Đối với người vợ trước Trình Xuân Nha, trong lòng Mộ Thượng Thành chỉ có sự chán ghét.
Đặc biệt là khi sự nghiệp của Trình Xuân Nha ngày càng phát triển, Mộ Thượng Thành lại càng thêm căm ghét.
Dựa vào đâu mà một người đàn bà hắn đã bỏ đi lại có thể sống tốt hơn cả hắn chứ? Cũng may là Nam Tích đã bị hắn và Xuân Thiến nắm chặt trong lòng bàn tay, nếu không trong lòng Mộ Thượng Thành chắc chắn sẽ còn khó chịu hơn nữa.
Hừ! Giỏi kiếm tiền thì có ích gì.
Chỉ cần người làm cha như hắn có thể khống chế được con gái, thì khối tài sản khổng lồ mà Trình Xuân Nha kiếm được sau này chắc chắn cũng sẽ thuộc về hắn ta mà thôi.
Còn về đứa con gái Nam Tích.
Dù sao cũng là con gái ruột của mình, nếu nói Mộ Thượng Thành hoàn toàn không thương yêu thì cũng không thể nào.
Có điều, so với cô con gái út, vị trí của con gái lớn trong lòng Mộ Thượng Thành hoàn toàn không thể sánh bằng.
Cũng chính vì thế, khi biết con gái lớn có thể hiến thận cho con gái út, Mộ Thượng Thành chỉ thấy vui mừng chứ không hề nghĩ đến việc con gái lớn thiếu một quả thận thì cơ thể sẽ bị ảnh hưởng thế nào.
Mộ Thượng Thành ở lại bệnh viện thêm một lúc rồi về nhà nấu cơm, dặn Trình Xuân Thiến ở lại chăm sóc con gái, lát nữa hanws sẽ mang cơm tới sau.
Thế nhưng khi Mộ Thượng Thành về đến nhà, không ngờ con gái lớn cũng đang ở nhà, lại còn đang khóc lóc vô cùng đau lòng.
Vì Mộ Nam Tích thường xuyên sang ở bên cha nên cũng có chìa khóa nhà.
“Nam Tích, con sao thế này?” Mộ Thượng Thành lo lắng đi tới ngồi xuống bên cạnh con gái. “Sao lại khóc thành ra thế này? Chẳng lẽ mẹ con không đồng ý cho con hiến thận cho Như Tình à?”
Tuy vẻ mặt rất lo lắng, nhưng thật ra trong lòng Mộ Thượng Thành lại chẳng vội chút nào, vô cùng bình tĩnh.
Trình Xuân Nha sẽ phản đối, chuyện này Mộ Thượng Thành đã sớm đoán được.
Nhưng thế thì đã sao?
Chỉ cần Nam Tích kiên quyết muốn hiến thận cho em gái, Trình Xuân Nha có phản đối thế nào cũng vô dụng.
“Cha,” Mộ Nam Tích khóc càng dữ dội hơn. “Mẹ không phản đối con hiến thận cho em, chỉ là...”
Tim Mộ Thượng Thành hẫng một nhịp, chuyện này hoàn toàn khác với những gì hanws nghĩ: “Chỉ là cái gì, con mau nói đi! Con cứ khóc như vậy không phải là muốn làm cha lo c.h.ế.t sao?”
“Hu hu!” Mộ Nam Tích khóc càng t.h.ả.m thiết hơn, sau đó bèn kể lại mọi chuyện.
“Cha, sao mẹ lại có thể đối xử với con như vậy, mẹ không chỉ mắng mà còn đ.á.n.h con nữa,” Mộ Nam Tích càng nói càng tủi thân. “Từ nhỏ đến lớn, đừng nói là đánh, mẹ còn chưa từng mắng con một câu nào.”
“Vậy mà bây giờ mẹ lại mắng con là đồ ghê tởm.”
“Hu hu! Sao mẹ có thể mắng con như vậy chứ, trong lòng mẹ rốt cuộc còn có đứa con gái này không cơ chứ!”
Mộ Thượng Thành nhíu mày, trong lòng dần bực bội, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại: “Mẹ con cố ý đấy, bà ấy đối xử với con như vậy là vì không muốn con đồng ý phẫu thuật.”
“Nhưng không phải mẹ đã đồng ý cho con hiến thận cho em rồi sao?” Mộ Nam Tích nín khóc, ngơ ngác hỏi. “Cha, rốt cuộc cha đang nói gì vậy? Sao con nghe không hiểu gì hết?”
Đối với đứa con gái ngốc nghếch này, Mộ Thượng Thành cũng chịu thua.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu con gái lớn không ngốc thì hắn và Xuân Thiến cũng không thể khống chế con bé chặt chẽ trong tay được: “Con nghĩ mà xem! Mẹ con đồng ý cho con phẫu thuật, nhưng ngay sau đó lại tỏ thái độ không quan tâm đến con.”
“Tình huống như vậy chính là đang gián tiếp nói rõ rằng, bà ấy vốn không đồng ý cho con phẫu thuật. Nếu con thông minh thì nên nhanh chóng từ bỏ ý định hiến thận cho em gái đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ai!” Mộ Thượng Thành thở dài. “Mẹ con đang dùng một cách khác để ép con đấy! Nếu con không chịu nổi thì đành phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ con, chỉ có thể trơ mắt nhìn em gái con đi vào chỗ c.h.ế.t.”
“Thôi,” hốc mắt Mộ Thượng Thành đỏ lên. “Chuyện hiến thận cho em gái con, hay là bỏ đi! Mặc dù bác sĩ nói cơ thể người chỉ cần một quả thận, thiếu một quả cũng không ảnh hưởng gì.”
“Nhưng cha vẫn lo lắm! Một người khỏe mạnh tự nhiên thiếu mất một quả thận, sao có thể hoàn toàn không có chút ảnh hưởng nào được chứ?”
“Cha không muốn nhìn em gái con c.h.ế.t, nhưng cha cũng không thể không nghĩ cho sức khỏe của con! Cha chỉ có con và em gái con là hai đứa con gái, nếu con cũng giống như em con, vì hiến thận mà cơ thể xảy ra vấn đề gì, thì cha phải sống thế nào đây!”
Nói rồi, Mộ Thượng Thành bật khóc.
Trông hắn ta đáng thương biết bao.
Mộ Thượng Thành quá hiểu thủ đoạn của Trình Xuân Nha.
Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Trình Xuân Nha nghĩ làm vậy là có thể ngăn cản Nam Tích hiến thận cho Như Tình sao?
Nằm mơ đi.
Trình Xuân Nha không những không thể ngăn cản Nam Tích hiến thận cho Như Tình, mà ngay cả tiền và thủ tục ra nước ngoài phẫu thuật, cô ta cũng phải ngoan ngoãn lo cho xong.
Ai bảo Trình Xuân Nha quá quan tâm đứa con gái Nam Tích này làm gì, chỉ cần khống chế được Nam Tích thì còn sợ Trình Xuân Nha thoát khỏi lòng bàn tay sao?
Mộ Nam Tích ngừng khóc nấc, vẻ mặt còn trở nên tức giận: “Mẹ thật quá đáng, để ngăn con hiến thận cho em mà lại dùng đến thủ đoạn bỉ ổi như vậy.”
“Con đã nói mà! Với lòng căm hận của mẹ đối với cha và dì út, sao có thể dễ dàng đồng ý cho con hiến thận cho em như vậy được, hóa ra là đang chờ con ở đây!”
“Cha,” Mộ Nam Tích nắm lấy tay cha, tha thiết và nghiêm túc nói. “Con biết cha lo cho con, nhưng con cũng không thể trơ mắt nhìn em gái c.h.ế.t được.”
“Dù sao Như Tình cũng là em ruột của con, sao con có thể không cứu em gái ruột của mình chứ?”
“Hơn nữa, chúng ta phải tin lời bác sĩ. Nếu bác sĩ đã nói cơ thể người thiếu một quả thận cũng không ảnh hưởng gì, thì chắc chắn là sẽ không có ảnh hưởng gì đâu.”
“Tóm lại, con nhất định phải hiến thận cho em gái. Cha đừng vì hành động của mẹ mà tự trách, càng đừng vì thế mà thay đổi ý định.”
“Nếu không, cha không chỉ mất đi em Như Tình, mà con cũng sẽ vì vậy mà hận cha đấy.”
“Nam Tích của cha, sao con lại hiểu chuyện thế này!” Mộ Thượng Thành ôm con gái lớn vào lòng, khóc nức nở. “Đều tại cha và dì út của con, nếu không phải chúng ta không thể cho em gái con một cơ thể khỏe mạnh, thì con đâu cần phải chịu khổ theo.”
“Cha, cha đừng nói nữa,” Mộ Nam Tích nghẹn ngào nói. “Con không thấy khổ chút nào, có thể cứu được em gái, con chỉ cảm thấy rất hạnh phúc.”
“Cho nên cha đừng tự trách nữa, thấy cha tự trách như vậy, lòng con khó chịu lắm.”
“Hu hu!” Mộ Thượng Thành bị lời nói của con gái làm cho cảm động đến mức bật khóc thành tiếng.
Nhưng trong lòng lại một lần nữa khinh bỉ Trình Xuân Nha sao lại sinh ra một đứa con gái ngốc như vậy.
Ngốc đến thế này, đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.
Cũng may là còn có đứa con gái út thông minh, nếu không mà chỉ có đứa con gái ngốc như Mộ Nam Tích thì Mộ Thượng Thành chắc phải uất ức c.h.ế.t mất.
“Keng keng!”
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Đặc biệt là khi sự nghiệp của Trình Xuân Nha ngày càng phát triển, Mộ Thượng Thành lại càng thêm căm ghét.
Dựa vào đâu mà một người đàn bà hắn đã bỏ đi lại có thể sống tốt hơn cả hắn chứ? Cũng may là Nam Tích đã bị hắn và Xuân Thiến nắm chặt trong lòng bàn tay, nếu không trong lòng Mộ Thượng Thành chắc chắn sẽ còn khó chịu hơn nữa.
Hừ! Giỏi kiếm tiền thì có ích gì.
Chỉ cần người làm cha như hắn có thể khống chế được con gái, thì khối tài sản khổng lồ mà Trình Xuân Nha kiếm được sau này chắc chắn cũng sẽ thuộc về hắn ta mà thôi.
Còn về đứa con gái Nam Tích.
Dù sao cũng là con gái ruột của mình, nếu nói Mộ Thượng Thành hoàn toàn không thương yêu thì cũng không thể nào.
Có điều, so với cô con gái út, vị trí của con gái lớn trong lòng Mộ Thượng Thành hoàn toàn không thể sánh bằng.
Cũng chính vì thế, khi biết con gái lớn có thể hiến thận cho con gái út, Mộ Thượng Thành chỉ thấy vui mừng chứ không hề nghĩ đến việc con gái lớn thiếu một quả thận thì cơ thể sẽ bị ảnh hưởng thế nào.
Mộ Thượng Thành ở lại bệnh viện thêm một lúc rồi về nhà nấu cơm, dặn Trình Xuân Thiến ở lại chăm sóc con gái, lát nữa hanws sẽ mang cơm tới sau.
Thế nhưng khi Mộ Thượng Thành về đến nhà, không ngờ con gái lớn cũng đang ở nhà, lại còn đang khóc lóc vô cùng đau lòng.
Vì Mộ Nam Tích thường xuyên sang ở bên cha nên cũng có chìa khóa nhà.
“Nam Tích, con sao thế này?” Mộ Thượng Thành lo lắng đi tới ngồi xuống bên cạnh con gái. “Sao lại khóc thành ra thế này? Chẳng lẽ mẹ con không đồng ý cho con hiến thận cho Như Tình à?”
Tuy vẻ mặt rất lo lắng, nhưng thật ra trong lòng Mộ Thượng Thành lại chẳng vội chút nào, vô cùng bình tĩnh.
Trình Xuân Nha sẽ phản đối, chuyện này Mộ Thượng Thành đã sớm đoán được.
Nhưng thế thì đã sao?
Chỉ cần Nam Tích kiên quyết muốn hiến thận cho em gái, Trình Xuân Nha có phản đối thế nào cũng vô dụng.
“Cha,” Mộ Nam Tích khóc càng dữ dội hơn. “Mẹ không phản đối con hiến thận cho em, chỉ là...”
Tim Mộ Thượng Thành hẫng một nhịp, chuyện này hoàn toàn khác với những gì hanws nghĩ: “Chỉ là cái gì, con mau nói đi! Con cứ khóc như vậy không phải là muốn làm cha lo c.h.ế.t sao?”
“Hu hu!” Mộ Nam Tích khóc càng t.h.ả.m thiết hơn, sau đó bèn kể lại mọi chuyện.
“Cha, sao mẹ lại có thể đối xử với con như vậy, mẹ không chỉ mắng mà còn đ.á.n.h con nữa,” Mộ Nam Tích càng nói càng tủi thân. “Từ nhỏ đến lớn, đừng nói là đánh, mẹ còn chưa từng mắng con một câu nào.”
“Vậy mà bây giờ mẹ lại mắng con là đồ ghê tởm.”
“Hu hu! Sao mẹ có thể mắng con như vậy chứ, trong lòng mẹ rốt cuộc còn có đứa con gái này không cơ chứ!”
Mộ Thượng Thành nhíu mày, trong lòng dần bực bội, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại: “Mẹ con cố ý đấy, bà ấy đối xử với con như vậy là vì không muốn con đồng ý phẫu thuật.”
“Nhưng không phải mẹ đã đồng ý cho con hiến thận cho em rồi sao?” Mộ Nam Tích nín khóc, ngơ ngác hỏi. “Cha, rốt cuộc cha đang nói gì vậy? Sao con nghe không hiểu gì hết?”
Đối với đứa con gái ngốc nghếch này, Mộ Thượng Thành cũng chịu thua.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu con gái lớn không ngốc thì hắn và Xuân Thiến cũng không thể khống chế con bé chặt chẽ trong tay được: “Con nghĩ mà xem! Mẹ con đồng ý cho con phẫu thuật, nhưng ngay sau đó lại tỏ thái độ không quan tâm đến con.”
“Tình huống như vậy chính là đang gián tiếp nói rõ rằng, bà ấy vốn không đồng ý cho con phẫu thuật. Nếu con thông minh thì nên nhanh chóng từ bỏ ý định hiến thận cho em gái đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ai!” Mộ Thượng Thành thở dài. “Mẹ con đang dùng một cách khác để ép con đấy! Nếu con không chịu nổi thì đành phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ con, chỉ có thể trơ mắt nhìn em gái con đi vào chỗ c.h.ế.t.”
“Thôi,” hốc mắt Mộ Thượng Thành đỏ lên. “Chuyện hiến thận cho em gái con, hay là bỏ đi! Mặc dù bác sĩ nói cơ thể người chỉ cần một quả thận, thiếu một quả cũng không ảnh hưởng gì.”
“Nhưng cha vẫn lo lắm! Một người khỏe mạnh tự nhiên thiếu mất một quả thận, sao có thể hoàn toàn không có chút ảnh hưởng nào được chứ?”
“Cha không muốn nhìn em gái con c.h.ế.t, nhưng cha cũng không thể không nghĩ cho sức khỏe của con! Cha chỉ có con và em gái con là hai đứa con gái, nếu con cũng giống như em con, vì hiến thận mà cơ thể xảy ra vấn đề gì, thì cha phải sống thế nào đây!”
Nói rồi, Mộ Thượng Thành bật khóc.
Trông hắn ta đáng thương biết bao.
Mộ Thượng Thành quá hiểu thủ đoạn của Trình Xuân Nha.
Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Trình Xuân Nha nghĩ làm vậy là có thể ngăn cản Nam Tích hiến thận cho Như Tình sao?
Nằm mơ đi.
Trình Xuân Nha không những không thể ngăn cản Nam Tích hiến thận cho Như Tình, mà ngay cả tiền và thủ tục ra nước ngoài phẫu thuật, cô ta cũng phải ngoan ngoãn lo cho xong.
Ai bảo Trình Xuân Nha quá quan tâm đứa con gái Nam Tích này làm gì, chỉ cần khống chế được Nam Tích thì còn sợ Trình Xuân Nha thoát khỏi lòng bàn tay sao?
Mộ Nam Tích ngừng khóc nấc, vẻ mặt còn trở nên tức giận: “Mẹ thật quá đáng, để ngăn con hiến thận cho em mà lại dùng đến thủ đoạn bỉ ổi như vậy.”
“Con đã nói mà! Với lòng căm hận của mẹ đối với cha và dì út, sao có thể dễ dàng đồng ý cho con hiến thận cho em như vậy được, hóa ra là đang chờ con ở đây!”
“Cha,” Mộ Nam Tích nắm lấy tay cha, tha thiết và nghiêm túc nói. “Con biết cha lo cho con, nhưng con cũng không thể trơ mắt nhìn em gái c.h.ế.t được.”
“Dù sao Như Tình cũng là em ruột của con, sao con có thể không cứu em gái ruột của mình chứ?”
“Hơn nữa, chúng ta phải tin lời bác sĩ. Nếu bác sĩ đã nói cơ thể người thiếu một quả thận cũng không ảnh hưởng gì, thì chắc chắn là sẽ không có ảnh hưởng gì đâu.”
“Tóm lại, con nhất định phải hiến thận cho em gái. Cha đừng vì hành động của mẹ mà tự trách, càng đừng vì thế mà thay đổi ý định.”
“Nếu không, cha không chỉ mất đi em Như Tình, mà con cũng sẽ vì vậy mà hận cha đấy.”
“Nam Tích của cha, sao con lại hiểu chuyện thế này!” Mộ Thượng Thành ôm con gái lớn vào lòng, khóc nức nở. “Đều tại cha và dì út của con, nếu không phải chúng ta không thể cho em gái con một cơ thể khỏe mạnh, thì con đâu cần phải chịu khổ theo.”
“Cha, cha đừng nói nữa,” Mộ Nam Tích nghẹn ngào nói. “Con không thấy khổ chút nào, có thể cứu được em gái, con chỉ cảm thấy rất hạnh phúc.”
“Cho nên cha đừng tự trách nữa, thấy cha tự trách như vậy, lòng con khó chịu lắm.”
“Hu hu!” Mộ Thượng Thành bị lời nói của con gái làm cho cảm động đến mức bật khóc thành tiếng.
Nhưng trong lòng lại một lần nữa khinh bỉ Trình Xuân Nha sao lại sinh ra một đứa con gái ngốc như vậy.
Ngốc đến thế này, đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.
Cũng may là còn có đứa con gái út thông minh, nếu không mà chỉ có đứa con gái ngốc như Mộ Nam Tích thì Mộ Thượng Thành chắc phải uất ức c.h.ế.t mất.
“Keng keng!”
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









