"Sao có thể được?" Mộ Thượng Thành nói. "Em không biết Trình Xuân Nha quan tâm Nam Tích đến mức nào sao? Quan trọng nhất là, Trình Xuân Nha chỉ có mình Nam Tích là con gái thôi."
"Hơn nữa bây giờ cô ta cũng lớn tuổi rồi, gần như không có khả năng tìm người khác để tái hôn rồi sinh thêm con nữa. Vì vậy, có thể nói Nam Tích là đứa con duy nhất trong đời cô ta, làm sao cô ta có thể không cần con bé được chứ."
Nghe chồng nói vậy, Trình Xuân Thiến liền bớt căng thẳng, nhưng chân mày vẫn nhíu chặt: "Nhưng thái độ của chị em anh cũng thấy rồi đấy, chị ấy hoàn toàn chẳng thèm để tâm đến chuyện Nam Tích tự tử."
"Tuy biết rõ là chị ấy chỉ đang giả vờ thôi, nhưng vấn đề là chúng ta không thể dây dưa mãi thế này được! Nếu chị em cứ nhất quyết kéo dài thời gian với chúng ta như vậy, thì chúng ta làm sao mà chịu nổi!"
"Đúng là một vấn đề," Mộ Thượng Thành cau mày thật chặt. "Nhưng Nam Tích vừa mới c.ắ.t c.ổ tay tự t.ử xong, chúng ta không thể bắt con bé làm ầm lên đòi tự t.ử lần nữa ngay được!"
Trình Xuân Thiến cũng rầu rĩ.
Dù sao Mộ Nam Tích cũng là người phải hiến thận cho con gái cô ta, nên cô ta đương nhiên phải cân nhắc đến tình trạng sức khỏe của con bé.
Vết thương c.ắ.t c.ổ tay tự t.ử vẫn chưa lành, m.á.u mất còn chưa bù lại được. Nếu bắt Mộ Nam Tích làm loạn đòi tự t.ử lần nữa, ai biết cơ thể con bé có chịu nổi không.
"Bên phía Nam Tích, trước mắt chúng ta không thể làm gì thêm được," Mộ Thượng Thành nói tiếp. "Em gọi điện cho cha mẹ và chị cả đi, bảo họ khuyên nhủ Trình Xuân Nha."
"Làm vậy có được không?" Trình Xuân Thiến không mấy lạc quan về đề nghị này. "Từ sau khi chị em ly hôn với anh năm đó, chị ấy đã ôm hận cha mẹ và chị cả lắm rồi."
"Bao năm nay, ngoài những lúc lễ Tết giữ thể diện ra thì chị em gần như chẳng thèm đoái hoài gì đến cha mẹ và chị cả. Bảo họ đi khuyên nhủ thì có tác dụng gì chứ?"
Trình Xuân Thiến là con gái út trong nhà, từ khi sinh ra đã được cả nhà cưng chiều.
Vì vậy, sau khi chuyện của cô ta và Mộ Thượng Thành vỡ lở năm đó, dù người nhà họ Trình đều mắng cô ta, nhưng cuối cùng vẫn nhất loạt đứng về phía cô ta, khuyên Trình Xuân Nha ly hôn với Mộ Thượng Thành để mọi chuyện không bị làm ầm lên.
Cũng chính vì thế, nguyên chủ căm hận gia đình mình đến tột cùng. Ngay từ khi họ chọn đứng về phía Trình Xuân Thiến, cô đã không còn coi họ là người nhà nữa.
Cho nên mấy năm nay sau khi phất lên, nguyên chủ không để người nhà được hưởng ké chút lợi lộc nào.
Dù sao thì cứ giữ thể diện là được, còn muốn có được lợi lộc gì từ cô thì đừng có mơ.
...
Sau khi nhận được điện thoại của Trình Xuân Thiến, cha mẹ Trình và chị cả Trình liền tìm đến Trình Xuân Nha vào ngày hôm sau.
Lúc họ vào nhà, Trình Xuân Nha vẫn còn ở trên lầu.
Mẹ Trình nhìn căn biệt thự rộng thênh thang của con gái thứ, dù không phải lần đầu đến đây nhưng trong lòng vẫn thấy cực kỳ khó chịu.
"Nhìn đi, nhìn đi!" Mẹ Trình oán giận nói. "Hai cái thân già này của chúng ta đến giờ vẫn còn ở trong căn nhà tập thể cũ kỹ. Còn con nha đầu c.h.ế.t tiệt Xuân Nha kia thì xem, ở biệt thự to như thế này mà cũng không nghĩ đến việc đón chúng ta qua ở cùng."
"Đương nhiên, tôi cũng chẳng thèm ở chung với nó để phải nhìn sắc mặt của nó, nhưng nó giàu như vậy, chẳng lẽ không thể mua cho chúng ta một căn nhà mới sao?"
"Đúng là tốn công nuôi con nha đầu c.h.ế.t tiệt này, sớm biết nó là cái thứ như vậy thì năm đó cứ để mặc cho bà nội mày đem nó cho người khác là xong."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Năm đó, khi mẹ Trình sinh đứa con gái thứ hai, mẹ chồng đã đòi đem cho người khác, bởi bà ta trọng nam khinh nữ, chỉ mong con dâu mau chóng m.a.n.g t.h.a.i lần nữa để sinh cho bà ta một đứa cháu trai.
Chẳng qua là cha mẹ Trình không đồng ý. Vợ chồng họ tuy cũng muốn có con trai, nhưng không đời nào lại nỡ đem con gái ruột của mình cho người khác nuôi.
Tóm lại, vì chuyện đứa con gái thứ hai mà mối quan hệ giữa mẹ Trình và mẹ chồng đã rơi xuống mức đóng băng. Mấy năm đó, mẹ Trình gần như bị mẹ chồng mình bức cho phát điên.
Cũng may là chồng bà luôn đứng về phía bà, nếu không mẹ Trình chắc chắn đã bị mẹ chồng ép cho hóa điên rồi.
Đến khi sinh đứa con gái út, bà mẹ chồng vừa biết lại là con gái thì uất quá mà c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Vì vậy trong lòng mẹ Trình, con gái út chính là phúc tinh của bà, giúp bà cuối cùng cũng không phải chịu đựng sự chèn ép của mụ mẹ chồng già yêu quái kia nữa. Đây cũng là lý do khiến bà trước nay luôn thiên vị con gái út.
Ngay cả khi con gái út làm ra chuyện tày trời với Mộ Thượng Thành, mẹ Trình vẫn không nỡ mắng nặng con một lời, ngược lại còn quay sang oán trách với chồng rằng do đứa con gái thứ hai không có bản lĩnh, không giữ được trái tim đàn ông, trách con gái út làm gì? Còn cha Trình, trong mấy năm vợ và mẹ mâu thuẫn vì chuyện sinh con gái thứ, ông cũng bị giày vò đến kiệt sức.
Nói một câu khó nghe thì ông gần như sắp bị dồn đến suy sụp tinh thần.
Do đó, sau khi con gái út chào đời, ông cũng cảm thấy con bé là phúc tinh. Tuy nói vậy có hơi bất hiếu với mẹ mình, nhưng việc mẹ qua đời thật sự đã khiến cha Trình thở phào nhẹ nhõm.
Bảo sao lại là vợ chồng.
Suy nghĩ của cha Trình và mẹ Trình ăn ý đến lạ thường. Cả hai vợ chồng đều coi con gái út là phúc tinh, vậy nên vị trí của đứa con gái thứ hai trong lòng họ thế nào thì cũng có thể tưởng tượng được.
Điều này cũng lý giải vì sao sau khi con gái út qua lại với Mộ Thượng Thành, cha mẹ Trình đều kiên quyết đứng về phía cô ta.
Còn về chị cả nhà họ Trình.
Chị cả nhà họ Trình thuộc tuýp người ngu hiếu, chuyện gì cũng răm rắp nghe theo ý cha mẹ.
Cha mẹ nói gì cũng đúng, cho nên năm đó dù trong lòng cảm thấy em út làm sai trong chuyện với Mộ Thượng Thành, nhưng vì cha mẹ, cô ta vẫn chủ động khuyên em gái thứ hai từ bỏ Mộ Thượng Thành.
"Thôi được rồi, mẹ tôi mất bao nhiêu năm rồi, bà cứ nhắc lại chuyện đó làm gì?" Cha Trình cau mày nói. "Nhưng con nha đầu Xuân Nha này đúng là bất hiếu thật. Nếu không phải chúng ta còn có Xuân Huyên và Xuân Thiến, chứ chỉ trông chờ vào một mình nó dưỡng lão thì hai cái thân già này thà c.h.ế.t sớm cho rồi! Trông chờ nó dưỡng lão à? Nằm mơ đi còn hơn!"
"Cha mẹ, thật ra Xuân Nha cũng không bất hiếu đến thế đâu." Trình Xuân Huyên cảm thấy cần phải nói giúp em gái thứ hai. "Thật ra trước đây Xuân Nha đối xử với cha mẹ rất hiếu thảo, nếu không phải sau này vì chuyện của Xuân Thiến..."
"Chuyện năm đó sao có thể trách Xuân Thiến được," mẹ Trình sa sầm mặt cắt ngang lời con gái cả. "Là do chính Trình Xuân Nha không giữ được trái tim đàn ông. Nó là phụ nữ mà cứ phải tham vọng như đàn ông, một người phụ nữ mạnh mẽ hiếu thắng như nó thì có thằng đàn ông nào thích cho nổi."
"Năm đó dù không có Xuân Thiến thì cũng sẽ có người phụ nữ khác cướp Thượng Thành đi thôi. Cho nên Trình Xuân Nha có mặt mũi nào mà trách Xuân Thiến, nó muốn trách thì phải tự trách mình quá hiếu thắng, nên mới để mất chồng."
"Ồ! Đây là đang mở đại hội đấu tố à?" Đúng lúc này, Trình Xuân Nha mặc đồ ngủ từ trên lầu đi xuống. "Nhưng mà cả nhà ba người vào nhà tôi mở đại hội đấu tố thì là có ý gì đây?"
Vừa nói, Trình Xuân Nha vừa đi đến ghế sofa trong phòng khách ngồi xuống, rồi lấy một điếu t.h.u.ố.c trên bàn trà ra châm lửa: "Coi nhà tôi là cái chợ đấy à? Mấy người cũng tự nhiên quá rồi đấy!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









