“Xuân Nha, chuyện này thật sự khó chấp nhận quá mà!” Trương Thư Minh đau lòng nói. “Đều tại người nhà tôi cả, nếu không phải họ nhốt tôi lại thì tôi đã không bỏ lỡ thời gian đăng ký nhập ngũ rồi.”
“Hu hu! Rốt cuộc bây giờ phải làm sao đây! Cứ nghĩ đến sau khi cậu đi bộ đội, sau này muốn gặp lại cậu một lần cũng khó, tôi lại thấy khó chịu như sắp c.h.ế.t đi được.”
Nói là khó chịu, nhưng thực ra phần nhiều vẫn là sợ hãi.
Cậu sợ Phó Thiếu Thắng sẽ “gần quan được ban lộc”, nhân lúc cậu ta không có ở bên cạnh Xuân Nha mà lừa cô vào tròng.
Nghĩ vậy, Trương Thư Minh liền nhìn Phó Thiếu Thắng chằm chằm: “Phó Thiếu Thắng, cậu tự nói đi, cậu có phải là nam t.ử hán quang minh lỗi lạc không.”
Phó Thiếu Thắng tuy không hiểu vì sao Trương Thư Minh lại hỏi vậy, nhưng một cậu trai mười mấy tuổi bị hỏi thế, thử hỏi xem tính hiếu thắng có trỗi dậy không chứ: “Ông đây đương nhiên là nam t.ử hán quang minh lỗi lạc.”
“Vậy thì tốt,” Trương Thư Minh nói. “Cậu đã là nam t.ử hán quang minh lỗi lạc thì nên cạnh tranh công bằng với tôi, chứ không phải là đục nước béo cò, nhân lúc tôi không ở bên cạnh Xuân Nha mà nhanh chân chiếm lấy cô ấy.”
Phó Thiếu Thắng tức đến mức suýt bật cười, sao đến hôm nay anh mới biết đầu óc của Trương Thư Minh lại úng nước như vậy chứ? Hay là Trương Thư Minh coi Phó Thiếu Thắng anh là đồ ngốc?
“Vậy thì ngại quá,” Phó Thiếu Thắng một tay choàng qua vai Trình Xuân Nha: “Tôi và Xuân Nha bây giờ đã chính thức hẹn hò rồi, cậu hết cơ hội rồi, tôi khuyên cậu nên mau chóng từ bỏ đi!”
Mắt Trương Thư Minh trợn trừng, dáng vẻ như bị đả kích nặng nề: “Cậu... Cậu mau bỏ cái tay bẩn thỉu của cậu ra, tôi không cho phép cậu ôm vai Xuân Nha như thế.”
“Xuân Nha,” ngay sau đó, ánh mắt Trương Thư Minh tràn ngập vẻ cầu khẩn và hy vọng nhìn Trình Xuân Nha. “Chuyện này không phải thật đúng không, tên khốn Phó Thiếu Thắng này đang nói dối phải không, cậu hoàn toàn không có hẹn hò với cậu ta.”
Trình Xuân Nha gỡ tay Phó Thiếu Thắng khỏi vai mình, rồi nhìn Trương Thư Minh với vẻ mặt bất đắc dĩ: “Thư Minh, chân trời đâu thiếu cỏ thơm, tôi tin sau này cậu nhất định sẽ gặp được cô gái tốt hơn.”
Trương Thư Minh lại tỏ ra tuyệt vọng, nước mắt lại rơi xuống: “Sao có thể chứ, trong mắt tôi cậu chính là cô gái tốt nhất trên đời này, làm sao tôi có thể gặp được người tốt hơn được.”
“Hu hu! Đều tại người nhà tôi hại! Nếu tôi không bị họ nhốt lại thì đã có thể cùng cậu đăng ký nhập ngũ, cũng sẽ không thua Phó Thiếu Thắng.”
“Phó Thiếu Thắng,” Trương Thư Minh phẫn nộ nhìn Phó Thiếu Thắng. “Sau này nếu cậu dám đối xử không tốt với Trình Xuân Nha, tôi nhất định sẽ không tha cho cậu.”
Tình yêu tuổi thiếu niên luôn hồn nhiên như vậy.
Dù Trình Xuân Nha đã chọn Phó Thiếu Thắng, nhưng Trương Thư Minh cũng không vì thế mà nảy sinh suy nghĩ đen tối nào.
Cậu chỉ hy vọng Phó Thiếu Thắng có thể thật lòng đối tốt với Trình Xuân Nha, đừng có hành vi thay lòng đổi dạ của một gã tồi.
Nếu Phó Thiếu Thắng dám làm tổn thương Trình Xuân Nha, Trương Thư Minh nhất định sẽ liều mạng với anh.
“Cậu cứ yên tâm đi! Tôi đảm bảo cả đời này sẽ đối tốt với Xuân Nha, nếu tôi dám đối xử không tốt với cô ấy, đừng nói cậu không tha cho tôi, ngay cả chính tôi cũng không tha cho mình.” Phó Thiếu Thắng đắc ý nói.
Câu này lại càng khiến Trương Thư Minh vừa tức vừa ghen tị.
...
Khi Phó Thiếu Thắng và Trình Xuân Nha lên xe, nước mắt của Trương Thư Minh lại bắt đầu chảy không ngừng.
Tuy cậu vẫn luôn không ưa Phó Thiếu Thắng, nhưng thực ra trong lòng Trương Thư Minh đã sớm coi cậu ta là bạn tốt.
Hơn nữa cậu còn thích Trình Xuân Nha, nghĩ đến sau này “bộ ba” của họ chỉ còn lại một mình mình, lòng Trương Thư Minh sao có thể không buồn đến c.h.ế.t được?
“Được rồi, đừng khóc nữa, mau về đi! Đến đơn vị rồi, tôi và Xuân Nha sẽ viết thư cho cậu.” Phó Thiếu Thắng đứng trên xe gọi với Trương Thư Minh.
“Phó Thiếu Thắng, đến đơn vị rồi cậu nhất định phải chăm sóc tốt cho Xuân Nha, nếu Xuân Nha mà bị thương thì tôi với cậu không xong đâu.” Trương Thư Minh vừa chạy đuổi theo xe vừa hét lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ có điều, hai chân làm sao đuổi kịp bốn bánh xe?
Chẳng mấy chốc Trương Thư Minh đã chạy không nổi nữa, mà chiếc xe tải lớn chở Phó Thiếu Thắng và Trình Xuân Nha cũng nhanh chóng đi xa.
Cứ như vậy, vào năm mười bảy tuổi, Trương Thư Minh gần như đã khóc cạn nước mắt của cả cuộc đời.
Đến khi cậu gặp lại Phó Thiếu Thắng và Trình Xuân Nha thì đã là mấy năm sau.
Lúc này, Phó Thiếu Thắng và Trình Xuân Nha đều đã trở thành sĩ quan trong quân đội, cả hai đều lên đến chức đại đội trưởng.
Đương nhiên, nếu không có ông nội của Phó Thiếu Thắng chống lưng, thì dù Phó Thiếu Thắng và Trình Xuân Nha có lập được bao nhiêu quân công cũng không thể thăng tiến nhanh như vậy.
...
Khi Trình Xuân Nha và Phó Thiếu Thắng xin nghỉ phép trở lại thành phố B, cô đã hai mươi bảy tuổi, là xin nghỉ về để kết hôn.
Dù sao đi nữa, Trình Xuân Nha cũng là con gái của Trình Thắng Lợi, việc xuất giá đương nhiên phải từ nhà họ Trình.
Đúng rồi, có một chuyện đáng nhắc tới ở đây.
Trình Ngạo Mân đã kết hôn từ một năm trước, người cô ta gả cho là Cao Hưng Hoa.
Trình Xuân Nha khá bất ngờ khi biết tin này.
Cô thật sự không ngờ, đời này Trình Ngạo Mân vẫn đến với Cao Hưng Hoa, dù sao đời này Phó Thiếu Thắng cũng không bị tàn tật, lẽ ra Trình Ngạo Mân sẽ không từ bỏ nhanh như vậy mà kết hôn với người khác mới phải.
Trình Xuân Nha đoán không sai, Trình Ngạo Mân quả thực vẫn chưa từ bỏ Phó Thiếu Thắng.
Nhưng cũng chính vì thế mà cha Trình và Tư Âm mới ép cô ta xuất giá, chỉ sợ cô ta lại gây ra chuyện gì mất mặt.
Còn về nhiệm vụ khiến Phó Thiếu Thắng bị tàn tật ở kiếp trước, đời này có Trình Xuân Nha ở đây, cô đương nhiên cũng xin tham gia nhiệm vụ đó.
Cho nên Phó Thiếu Thắng dĩ nhiên đã thoát được một kiếp, làm sao có thể bị tàn tật được nữa?
“Về là tốt rồi, về là tốt rồi,” nhìn cô con gái lớn mặc quân phục, anh tư hiên ngang, cha Trình lộ vẻ tự hào không nói nên lời. “Dì con nấu cơm xong rồi, mau đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm đi!”
“Nhất Minh,” ngay sau đó cha Trình gọi con trai. “Còn ngẩn ra đó làm gì? Không mau giúp chị cả con xách hành lý lên phòng trên lầu đi.”
“Chị, đưa hành lý cho em!” Trình Nhất Minh nhận lấy hành lý từ tay Trình Xuân Nha. “Em giúp chị mang hành lý lên lầu trước.”
Đối với thái độ cung kính của Trình Nhất Minh, Trình Xuân Nha khá là để tâm.
Nhìn Trình Nhất Minh xách hành lý của mình chạy lên lầu, Trình Xuân Nha mới lên tiếng: “Xem ra thằng nhóc này thật sự đã hiểu chuyện rồi, bây giờ lại còn biết gọi con là chị.”
“Đó là đương nhiên, con cũng không xem em trai con bao nhiêu tuổi rồi, đã là người hai mươi mấy tuổi đầu, con còn tưởng nó vẫn nhỏ dại không hiểu chuyện như trước à!” Cha Trình cười nói.
“Ông Trình à! Còn đứng đó nói chuyện làm gì? Thức ăn làm xong cả rồi, không mau bảo Xuân Nha đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.” Không chỉ Trình Nhất Minh thay đổi hoàn toàn, mà ngay cả thái độ của Tư Âm đối với Trình Xuân Nha cũng khác hẳn.
Không còn cách nào khác, con người phải nhận rõ thực tế.
Trình Xuân Nha bây giờ là sĩ quan, tiền đồ vô lượng.
Hơn nữa lại sắp gả vào nhà họ Phó.
Quan trọng nhất là, Trình Xuân Nha thật sự không có ý định trả thù gì gia đình họ, Tư Âm chỉ cần không phải đầu óc có vấn đề thì nên biết phải hòa hoãn mối quan hệ với Trình Xuân Nha.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









