng lập tức tiện tay vớ lấy một cái bình hoa mà đập.
Hôm nay họ đến để trút giận, nên đương nhiên làm thế nào hả giận thì làm, cứ bắt đầu từ việc đập phá đồ đạc trước đã.
“Choang! Choang! Choang!”
Dì Ngô cuống đến phát điên, bởi dì chỉ có một mình, ngăn được mẹ Trình thì dĩ nhiên không thể ngăn cha Trình đập đồ.
“Ồ! Đây là đang làm gì vậy?” Đúng lúc này, Trình Xuân Nha từ trên lầu đi xuống, theo sau cô là Tiếu Ân Đông. “Sáng sớm tinh mơ thế này, không biết còn tưởng nhà tôi gặp cướp.”
“Trình Xuân Nha, mày, cái đồ không biết xấu hổ, cuối cùng cũng chịu lết xuống đây rồi,” mẹ Trình lập tức lao tới trước mặt Trình Xuân Nha, tức giận chỉ vào Tiếu Ân Đông sau lưng cô: “Đây là thằng trai bao mày nuôi à?”
“Mày cái đồ không biết xấu hổ, mày có còn chút liêm sỉ nào không hả! Tìm một thằng trai bao bằng tuổi con gái mình, sao mày có thể xuống tay được chứ?”
“Còn mày nữa, thằng trai bao kia,” mẹ Trình lập tức trút giận sang Tiếu Ân Đông: “Thân là đàn ông mà lại tự hạ mình đi làm trai bao cho người khác.”
“Rốt cuộc là loại cha mẹ vô liêm sỉ nào mới đẻ ra cái thứ hạ tiện như mày.”
Tiếu Ân Đông tức giận đến mặt đỏ bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bởi vì cha mẹ là những người quan trọng nhất trong lòng anh, anh không thể chịu đựng được việc người khác sỉ nhục họ.
“Chát!”
Trình Xuân Nha tát thẳng vào mặt mẹ Trình: “Chó cũng không sủa dai như bà. Bà nói xem, bà sủa dai như vậy, miệng lại còn thối thế này, có phải là đang mong người khác tát c.h.ế.t bà không?”
“Mày… Mày dám đ.á.n.h tao.” Mẹ Trình không thể nào ngờ được, đứa con gái bất hiếu này lại dám đ.á.n.h mình! “Chát!”
Trình Xuân Nha lại tát thêm một cái nữa: “Đánh thì đ.á.n.h thôi. Miệng bà thối như vậy, đ.á.n.h bà không phải là chuyện quá bình thường sao? Bà già c.h.ế.t tiệt nhà bà cần gì phải kinh ngạc như thế?”
“Trình Xuân Nha, mày, đứa con bất hiếu, mày dám đ.á.n.h cả mẹ mày,” cha Trình lao tới định đ.á.n.h Trình Xuân Nha: “Mày, cái thứ bất hiếu bất nghĩa, xem tao có đ.á.n.h c.h.ế.t mày không.”
“Bốp!”
Trình Xuân Nha đ.ấ.m thẳng một quyền vào bụng cha Trình, khiến ông ta đau đến mức mặt mũi nhăn nhó, ôm bụng từ từ ngã khuỵu xuống đất.
“Ông à!” Mẹ Trình hét lên, vội vàng chạy đến bên chồng lo lắng xem xét, sau đó dùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn Trình Xuân Nha: “Trình Xuân Nha, mày sẽ bị trời đ.á.n.h! Đứa con bất hiếu như mày sẽ bị trời đ.á.n.h!”
“Thật sao?” Trình Xuân Nha mỉm cười: “Tôi có bị trời đ.á.n.h hay không thì chưa biết, nhưng nếu hai người còn dám quậy nữa, tôi đảm bảo sẽ cho hai ông bà già này bị khiêng ngang ra ngoài.”
“Dù sao tôi có rất nhiều tiền, dù có đ.á.n.h cho hai ông bà già này tàn phế thì cũng không sợ không trả nổi tiền t.h.u.ố.c men.”
“Haiz! Biết sao được, có tiền là có thể tùy hứng. Mấy thứ già cả không có tiền như hai người thì không thể nào hiểu được niềm vui của người có tiền đâu.”
“Mày cứ đ.á.n.h c.h.ế.t bọn tao đi cho rồi,” mẹ Trình tức đến bật khóc: “Hu hu! Rốt cuộc là tao đã tạo nghiệp gì mà lại sinh ra cái thứ nghiệp chướng như mày, không biết xấu hổ thì thôi đi, đằng này còn dám đ.á.n.h cả cha mẹ.”
“Tao nói cho mày biết, Trình Xuân Nha, mày đừng tưởng có tiền là không ai trị được mày. Tao sẽ đi báo cảnh sát, để cảnh sát bắt mày lại.”
Tiếu Ân Đông lo lắng nhìn Trình Xuân Nha.
Anh sợ nếu mẹ Trình thật sự đi báo cảnh sát thì Trình Xuân Nha chắc chắn sẽ gặp rắc rối.
“Dì Ngô, còn ngẩn ra đó làm gì? Không nghe thấy bà già này nói muốn báo cảnh sát sao? Còn không mau giúp bà ta gọi điện báo cảnh sát đi,” Trình Xuân Nha nói với dì Ngô.
Tuy không hiểu tại sao cô Trình lại ra lệnh như vậy, nhưng dì Ngô vẫn nhanh ch.óng đi gọi điện báo cảnh sát.
“Chị, sao chị lại có thể bảo dì Ngô đi báo cảnh sát chứ?” Tiếu Ân Đông sốt ruột nói.
“Yên tâm đi! Sẽ không có chuyện gì đâu,” Trình Xuân Nha nhìn Tiếu Ân Đông: “Chỉ là chuyện nhỏ thế này, em còn sợ chị không giải quyết được à?”
“Mẹ, có chuyện gì vậy?” Đúng lúc này, Trình Phó Tĩnh từ trên lầu chạy xuống: “Hai người kia là ai? Họ đang làm gì ở nhà mình vậy?”
Mẹ Trình vừa nhìn thấy Trình Phó Tĩnh, đôi mắt bà ta như muốn phun ra lửa: “Mày chính là đứa con hoang mà Trình Xuân Nha nhận nuôi à, nhìn là biết không phải thứ tốt lành gì, thảo nào lại được cái thứ trời đ.á.n.h kia nhận nuôi.”
“Cháu không cho phép bà nói mẹ cháu như vậy,” Trình Phó Tĩnh vô cùng tức giận nói: “Bà mới là thứ trời đ.á.n.h, mà còn là thứ già cả trời đ.á.n.h nữa.”
“Bà nói xem, bà đã già từng này tuổi rồi mà nói chuyện vẫn thất đức như vậy, bà không sợ ông trời thu bà đi à?”
Bị một đứa trẻ mắng như vậy, mẹ Trình tức đến nỗi sắp trợn trắng mắt.
“Được rồi, đôi co với thứ già cả như vậy, con là một đứa trẻ không thấy phí lời à?” Trình Xuân Nha xoa đầu Trình Phó Tĩnh nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









