Cha Trình nói vậy, và ông cũng thật sự nghĩ vậy.

Ông thật sự tức giận đến mức muốn từ mặt cô con gái thứ hai này.

Tim Cao Hưng Hoa khẽ hẫng một nhịp.

Hắn vừa định nói gì đó thì ngay lập tức ngậm miệng lại.

Với cái kiểu tự tìm đường c.h.ế.t của Trình Ngạo Mân, Cao Hưng Hoa cũng phải phục sát đất. Xem ra, cha vợ đã hoàn toàn hết hy vọng với cô con gái này rồi!

Nếu đã như vậy thì hắn cũng chẳng cần thiết phải tiếp tục sống chung với Trình Ngạo Mân nữa, ly hôn sớm cũng tốt.

Dù sao với sự áy náy của cha Trình dành cho hắn, kể cả hắn và Trình Ngạo Mân có ly hôn thì chắc ông cũng sẽ đền bù cho hắn thật tốt, sẽ không để hắn phải chịu cảnh công dã tràng xe cát.

“Từ mặt con gái,” Trình Ngạo Mân bị kích động đến mức lại sắp phát điên. “Cha, cha nói ra được những lời đó thật à! Có phải trong lòng cha bây giờ hận con gái này đến c.h.ế.t rồi không?”

“Sao cha không nghĩ lại xem, nếu không phải cha và mẹ cứ nhất quyết đẩy con vào hố lửa thì con có ra nông nỗi này không?”

“Cha có biết trong khoảng thời gian này, Cao Hưng Hoa đối xử với con thế nào không?” Trình Ngạo Mân chỉ vào Cao Hưng Hoa, nói: “Anh ta cứ hở ra là đ.á.n.h đập con, đây là người chồng tốt mà cha và mẹ ngàn chọn vạn lựa cho con đấy.”

“Tại sao tôi đ.á.n.h cô, trong lòng cô không tự biết sao?” Cao Hưng Hoa nói với vẻ không hề chột dạ. “Nếu không phải cô cứ mở mồm ra là lải nhải chuyện em rể với chị vợ gian díu, tôi có đụng một tí là đ.á.n.h cô không?”

“Cha mẹ,” Cao Hưng Hoa liền quay sang nói với cha mẹ vợ. “Hai người cũng biết nơi con và Ngạo Mân ở là tình hình thế nào rồi đấy, nói câu khó nghe thì hàng xóm sát vách nói to một chút là cả tầng lầu đều nghe thấy.”

Căn phòng mà đơn vị cấp cho Cao Hưng Hoa là kiểu nhà tập thể, nhà này san sát nhà kia, gần như không có chút riêng tư nào.

“Thế nhưng con khuyên Ngạo Mân thế nào cũng không được, ngược lại càng khuyên thì cô ấy lại càng cố tình nói to hơn. Vì vậy, con thật sự hết cách, đành phải ra tay đ.á.n.h cô ấy.”

“Bản thân con thì sao cũng được, nhưng không thể để Ngạo Mân làm hỏng danh tiếng của chị vợ được. Dù sao chị ấy cũng sắp gả vào nhà họ Phó rồi, không thể để Ngạo Mân phá hỏng hôn sự của chị ấy.”

“Anh nói bậy!” Trình Ngạo Mân gầm lên. “Hoàn toàn không phải như thế...”

“Đủ rồi!” Giọng cha Trình vang lên. “Cha tin lời Hưng Hoa nói. Nhân phẩm của Hưng Hoa ta hiểu rõ, nó không phải là loại người hay đặt điều.”

“Nếu không phải thực sự hết cách, nó sẽ không đời nào động tay động chân với con.”

“Ha ha!” Trình Ngạo Mân cười lạnh. “Đúng như lời Cao Hưng Hoa nói, hai người sẽ không bao giờ tin lời con nói, thà tin lời nói dối của anh ta còn hơn tin lời đứa con gái ruột này.”

“Đến bây giờ mà chị vẫn còn muốn bôi nhọ anh rể à,” Trình Nhất Minh lên tiếng. “Anh rể là người thế nào chẳng lẽ chúng ta không rõ sao? Anh ấy đã phải chịu đựng chị đến mức nào, chúng ta đều thấy cả.”

“Trình Ngạo Mân, chị đúng là đồ khốn nạn ghê tởm! Dám làm không dám nhận, còn có chuyện gì ghê tởm hơn mà chị không làm được nữa không?”

“Hưng Hoa, về cuộc hôn nhân của con và Ngạo Mân, rốt cuộc con nghĩ thế nào?” Cha Trình lười để ý đến con gái, quay sang hỏi Cao Hưng Hoa. “Lời ta nói bảo con ly hôn với Ngạo Mân là thật lòng.”

“Nếu con thật sự không thể sống nổi với Ngạo Mân nữa thì cứ ly hôn đi! Con còn trẻ như vậy, không nên chôn vùi cả đời trong một cuộc hôn nhân bất hạnh. Tất cả là lỗi của ta, đáng lẽ lúc trước ta không nên tác hợp cho hai đứa.”

Tư Âm lúc này không muốn nói gì thêm.

Tuy bà rất không muốn con gái ly hôn, nhưng con gái bà thật sự ngày càng quá đáng, nên ly hôn cũng tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không thể để nó hại đời con rể được!

Sống cả đời với người phụ nữ như Ngạo Mân, một người đang yên đang lành không chừng cũng bị nó bức cho phát điên, tức cho phát rồ.

Cao Hưng Hoa hơi nhíu mày, vừa định mở miệng thì đã bị giọng của Trình Ngạo Mân cắt ngang: “Ly hôn ư? Có mơ cũng không có cửa đâu! Con đã nói rồi, chỉ cần con không đồng ý thì Cao Hưng Hoa đừng hòng ly hôn được với con.”

Trình Ngạo Mân không thích Cao Hưng Hoa, đặc biệt là sau khoảng thời gian hắn ta bạo hành cô, khiến cô ta hận hắn đến thấu xương.

Cho nên, dù chỉ để trả thù Cao Hưng Hoa, Trình Ngạo Mân cũng không thể ly hôn với hắn ta.

Hơn nữa, cô ta là người rất sĩ diện, nếu vì ly hôn mà bị người ta chỉ trỏ, chỉ nghĩ thôi Trình Ngạo Mân đã không thể chấp nhận được.

“Trình Ngạo Mân, chị đúng là độc ác quá rồi đấy,” Trình Nhất Minh bất bình nói. “Chị vốn không thích anh rể, cũng không muốn sống t.ử tế với anh ấy, vậy mà vẫn cứ bám riết lấy anh ấy không buông.”

“Sao lại có người đàn bà độc ác như chị chứ, anh rể đúng là tám đời vận xui mới cưới phải người như chị.”

“Đúng, tôi độc ác đấy, cậu làm gì được tôi?” Trình Ngạo Mân vặn lại. “Hôm nay tôi nói thẳng ở đây, trừ khi tôi c.h.ế.t, nếu không Cao Hưng Hoa đừng hòng ly hôn được với tôi.”

“Cao Hưng Hoa,” ngay sau đó Trình Ngạo Mân nhìn Cao Hưng Hoa. “Muốn ly hôn, muốn thoát khỏi tôi ư, cứ nằm mơ giữa ban ngày đi! Đời này anh đừng mong thoát khỏi Trình Ngạo Mân tôi, chúng ta cứ dày vò nhau cả đời đi!”

Dứt lời, Trình Ngạo Mân lập tức xoay người đi ra ngoài.

Nhìn con gái bước ra khỏi cửa, cha Trình áy náy nhìn Cao Hưng Hoa nói: “Hưng Hoa, tất cả là lỗi của cha, cha thật sự có lỗi với con!”

“Nhưng con yên tâm, cha nhất định sẽ tìm cách để Ngạo Mân đồng ý ly hôn, không thể để nó hủy hoại cả đời con được.”

“Cha, chuyện ly hôn cứ tạm thời đừng nói nữa,” Cao Hưng Hoa mở miệng. “Ly hôn cũng không phải chuyện gì tốt đẹp, nếu chưa đến bước đường cùng, con thật sự không muốn ly hôn.”

“Cứ chờ xem sao đã! Biết đâu Ngạo Mân có thể thay đổi thì sao? Tóm lại, chuyện ly hôn của con và Ngạo Mân, cha cứ để tụi con tự giải quyết.”

Sau một hồi suy nghĩ, Cao Hưng Hoa bây giờ thật sự nóng lòng muốn ly hôn với Trình Ngạo Mân.

Nhưng hắn cũng hiểu rõ, chuyện ly hôn không thể vội vàng.

Đừng thấy cha vợ bây giờ ủng hộ ly hôn, tỏ vẻ như đã hoàn toàn hết hy vọng với cô con gái kia.

Nhưng nếu hắn tỏ ra nóng lòng muốn ly hôn, e rằng trong lòng cha vợ sẽ lại có suy nghĩ khác.

Dù sao đi nữa đó cũng là con gái ruột của ông, dù có thất vọng đến mấy thì làm sao có thể hoàn toàn không quan tâm, mà lại đi lo cho một thằng con rể không cùng m.á.u mủ được chứ? “Cứ để Hưng Hoa tự quyết định đi!” Tư Âm nói. “Ly hôn là chuyện lớn, nếu chưa đến bước đường cùng thì tốt nhất vẫn là không nên ly hôn.”

“Vậy nên cứ chờ thêm một thời gian xem sao, biết đâu Ngạo Mân có thể sửa đổi thì sao?”

Cha Trình khịt mũi coi thường lời vợ nói.

Với cái nết c.h.ế.t tiệt của con gái ông, làm sao mà sửa được.

Nhưng ông lại không khỏi ôm một tia may mắn, biết đâu con gái mình thật sự có thể thay đổi.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện