“Vâng!” Mộ Nam Tích mắt hoe đỏ, nói: “Tình hình của em Như Tình bây giờ chỉ có ghép thận mới sống tiếp được. Con là chị, nếu không cứu em ấy thì em ấy chỉ còn nước chờ c.h.ế.t thôi.”

“Mẹ, em Như Tình đáng thương lắm, em ấy mới mười hai tuổi thôi! Còn cha và dì út nữa, nếu mất đi em ấy thì họ biết sống sao đây!”

“Huống hồ bác sĩ cũng nói rồi, hiến một quả thận không ảnh hưởng gì đến cơ thể cả, vì cơ thể người chỉ cần một quả thận là đủ.”

“Cho nên mẹ à, mẹ đồng ý cho con hiến thận cho em Như Tình đi! Con tin là mẹ cũng không nỡ trơ mắt nhìn em ấy c.h.ế.t bệnh đâu, đúng không ạ?”

“Ha ha!” Gặp phải cái thứ mắc bệnh thánh mẫu này, Trình Xuân Nha chỉ đành cạn lời mà cười: “Tùy con thôi, thân thể của con thì con tự quyết. Nếu chính con còn chẳng bận tâm đến sức khỏe của mình thì mẹ đây cũng không hơi đâu mà lo chuyện bao đồng.”

Mộ Nam Tích hoàn toàn không nhận ra ý châm biếm trong lời mẹ mình, ngược lại còn nín khóc mỉm cười: “Mẹ, con biết ngay là mẹ lương thiện mà, sao mẹ nỡ trơ mắt nhìn em Như Tình c.h.ế.t bệnh được chứ?”

“À đúng rồi, cha và dì út nói, với điều kiện y tế trong nước hiện nay thì việc ghép thận chắc chắn không đủ an toàn. Vì nghĩ cho sức khỏe của con và em Như Tình, tốt nhất là nên ra nước ngoài phẫu thuật.”

“Mọi người tự xem mà lo liệu đi! Không cần phải nói với mẹ nhiều làm gì, dù sao người bỏ tiền bỏ sức cũng chẳng phải mẹ, mẹ cũng không tiện xen vào.” Trình Xuân Nha lười biếng đáp, còn bĩu môi khinh thường.

Ở kiếp trước của nguyên chủ, có thể nói là hoàn toàn bị đứa con gái này hại c.h.ế.t.

Lấy ví dụ như chuyện phẫu thuật lần này! Chính nguyên chủ là người bỏ tiền bỏ sức, sắp xếp cho bọn họ ra nước ngoài làm phẫu thuật.

Thế nhưng công sức bỏ ra lại chẳng được ai ghi nhận, không những không nhận được sự cảm kích của người khác mà đến cả con gái ruột cũng chẳng cho cô sắc mặt tốt.

Nguyên nhân là vì, ban đầu nguyên chủ hoàn toàn không đồng ý cho con gái hiến thận, càng không đời nào chịu bỏ tiền bỏ sức.

Nhưng biết sao được khi có một đứa con gái chuyên báo hại mẹ thế này? Tóm lại, sau vài lần con gái làm loạn đòi tự tử, cuối cùng nguyên chủ cũng phải thỏa hiệp. Cũng chính vì vậy, dù cô đã bỏ cả tiền bạc lẫn công sức nhưng vẫn không nhận được sự cảm kích của con gái.

Ngược lại, con gái còn cho rằng nguyên chủ là kẻ m.á.u lạnh. Em gái ngoan của cô ta được cứu sống hoàn toàn là nhờ cô ta nỗ lực tranh đấu mà có, chẳng có chút công lao nào của mẹ mình.

Càng đáng tức hơn là, sau này khi đã lấy chồng, cô ta còn giúp công ty nhà chồng thôn tính công ty của chính mẹ ruột.

Lý do rất đơn giản, đó là cô ta không muốn thấy mẹ mình vất vả, hơn nữa tài sản của mẹ sớm muộn gì cũng là của cô ta.

Nếu đã vậy, chi bằng giao sớm cho con rể quản lý, để mẹ có thể về hưu hưởng phúc sớm hơn.

Cô ta còn trách mẹ mình quá hiếu thắng, đã có tuổi rồi mà vẫn tham vọng ngút trời, chẳng biết hưởng thụ tuổi già.

Cô ta cũng là bất đắc dĩ mới phải liên kết với chồng để thôn tính công ty của mẹ, tất cả chỉ vì muốn mẹ được an hưởng tuổi già, đáng lẽ mẹ phải cảm kích cô ta mới đúng.

Cứ như vậy, nguyên chủ đã bị tức c.h.ế.t tươi.

Đương nhiên, Mộ Nam Tích cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Cô ta bị chính người chồng tốt và cô em gái ngoan của mình hại c.h.ế.t.

Hóa ra gã chồng tốt và cô em gái ngoan của cô ta đã sớm thông đồng với nhau, bọn họ mới là chân ái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Còn Mộ Nam Tích, kẻ ngốc này chỉ là công cụ không hơn không kém, sau khi bị vắt kiệt giá trị thì tự nhiên phải bị xử lý, chẳng lẽ lại giữ lại cho chướng mắt hay sao?

Nguyện vọng của nguyên chủ rất đơn giản, đó là không muốn có đứa con gái phiền phức Mộ Nam Tích này nữa, cô muốn xem thử nếu không có người mẹ này, Mộ Nam Tích có còn “thánh mẫu” được như vậy nữa không.

“Mẹ, sao mẹ có thể nói những lời như vậy,” Mộ Nam Tích nhìn mẹ với vẻ không thể tin nổi. “Hoàn cảnh của cha và dì út thế nào chẳng lẽ mẹ không rõ sao? Họ làm gì có đủ điều kiện và tiền bạc để đưa con và em Như Tình ra nước ngoài phẫu thuật chứ.”

“Thế thì sao?” Trình Xuân Nha cười khẩy. “Cha và dì út của con không có khả năng thì phải trông chờ mẹ đây vừa bỏ tiền vừa bỏ sức à?”

“Mộ Nam Tích, lý do mẹ và cha con ly hôn, con vẫn luôn biết rất rõ mà.”

“Năm đó chính con đã cầu xin mẹ buông tha cho cha con, đừng khiến cha con và dì út của con, một đôi uyên ương khổ mệnh, phải yêu nhau mà không thể đến được với nhau.”

“Giờ thì sao, năm đó mẹ đã rộng lượng tác thành cho hai người họ như vậy, chẳng lẽ bây giờ con gái họ bị bệnh, lại còn muốn mẹ phải lo lắng thay họ sao?”

“Ha ha!” Trình Xuân Nha cười lạnh. “Mộ Nam Tích, mẹ không phải thánh mẫu, con muốn làm thánh mẫu thì đó là chuyện của con, nhưng đừng có kéo mẹ đây đi làm thánh mẫu cùng với con.”

“Mẹ, sao mẹ có thể như vậy được,” Mộ Nam Tích rưng rưng nước mắt, vẻ mặt vô cùng thất vọng. “Con thật không ngờ, bao nhiêu năm trôi qua rồi mà mẹ vẫn còn hận cha và dì út.”

“Lại còn trút giận lên cả em Như Tình, mẹ, sao mẹ có thể như thế? Con vẫn luôn nghĩ mẹ là người ngoài lạnh trong nóng, nhưng không ngờ mẹ lại là một người nhẫn tâm đến vậy.”

“Cha nói không sai,” Mộ Nam Tích cười tự giễu. “Một người tàn nhẫn như mẹ, cha thật sự không thể nào sống chung được. Năm đó cha yêu dì út cũng chỉ là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.”

“Nếu không, phải làm vợ chồng với người như mẹ cả đời, cha sẽ chỉ đau khổ cả đời mà thôi.”

“Ừ ừ! Con nói không sai,” Trình Xuân Nha gật đầu. “Vậy nên để con không phải chịu đựng nỗi đau khổ giống như cha con, từ hôm nay trở đi, con cứ đến ở với ông ấy đi!”

“Dù sao con cũng đã thành niên, mẹ không còn nghĩa vụ phải nuôi nấng con nữa.”

“Quan trọng nhất là, bao năm nay con thường xuyên ở nhà cha con, căn bản không coi người mẹ này ra gì.”

“Nếu đã vậy, mẹ cần gì phải đóng vai ác nữa? Con mau đến ở với cha con đi, cứ coi như chưa từng có người mẹ này, chúng ta buông tha cho nhau đi!”

Mộ Nam Tích trừng lớn mắt, thật sự không thể tin được mẹ mình sẽ nói ra những lời như vậy, điều này khiến cô ta càng thêm tức giận.

Bởi vì cô ta cảm thấy, mẹ chỉ đang gây sự vô cớ mà thôi.

Mẹ nói như vậy, mục đích chẳng phải là để uy h.i.ế.p cô ta, bắt cô ta phải tránh xa cha và dì út hay sao?

“Mẹ, con không cần biết trong lòng mẹ hận cha và mọi người thế nào, nhưng chuyện con và em Như Tình ra nước ngoài phẫu thuật, mẹ bắt buộc phải chịu trách nhiệm,” nói rồi, Mộ Nam Tích lại rưng rưng nước mắt. “Mẹ, chắc mẹ cũng không muốn ca phẫu thuật của con và em Như Tình xảy ra vấn đề gì đâu nhỉ!”

“Mẹ phải biết, nếu phẫu thuật có vấn đề gì, không chỉ em Như Tình gặp nguy hiểm mà ngay cả con cũng sẽ gặp nguy hiểm. Con không tin mẹ không lo lắng con sẽ xảy ra chuyện gì trong lúc phẫu thuật.”

“Yên tâm đi, mẹ không hề lo lắng con sẽ xảy ra chuyện gì đâu, mẹ thậm chí còn cầu cho Diêm Vương mau chóng rước cái của nợ nhà con đi cho nhanh,” giọng Trình Xuân Nha càng thêm khinh bỉ. “Bây giờ thì mẹ đã nhìn thấu rồi, đứa con gái như con chính là đến để đòi nợ.”

“Vậy thì còn gì để nói nữa, con cứ c.h.ế.t sớm siêu sinh sớm đi cho rồi, kẻo có ngày người mẹ này bị đứa con gái báo hại như con liên lụy đến c.h.ế.t, thế thì mẹ chẳng phải c.h.ế.t oan lắm sao.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện