“Nhưng chẳng lẽ chúng ta không làm gì cả, cứ để mặc cho thằng khốn Lưu Bẩm kia bắt nạt Xuân Huyên à?”
Cha Trình vẫn tỏ ra rất tức giận: “Đây là nó bắt nạt nhà chúng ta không có con trai! Nếu nhà mình có con trai, Xuân Huyên có em trai chống lưng thì thằng Lưu Bẩm đó có dám bắt nạt nó như vậy không?”
Không có con trai là nỗi đau không thể nhắc tới trong lòng cha Trình, hễ cứ nhắc đến là lòng ông lại đau như cắt.
“Thôi được rồi, cha đừng nói nữa được không?” Trình Xuân Thiến bực bội nói: “Việc quan trọng nhất bây giờ là chuyện hai đứa nhỏ ra nước ngoài phẫu thuật, nên chúng ta mau nghĩ cách xem phải làm thế nào để Nam Tích giả vờ nhảy lầu tự t.ử đây!”
“Cái gì mà giả vờ nhảy lầu tự tử?” Trình Xuân Huyên liền quên cả khóc: “Chẳng lẽ mọi người lại muốn Nam Tích làm trò tự t.ử nữa à?”
“Không được, không được,” Trình Xuân Huyên vội vàng lắc đầu: “Bây giờ việc quan trọng nhất của Nam Tích là phải nghỉ ngơi, mau chóng dưỡng cho lành vết thương, sao có thể lại làm con bé hao tổn tinh thần được chứ?”
“Chỉ là giả vờ thôi, tổn hại tinh thần gì chứ,” mẹ Trình bĩu môi: “Tóm lại chuyện này con đừng xen vào, cứ lo cho xong chuyện của con đi! Con mà có được một nửa bản lĩnh của Xuân Thiến thì cha con có cần phải tức đến thế vì chuyện của con không?”
Nói về chuyện giữ trái tim đàn ông, trong ba đứa con gái thì cũng chỉ có cô con gái út là có bản lĩnh này.
Cái đứa bất hiếu Trình Xuân Nha thì khỏi phải bàn.
Còn đứa con gái lớn thì đúng là vô dụng, phải mà nó có được một nửa bản lĩnh của em út thì Lưu Bẩm có đòi ly hôn không? Đương nhiên, Lưu Bẩm cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Nếu sớm biết Lưu Bẩm là cái thứ không ra gì như vậy thì năm đó đã không gả con gái lớn cho hắn.
Trình Xuân Huyên vẻ mặt đầy tủi thân.
Thật ra cô ta rất ghen tị với em gái mình, nhìn Mộ Thượng Thành đối xử với em út tốt biết bao!
Chẳng giống tên khốn Lưu Bẩm kia, lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ với cô ta, chứ đừng nói đến chuyện quan tâm.
Tóm lại, đúng là không nên so sánh, nếu không càng so sánh lại càng thấy đau lòng.
Mộ Nam Tích, cái đồ não tàn đó, đương nhiên sẽ không khiến Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến thất vọng.
Thế là, mấy người họ đã chốt xong kế hoạch.
Chiều hôm sau, Mộ Nam Tích đã đứng trên sân thượng bệnh viện làm loạn đòi tự tử, khiến cả cảnh sát và lính cứu hỏa cũng phải kinh động.
Khi Trình Xuân Nha mặc bộ đồ công sở, đi giày cao gót màu đen, đeo kính râm và thong thả đến bệnh viện thì Mộ Nam Tích đã đứng trên sân thượng hóng gió được hai tiếng đồng hồ.
“Ồ! Vẫn chưa nhảy à?” Trình Xuân Nha tháo kính râm, nhìn Mộ Nam Tích đứng cách đó không xa, cười như không cười nói: “Không phải muốn nhảy lầu sao? Thế còn đứng đực ra đó làm gì? Sao không mau nhảy đi.”
“Trình Xuân Nha, cô có phải là người không vậy!” Mộ Thượng Thành phẫn nộ nói: “Con sắp nhảy lầu rồi mà cô là mẹ còn đứng đó nói mát được.”
“Tôi nói cho cô biết, nếu Nam Tích có mệnh hệ gì, tôi nhất định sẽ không để yên cho cô đâu.”
Trình Xuân Nha khinh thường nhìn Mộ Thượng Thành từ trên xuống dưới một lượt: “Không để yên cho tôi, chỉ bằng anh á? Mộ Thượng Thành? Không phải tôi coi thường anh, mà là anh nặng bao nhiêu cân lạng, chẳng lẽ trong lòng anh không tự biết hay sao?”
“Ha ha! Còn đòi không để yên cho tôi, thật không biết anh lấy đâu ra cái mặt mà mạnh miệng như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chị hai, đến nước này rồi mà chị còn có tâm trạng nói móc anh Thượng Thành à!” Trình Xuân Thiến khóc lóc nói: “Chị mau lên, mau khuyên Nam Tích xuống đi, không thể để con bé xảy ra chuyện được!”
“Chị Trình, cảm xúc của con gái chị hiện giờ rất không ổn định,” một viên cảnh sát nhìn Trình Xuân Nha nói: “Chúng tôi cần chị phối hợp trấn an cảm xúc của con gái, tốt nhất là có thể...”
Trình Xuân Nha giơ tay lên, ngắt lời viên cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, tôi thấy mình cần phải nói rõ một chút, tôi đến đây không phải để khuyên Mộ Nam Tích đừng nhảy lầu, mà là đến để nhặt xác cho nó.”
“Cho nên anh cũng đừng làm khó tôi, tôi chỉ mong Mộ Nam Tích mau nhảy xuống, để tôi còn nhặt xác cho nó xong rồi đi, làm sao có chuyện đi trấn an cảm xúc của nó được?”
Mấy viên cảnh sát bên cạnh đều ngớ người trước những lời của Trình Xuân Nha.
Đồng thời, ai nấy đều có ấn tượng không tốt về cô.
Rốt cuộc, người mẹ tàn nhẫn như vậy thật đúng là khiến người ta được mở rộng tầm mắt.
“Trình Xuân Nha, cô không phải là người!” Mộ Thượng Thành suy sụp gào lên: “Cô chính là súc sinh, chỉ có súc sinh mới tàn nhẫn với m.á.u mủ ruột rà của mình như thế.”
“Phải, tôi là súc sinh, nhưng chẳng phải là học từ anh sao?” Trình Xuân Nha cười nhạo: “Anh là chồng mà có thể thông gian với em vợ, ép tôi, người vợ chính thức này, phải ly hôn.”
“Thế vẫn chưa đủ, bây giờ đứa con hoang của anh và cô ta cần thay thận, anh lại muốn lấy thận của con gái tôi để thay cho đứa con hoang của hai người. Nực cười hơn nữa là còn muốn bắt tôi bỏ tiền cho hai đứa nhỏ ra nước ngoài phẫu thuật.”
“Vậy nên, cùng là súc sinh, Mộ Thượng Thành anh cao thượng hơn tôi ở chỗ nào?” Trình Xuân Nha cười lạnh một tiếng: “Người ta thường nói rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh ra đã biết đào hang.”
“Bởi vậy, hai con súc sinh chúng ta sinh ra một con súc sinh con thì có gì lạ đâu nhỉ?” Vừa nói, Trình Xuân Nha vừa nhìn về phía Mộ Nam Tích: “Đừng có trừng mắt, tao đang nói mày đấy, con súc sinh con ạ.”
“Còn làm trò tự tử, một lần chưa đủ, lại thêm lần nữa. Mày làm vậy chẳng phải là muốn người mẹ ruột này vung tiền như rác, đồng ý bỏ tiền cho mày và đứa con hoang Mộ Như Tình kia ra nước ngoài phẫu thuật sao?”
“Tao nói cho mày biết, đừng có nằm mơ! Tao thà lấy tiền lo cho mày một đám tang thật hoành tráng, chứ không đời nào tiêu tiền cho con hoang Mộ Như Tình kia.”
“Cho nên mau lên, đừng lãng phí thời gian của mọi người nữa, nhảy nhanh lên đi. Lát nữa tao còn có cuộc họp, không có thời gian đứng đây hóng gió lạnh với mày đâu.”
Vẻ mặt của những viên cảnh sát xung quanh trở nên phức tạp.
Mới lúc nãy, họ vẫn còn thấy Trình Xuân Nha là một người mẹ tàn nhẫn.
Nhưng nghe cô nói một hồi, họ lập tức lại chuyển sang đồng cảm với cô.
Bị chồng và em gái ruột phản bội đã đành, con gái ruột lại còn là một đứa ngu ngốc.
Rốt cuộc là kiếp trước đã tạo nghiệp gì mà kiếp này lại gặp phải đứa con gái khiến người ta phiền lòng đến thế.
“Chị hai, sao chị lại có thể như vậy,” trong lòng Trình Xuân Thiến nóng như lửa đốt, nhưng vẫn khóc đến gần như suy sụp: “Chị hai, em xin chị đấy, mau khuyên Nam Tích xuống đi được không? Nếu không, lỡ con bé kích động nhảy xuống thật thì chúng ta sẽ...”
“Dì út, con sẽ không xuống đâu,” Mộ Nam Tích kích động khóc nói: “Trừ phi mẹ con đồng ý điều kiện của con, nếu không con sẽ nhảy xuống ngay lập tức. Dù sao nếu mẹ không đồng ý, hôm nay con cũng không sống nữa.”
*Bốp bốp!*
Mộ Thượng Thành quỳ phịch xuống đất, tự vả vào mặt mình mấy cái thật mạnh: “Xuân Nha, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của anh, năm đó anh không nên phản bội em.”
“Em muốn đ.á.n.h muốn g.i.ế.c cứ nói một lời, chỉ cần em có thể khiến Nam Tích đi xuống, cho dù bây giờ em muốn mạng của anh, anh cũng lập tức đưa cho em.”
“Ồ! Đến bây giờ mà vẫn còn giở trò với tôi à?” Trình Xuân Nha nhìn Mộ Thượng Thành đang quỳ trên đất bằng ánh mắt khinh bỉ: “Mộ Thượng Thành, tôi thật sự bái phục anh đấy, vừa muốn lợi dụng, vừa muốn đào hố chôn tôi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









