“Thôi được rồi, không cần phải nhảy ra để gây chú ý đâu. Biết là cậu thích Vưu Lăng Vi rồi, nhưng cũng đừng lúc nào cũng thể hiện rõ rành rành ra thế chứ!” Trương Thư Minh châm chọc.
“Cậu… Cậu nói bậy bạ gì thế?” Cậu bạn học kia mặt lập tức đỏ bừng, còn ngại ngùng liếc nhìn Vưu Lăng Vi một cái.
Vốn dĩ Vưu Lăng Vi đã đang đau lòng vì lời của Phó Thiếu Thắng, bây giờ lại bị cậu bạn này nhìn bằng ánh mắt ngại ngùng như vậy.
Điều này khiến cô ta lập tức bị kích động: “Nhìn cái gì mà nhìn, không tự nhìn lại xem mình là cái thá gì, loại cóc ghẻ như cậu mà cũng đòi ăn thịt thiên nga à.”
Dứt lời, Vưu Lăng Vi liền khóc lóc chạy ra ngoài.
Tâm trạng của cô ta bây giờ thật sự quá tệ, chỉ muốn tìm một nơi không có ai để khóc một trận cho thỏa thích.
Còn cả Trình Xuân Nha, con tiện nhân đó nữa, tại sao nó lại ngày càng xinh đẹp như vậy.
Đáng giận hơn là, mấy năm nay cô ta chưa bao giờ chiếm được thế thượng phong trước mặt Trình Xuân Nha.
Bị Vưu Lăng Vi mắng như vậy, cả khuôn mặt cậu bạn kia đỏ bừng lên.
Là vì tức giận.
Một thiếu niên mới mười mấy tuổi đầu, bị cô gái mình thích mắng là cóc ghẻ trước mặt bao nhiêu người.
Thử hỏi lòng tự trọng sao mà chịu nổi? “Xì! Đúng là cái nết.” Trương Thư Minh khinh khỉnh đảo mắt, rồi lập tức lo lắng hỏi Trình Xuân Nha: “Xuân Nha, cha và mẹ kế của cậu thật sự định đưa cậu về nông thôn hỗ trợ sản xuất à?”
“Chắc vậy!” Trình Xuân Nha đáp tỉnh bơ.
“Cái gì gọi là chắc vậy?” Trương Thư Minh càng thêm sốt ruột: “Sao cậu chẳng lo lắng chút nào thế? Lẽ nào cậu không sợ thật sự bị cha và mẹ kế đưa về nông thôn à?”
“Tôi có sốt ruột cũng có ích gì, chẳng lẽ lại đi cầu xin họ đừng đưa tôi về nông thôn à?” Trình Xuân Nha liếc Trương Thư Minh: “Thôi được rồi, tôi còn chưa cuống, cậu gấp cái gì chứ!”
“Đúng là hoàng đế chưa vội, thái giám đã lo.”
“Đúng thế,” Phó Thiếu Thắng bước tới nói. “Xuân Nha người ta còn chưa sốt ruột, cậu ở bên cạnh lo lắng cái quái gì!”
Nói rồi, Phó Thiếu Thắng lập tức lấy lòng nhìn Trình Xuân Nha: “Xuân Nha, có khát không, tôi mời cậu đi uống nước có ga nhé.”
Trình Xuân Nha vừa hay cũng đang hơi khát.
Vì vậy, cô đương nhiên lập tức đứng dậy, cùng Phó Thiếu Thắng đi ra ngoài.
Trương Thư Minh còn biết làm gì hơn, đành vội vàng đi theo.
...
Cùng lúc đó, Cao Hứng Hoa lại dùng ánh mắt rất phức tạp nhìn theo bóng lưng ba người Trình Xuân Nha rời khỏi lớp học.
Khác với kiếp trước, đời này Cao Hứng Hoa thật sự đã thích Trình Xuân Nha.
Không giống kiếp trước, hắn chỉ coi nguyên chủ là lốp dự phòng vì cô có người cha làm phó thị trưởng.
Chỉ có điều Trình Xuân Nha hoàn toàn không để ý đến cậu bạn cùng bàn này, cộng thêm sự tồn tại của Phó Thiếu Thắng và Trương Thư Minh.
Điều này khiến Cao Hứng Hoa không có cơ hội nào để tiếp cận Trình Xuân Nha, dẫn đến việc ngồi cùng bàn hai năm mà quan hệ giữa hắn và cô còn thua cả người dưng.
...
Tan học, Trình Xuân Nha lại ngồi sau xe đạp của Phó Thiếu Thắng như một thói quen không đổi.
Xe đạp của Trương Thư Minh theo sát bên cạnh, hình ảnh này ở trường đã sớm quen thuộc, nhưng vẫn thu hút ánh mắt của đông đảo học sinh.
Biết sao được, ai bảo Phó Thiếu Thắng quá đẹp trai, mà Trình Xuân Nha lại đủ xinh đẹp cơ chứ?
Trai xinh gái đẹp, dù ở thời đại nào cũng đều thu hút ánh nhìn.
Còn Trương Thư Minh thì bị mọi người lờ đi mất.
Thật ra Trương Thư Minh trông cũng rất ổn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng so với Phó Thiếu Thắng thì tự nhiên trở nên mờ nhạt, cho nên ở nơi nào có Phó Thiếu Thắng, ai lại thèm để mắt đến cậu ta chứ!
Dọc đường đi, Trương Thư Minh vẫn lải nhải lo lắng cho Trình Xuân Nha.
Đừng nói là Phó Thiếu Thắng, ngay cả Trình Xuân Nha cũng cảm thấy hơi phiền.
“Xuân Nha, cậu đúng là làm người ta lo c.h.ế.t đi được,” thấy Trình Xuân Nha vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, Trương Thư Minh gấp đến độ sắp dậm chân. “Phó Thiếu Thắng, lẽ nào cậu không định nói gì à?”
“Tôi không tin cậu không lo lắng việc Xuân Nha bị cha và mẹ kế cô ấy đưa về nông thôn làm thanh niên trí thức.”
“Đúng là lo chuyện bao đồng.” Phó Thiếu Thắng liếc Trương Thư Minh một cái đầy khinh bỉ: “Trương Thư Minh, cậu nói xem cái tính gà mẹ này của cậu, sao mãi không chịu sửa đi thế?”
“Với lại, cậu không thấy phiền à? Từ lúc ở trường đã nói không ngừng, bản thân cậu không thấy phiền thì cũng phải nghĩ đến cảm nhận của người khác chứ!”
“Tôi đoán là Xuân Nha sắp bị cậu làm cho phiền c.h.ế.t rồi đấy.”
Trương Thư Minh lập tức nhìn sắc mặt Trình Xuân Nha, thấy mặt cô quả thật không được tốt lắm, trong lòng cậu ta liền chùng xuống: “Xin lỗi nhé Xuân Nha, tôi cũng chỉ vì quá lo cho cậu thôi, cậu đừng giận nhé.”
“Haiz!” Trình Xuân Nha khẽ thở dài: “Trương Thư Minh, đây là ngày đầu tiên cậu quen tôi à? Tôi là người thế nào, chẳng lẽ cậu không biết.”
“Thôi, đừng lo cho tôi nữa, đối với âm mưu của cha và mẹ kế, tôi đã nghĩ ra đối sách rồi, tôi định ngày mai sẽ đi đăng ký nhập ngũ.”
“Cái gì?” Trương Thư Minh kinh ngạc thốt lên: “Cậu muốn đăng ký nhập ngũ, có thật không vậy!”
Thôi xong, nếu Xuân Nha đi nhập ngũ thì sau này chẳng phải cậu sẽ rất khó gặp lại cô ấy sao.
Liếc nhìn Phó Thiếu Thắng, thấy khóe miệng cậu ta đang hơi nhếch lên, Trương Thư Minh lại cảm thấy nghẹn lòng.
Được rồi, không cần hỏi cũng biết.
Phó Thiếu Thắng chắc chắn sẽ đi đăng ký nhập ngũ cùng Trình Xuân Nha.
Không được, cậu không thể để Phó Thiếu Thắng bỏ lại phía sau, cậu cũng phải đi đăng ký nhập ngũ.
“Cậu nói thừa quá đấy.” Trình Xuân Nha mất kiên nhẫn liếc Trương Thư Minh một cái: “Đương nhiên là thật rồi, nếu không phải thật, cậu nghĩ tôi sẽ nói ra à?”
“Thôi được rồi, cậu mau ngậm miệng lại đi!” Trình Xuân Nha tỏ vẻ mệt mỏi: “Cả quãng đường cứ líu ríu không ngừng, tai tôi sắp bị cậu tra tấn đến c.h.ế.t rồi đây.”
Trương Thư Minh còn biết làm sao, chỉ có thể ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Không bao lâu sau, ba người đã đến trước cửa nhà họ Trình.
Trình Xuân Nha vừa xuống xe, Phó Thiếu Thắng liền nói ngay với cô: “Xuân Nha, mai tôi đến đón cậu nhé, tôi nghĩ kỹ rồi, cậu đi đăng ký nhập ngũ thì tôi cũng đi.”
“Còn có tôi, còn có tôi nữa,” Trương Thư Minh vội vàng nói theo: “Xuân Nha, tôi cũng đi đăng ký nhập ngũ cùng cậu, nói gì thì nói cũng phải đi nhập ngũ cùng cậu.”
Nói xong, Trương Thư Minh còn khiêu khích liếc Phó Thiếu Thắng một cái.
Điều này làm Phó Thiếu Thắng tức điên lên!
Trương Thư Minh đúng là cái đồ âm hồn không tan, sao cậu ta không biết điều mà tránh xa Xuân Nha ra một chút nhỉ?
Chẳng lẽ cậu ta thật sự nghĩ mình có thể theo đuổi được Xuân Nha.
Hừ! Nằm mơ đi.
Chỉ cần có Phó Thiếu Thắng cậu ở đây, Trương Thư Minh cậu ta tuyệt đối không có cơ hội theo đuổi được Xuân Nha. Xuân Nha dù có mù mắt thế nào cũng không thể nào chọn Trương Thư Minh.
Rốt cuộc có một đối tượng ưu tú như cậu, sao Xuân Nha có thể để mắt đến Trương Thư Minh được chứ?
“Vậy được thôi! Mai chúng ta gặp.” Dứt lời, Trình Xuân Nha liền đi vào nhà.
Cô thậm chí còn lười hỏi tại sao Phó Thiếu Thắng và Trương Thư Minh cũng muốn đi đăng ký nhập ngũ.
Thật ra trong lòng Trình Xuân Nha cũng biết rõ, Trương Thư Minh cũng thích cô.
Chỉ là Trương Thư Minh chưa nói thẳng ra, Trình Xuân Nha cũng không tiện nói gì, nên dứt khoát vờ như không biết gì cả.
“Cậu… Cậu nói bậy bạ gì thế?” Cậu bạn học kia mặt lập tức đỏ bừng, còn ngại ngùng liếc nhìn Vưu Lăng Vi một cái.
Vốn dĩ Vưu Lăng Vi đã đang đau lòng vì lời của Phó Thiếu Thắng, bây giờ lại bị cậu bạn này nhìn bằng ánh mắt ngại ngùng như vậy.
Điều này khiến cô ta lập tức bị kích động: “Nhìn cái gì mà nhìn, không tự nhìn lại xem mình là cái thá gì, loại cóc ghẻ như cậu mà cũng đòi ăn thịt thiên nga à.”
Dứt lời, Vưu Lăng Vi liền khóc lóc chạy ra ngoài.
Tâm trạng của cô ta bây giờ thật sự quá tệ, chỉ muốn tìm một nơi không có ai để khóc một trận cho thỏa thích.
Còn cả Trình Xuân Nha, con tiện nhân đó nữa, tại sao nó lại ngày càng xinh đẹp như vậy.
Đáng giận hơn là, mấy năm nay cô ta chưa bao giờ chiếm được thế thượng phong trước mặt Trình Xuân Nha.
Bị Vưu Lăng Vi mắng như vậy, cả khuôn mặt cậu bạn kia đỏ bừng lên.
Là vì tức giận.
Một thiếu niên mới mười mấy tuổi đầu, bị cô gái mình thích mắng là cóc ghẻ trước mặt bao nhiêu người.
Thử hỏi lòng tự trọng sao mà chịu nổi? “Xì! Đúng là cái nết.” Trương Thư Minh khinh khỉnh đảo mắt, rồi lập tức lo lắng hỏi Trình Xuân Nha: “Xuân Nha, cha và mẹ kế của cậu thật sự định đưa cậu về nông thôn hỗ trợ sản xuất à?”
“Chắc vậy!” Trình Xuân Nha đáp tỉnh bơ.
“Cái gì gọi là chắc vậy?” Trương Thư Minh càng thêm sốt ruột: “Sao cậu chẳng lo lắng chút nào thế? Lẽ nào cậu không sợ thật sự bị cha và mẹ kế đưa về nông thôn à?”
“Tôi có sốt ruột cũng có ích gì, chẳng lẽ lại đi cầu xin họ đừng đưa tôi về nông thôn à?” Trình Xuân Nha liếc Trương Thư Minh: “Thôi được rồi, tôi còn chưa cuống, cậu gấp cái gì chứ!”
“Đúng là hoàng đế chưa vội, thái giám đã lo.”
“Đúng thế,” Phó Thiếu Thắng bước tới nói. “Xuân Nha người ta còn chưa sốt ruột, cậu ở bên cạnh lo lắng cái quái gì!”
Nói rồi, Phó Thiếu Thắng lập tức lấy lòng nhìn Trình Xuân Nha: “Xuân Nha, có khát không, tôi mời cậu đi uống nước có ga nhé.”
Trình Xuân Nha vừa hay cũng đang hơi khát.
Vì vậy, cô đương nhiên lập tức đứng dậy, cùng Phó Thiếu Thắng đi ra ngoài.
Trương Thư Minh còn biết làm gì hơn, đành vội vàng đi theo.
...
Cùng lúc đó, Cao Hứng Hoa lại dùng ánh mắt rất phức tạp nhìn theo bóng lưng ba người Trình Xuân Nha rời khỏi lớp học.
Khác với kiếp trước, đời này Cao Hứng Hoa thật sự đã thích Trình Xuân Nha.
Không giống kiếp trước, hắn chỉ coi nguyên chủ là lốp dự phòng vì cô có người cha làm phó thị trưởng.
Chỉ có điều Trình Xuân Nha hoàn toàn không để ý đến cậu bạn cùng bàn này, cộng thêm sự tồn tại của Phó Thiếu Thắng và Trương Thư Minh.
Điều này khiến Cao Hứng Hoa không có cơ hội nào để tiếp cận Trình Xuân Nha, dẫn đến việc ngồi cùng bàn hai năm mà quan hệ giữa hắn và cô còn thua cả người dưng.
...
Tan học, Trình Xuân Nha lại ngồi sau xe đạp của Phó Thiếu Thắng như một thói quen không đổi.
Xe đạp của Trương Thư Minh theo sát bên cạnh, hình ảnh này ở trường đã sớm quen thuộc, nhưng vẫn thu hút ánh mắt của đông đảo học sinh.
Biết sao được, ai bảo Phó Thiếu Thắng quá đẹp trai, mà Trình Xuân Nha lại đủ xinh đẹp cơ chứ?
Trai xinh gái đẹp, dù ở thời đại nào cũng đều thu hút ánh nhìn.
Còn Trương Thư Minh thì bị mọi người lờ đi mất.
Thật ra Trương Thư Minh trông cũng rất ổn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng so với Phó Thiếu Thắng thì tự nhiên trở nên mờ nhạt, cho nên ở nơi nào có Phó Thiếu Thắng, ai lại thèm để mắt đến cậu ta chứ!
Dọc đường đi, Trương Thư Minh vẫn lải nhải lo lắng cho Trình Xuân Nha.
Đừng nói là Phó Thiếu Thắng, ngay cả Trình Xuân Nha cũng cảm thấy hơi phiền.
“Xuân Nha, cậu đúng là làm người ta lo c.h.ế.t đi được,” thấy Trình Xuân Nha vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, Trương Thư Minh gấp đến độ sắp dậm chân. “Phó Thiếu Thắng, lẽ nào cậu không định nói gì à?”
“Tôi không tin cậu không lo lắng việc Xuân Nha bị cha và mẹ kế cô ấy đưa về nông thôn làm thanh niên trí thức.”
“Đúng là lo chuyện bao đồng.” Phó Thiếu Thắng liếc Trương Thư Minh một cái đầy khinh bỉ: “Trương Thư Minh, cậu nói xem cái tính gà mẹ này của cậu, sao mãi không chịu sửa đi thế?”
“Với lại, cậu không thấy phiền à? Từ lúc ở trường đã nói không ngừng, bản thân cậu không thấy phiền thì cũng phải nghĩ đến cảm nhận của người khác chứ!”
“Tôi đoán là Xuân Nha sắp bị cậu làm cho phiền c.h.ế.t rồi đấy.”
Trương Thư Minh lập tức nhìn sắc mặt Trình Xuân Nha, thấy mặt cô quả thật không được tốt lắm, trong lòng cậu ta liền chùng xuống: “Xin lỗi nhé Xuân Nha, tôi cũng chỉ vì quá lo cho cậu thôi, cậu đừng giận nhé.”
“Haiz!” Trình Xuân Nha khẽ thở dài: “Trương Thư Minh, đây là ngày đầu tiên cậu quen tôi à? Tôi là người thế nào, chẳng lẽ cậu không biết.”
“Thôi, đừng lo cho tôi nữa, đối với âm mưu của cha và mẹ kế, tôi đã nghĩ ra đối sách rồi, tôi định ngày mai sẽ đi đăng ký nhập ngũ.”
“Cái gì?” Trương Thư Minh kinh ngạc thốt lên: “Cậu muốn đăng ký nhập ngũ, có thật không vậy!”
Thôi xong, nếu Xuân Nha đi nhập ngũ thì sau này chẳng phải cậu sẽ rất khó gặp lại cô ấy sao.
Liếc nhìn Phó Thiếu Thắng, thấy khóe miệng cậu ta đang hơi nhếch lên, Trương Thư Minh lại cảm thấy nghẹn lòng.
Được rồi, không cần hỏi cũng biết.
Phó Thiếu Thắng chắc chắn sẽ đi đăng ký nhập ngũ cùng Trình Xuân Nha.
Không được, cậu không thể để Phó Thiếu Thắng bỏ lại phía sau, cậu cũng phải đi đăng ký nhập ngũ.
“Cậu nói thừa quá đấy.” Trình Xuân Nha mất kiên nhẫn liếc Trương Thư Minh một cái: “Đương nhiên là thật rồi, nếu không phải thật, cậu nghĩ tôi sẽ nói ra à?”
“Thôi được rồi, cậu mau ngậm miệng lại đi!” Trình Xuân Nha tỏ vẻ mệt mỏi: “Cả quãng đường cứ líu ríu không ngừng, tai tôi sắp bị cậu tra tấn đến c.h.ế.t rồi đây.”
Trương Thư Minh còn biết làm sao, chỉ có thể ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Không bao lâu sau, ba người đã đến trước cửa nhà họ Trình.
Trình Xuân Nha vừa xuống xe, Phó Thiếu Thắng liền nói ngay với cô: “Xuân Nha, mai tôi đến đón cậu nhé, tôi nghĩ kỹ rồi, cậu đi đăng ký nhập ngũ thì tôi cũng đi.”
“Còn có tôi, còn có tôi nữa,” Trương Thư Minh vội vàng nói theo: “Xuân Nha, tôi cũng đi đăng ký nhập ngũ cùng cậu, nói gì thì nói cũng phải đi nhập ngũ cùng cậu.”
Nói xong, Trương Thư Minh còn khiêu khích liếc Phó Thiếu Thắng một cái.
Điều này làm Phó Thiếu Thắng tức điên lên!
Trương Thư Minh đúng là cái đồ âm hồn không tan, sao cậu ta không biết điều mà tránh xa Xuân Nha ra một chút nhỉ?
Chẳng lẽ cậu ta thật sự nghĩ mình có thể theo đuổi được Xuân Nha.
Hừ! Nằm mơ đi.
Chỉ cần có Phó Thiếu Thắng cậu ở đây, Trương Thư Minh cậu ta tuyệt đối không có cơ hội theo đuổi được Xuân Nha. Xuân Nha dù có mù mắt thế nào cũng không thể nào chọn Trương Thư Minh.
Rốt cuộc có một đối tượng ưu tú như cậu, sao Xuân Nha có thể để mắt đến Trương Thư Minh được chứ?
“Vậy được thôi! Mai chúng ta gặp.” Dứt lời, Trình Xuân Nha liền đi vào nhà.
Cô thậm chí còn lười hỏi tại sao Phó Thiếu Thắng và Trương Thư Minh cũng muốn đi đăng ký nhập ngũ.
Thật ra trong lòng Trình Xuân Nha cũng biết rõ, Trương Thư Minh cũng thích cô.
Chỉ là Trương Thư Minh chưa nói thẳng ra, Trình Xuân Nha cũng không tiện nói gì, nên dứt khoát vờ như không biết gì cả.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









