“Tóm lại, ngày mai ông cứ đi dò hỏi thái độ của thị trưởng xem sao. Biết đâu lại có chuyển biến tốt, chuyện chúng ta đang phiền lòng sẽ được giải quyết dễ dàng thôi.”

“Vậy mai tôi sẽ đi dò hỏi thái độ của thị trưởng.” Cha Trình nói.

Trình Ngạo Mân lại thầm cầu nguyện trong lòng, mong rằng thị trưởng sẽ không để con trai mình thích một con bé nhà quê.

Sở dĩ ông ta bênh vực Trình Xuân Nha chỉ đơn giản là vì coi cô ta như bạn của con trai mình thôi, chứ hoàn toàn không biết con trai mình thích cô ta.

Trình Nhất Minh, người nãy giờ vẫn im lặng, thì thầm bĩu môi.

Thật ra mấy năm nay, Trình Nhất Minh không hề ghét Trình Xuân Nha.

Bởi vì cậu ta phát hiện, cô gái nhà quê Trình Xuân Nha kia vẫn rất biết điều, chỉ cần không chọc vào cô thì cô sẽ không bao giờ chủ động bắt nạt người khác.

Vì vậy, mấy năm qua Trình Nhất Minh chưa từng bị Trình Xuân Nha bắt nạt, ngược lại, Trình Ngạo Mân vì luôn dại dột kiếm chuyện với Trình Xuân Nha nên lúc nào cũng bị dạy dỗ cho một bài học.

Dù sao thì, nhìn Trình Ngạo Mân gặp xui xẻo, Trình Nhất Minh thật sự rất hả hê.

Cũng vì lý do này mà Trình Nhất Minh dần dần không còn ghét Trình Xuân Nha nữa, trái lại còn rất thích người chị này.

Dù sao có một người chị gái võ lực cao cường như vậy, một thằng con trai như Trình Nhất Minh sao có thể không sùng bái cho được? ...

Cùng lúc đó, tại nhà họ Phó.

“Con nói cái gì?” Nghe con trai nói xong, cha Phó còn tưởng mình nghe nhầm. “Con nói ngày mai con muốn đi đăng ký nhập ngũ á? Thằng nhóc thối, con không bị sốt đấy chứ!”

Cũng không thể trách cha Phó nói vậy.

Trước đây, con trai ông luôn một mực từ chối nhập ngũ, thậm chí còn nói những lời cay nghiệt với ông vì chuyện này.

Vậy mà chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, nó đã thay đổi ý định, thử hỏi sao cha Phó không kinh ngạc cho được?

“Cha, cha làm sao thế?” Phó Thiếu Thắng bực bội nói: “Chẳng phải cha với ông nội muốn con đi bộ đội sao? Lúc trước con không đồng ý, cha còn tức đến nỗi muốn đ.á.n.h con cơ mà.”

“Bây giờ thì sao? Con đã đồng ý đi rồi, sao cha vẫn không hài lòng?”

“Con thấy làm con của cha thật không dễ chút nào. Không nghe lời cha thì không được, mà nghe lời rồi thì cha vẫn cứ không vui.”

“Vậy rốt cuộc con phải làm thế nào thì ông già này mới hài lòng đây!”

“Thằng nhóc thối này, ông già nào chứ, cha mày vẫn còn trẻ khỏe chán!” Cha Phó sa sầm mặt. “Rốt cuộc là có chuyện gì? Sao con lại đột nhiên nghĩ thông suốt, đồng ý đi nhập ngũ?”

“Đừng có nói với cha là con bỗng nhiên hiểu chuyện, không muốn để cha và ông nội phải lo lắng nên mới nghĩ thông suốt đấy nhé.”

“Cha còn không hiểu con chắc? Thằng nhóc thối nhà con mà có lòng hiếu thảo như vậy thì cha đã không bị con chọc cho tức c.h.ế.t rồi.”

“Hừ!” Phó Thiếu Thắng kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng. “Nếu không phải vì Xuân Nha muốn đi đăng ký nhập ngũ thì có nói gì con cũng không đi đâu.”

“Cha, nhưng chúng ta nói trước nhé! Tuy con đồng ý đi bộ đội, nhưng đó là vì nể mặt Xuân Nha. Cho nên cha phải nhanh chóng sắp xếp cho con, nói gì thì nói cũng phải cho con vào cùng đơn vị với Xuân Nha.”

“Con không cần biết, nếu con và Xuân Nha không được phân vào cùng một đơn vị thì con sẽ làm lính đào ngũ, lúc đó cha và ông nội cứ chờ mất mặt đi!”

Cha Phó lại thấy tay ngứa ngáy: “Cút, cút ngay cho ta! Nếu không ta sợ mình không nhịn được lại cho con một trận bây giờ.”

“Cút thì cút, làm như con thèm nhìn cái mặt già của cha lắm không bằng,” Phó Thiếu Thắng bĩu môi nói. “Nhưng mà cha à, những gì con vừa nói không phải là đùa đâu nhé!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tóm lại, cha phải sắp xếp cho con và Xuân Nha vào cùng một đơn vị, nếu không, con sẽ đào ngũ thật đấy.”

Dứt lời, Phó Thiếu Thắng vội vàng chạy lên lầu.

Bởi vì anh nhìn ra được, cha mình đã ở bên bờ vực bùng nổ, nếu anh không chạy nhanh lên lầu thì chắc chắn sẽ bị ăn đòn.

“Ông Phó này, ông có thấy thằng Thiếu Thắng nhà mình quá để tâm đến cô bạn học kia không?” Mẹ Phó cau mày nói. “Trước đây tôi không nghĩ nhiều, nhưng ông nghe những gì nó vừa nói xem, thằng nhóc đó rõ ràng là có ý với con bé nhà người ta rồi!”

“Có ý thì có ý!” Cha Phó thản nhiên đáp. “Chỉ cần nhân phẩm cô bé đó không có vấn đề là được. Huống hồ, cô bé tên Xuân Nha kia có thể nghĩ đến chuyện nhập ngũ, đủ thấy nhân phẩm không có vấn đề gì.”

“Lời thì nói vậy không sai,” mẹ Phó nói. “Nhà chúng ta cũng không phải loại người ham hư vinh, nhất quyết phải tìm cho con trai một nhà môn đăng hộ đối. Nhưng mà cô bạn học tên Xuân Nha kia, hoàn cảnh gia đình cô bé có chút phức tạp, đặc biệt là người cha của cô bé.”

Nhắc đến Trình Thắng Lợi, vẻ mặt mẹ Phó liền có chút chán ghét: “Có một người cha như vậy, sau này nếu thật sự thành thông gia, ai biết có liên lụy đến nhà chúng ta không!”

Bởi vì con trai thường xuyên kể lể chuyện nhà họ Trình ở nhà, nên ấn tượng của mẹ Phó về Trình Thắng Lợi thật sự không tốt chút nào.

Dù sao cũng là con gái ruột của mình, sao lại không có chút tình thương của người cha nào vậy?

“Bà yên tâm đi!” Cha Phó nói. “Trình Thắng Lợi tuy nhân phẩm không ra gì, nhưng trong công việc vẫn rất cẩn thận, chưa từng phạm phải sai lầm nào về mặt nguyên tắc.”

“Hơn nữa có tôi để mắt đến, ông ta cũng không dám phạm sai lầm, nên chuyện bà lo lắng sẽ không xảy ra đâu.”

“Huống chi tính cách con trai bà, bà còn không hiểu sao? Thằng nhóc này rõ ràng là để ý con bé nhà người ta lắm rồi.”

“Nếu chúng ta không chiều theo ý nó, với cái tính của thằng nhóc này, e là nó thật sự sẽ chọc thủng trời mất.”

Ở kiếp trước của nguyên chủ, chuyện Phó Thiếu Thắng đi nhập ngũ đã khiến cha Phó và ông nội Phó tốn không biết bao nhiêu công sức.

Cuối cùng, phải đến khi ông nội Phó tức đến ngã bệnh, Phó Thiếu Thắng mới miễn cưỡng thỏa hiệp.

Còn đời này, vì có sự tồn tại của Trình Xuân Nha, nếu cha Phó dám không làm theo ý cậu, Phó Thiếu Thắng thật sự có khả năng chọc thủng trời.

À phải rồi, có một điều đáng nói.

Kiếp trước, Phó Thiếu Thắng sau khi vào bộ đội, nhờ những lá thư mà Trình Ngạo Mân kiên trì gửi cho anh, anh mới dần dần chấp nhận cô ta.

Nghe chồng nói vậy, mẹ Phó cũng không nói thêm gì nữa.

Thế mới nói chứ!

Sao họ lại sinh ra một đứa con trai chuyên đi đòi nợ thế này, mà không phải là một cô con gái tri kỷ, ấm áp.

...

Cùng thời điểm, tại nhà họ Trương.

“Con c.h.ế.t cái tâm đó đi cho ta! Công việc ta đã sắp xếp cho con rồi, muốn đi nhập ngũ à, không có cửa đâu.” Đây là giọng nói giận dữ của cha Trương.

“Thư Minh à! Nhà chúng ta chỉ có mình con là cháu đích tôn, con mà đi nhập ngũ thì chẳng phải là muốn lấy mạng của bà sao?” Đây là giọng của bà nội Trương.

Bà nội Trương là góa phụ, từ khi cháu trai chào đời đã nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Bởi vậy, nghe tin cháu trai muốn đi nhập ngũ, chẳng khác nào muốn lấy mạng bà.

Tuy nhập ngũ rất vinh quang, ai cũng ngưỡng mộ quân nhân, nhưng thân là quân nhân thì lúc nào cũng có thể hy sinh vì tổ quốc.

Nhà họ chỉ có một đứa cháu đích tôn, nếu nó đi nhập ngũ mà có mệnh hệ gì thì cả nhà còn sống thế nào được

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện