Cứ thế, Trình Xuân Nha đã thuận lợi ghi danh vào một trường cấp ba, hơn nữa còn là ngôi trường tốt nhất thành phố, nơi học sinh toàn là con ông cháu cha.
Cha Trình đã xuất ngũ từ lâu, hiện đang là quan chức lớn trong ủy ban thành phố, thế nên nhà họ mới được phân cho một căn nhà tốt như vậy.
Còn Tư Âm là phó đoàn trưởng đoàn văn công thành phố, cấp bậc cũng thuộc hàng rất cao.
Thế nên, lúc hiệu trưởng đối diện với bà, vẻ mặt nhiệt tình phải biết! Tốc độ làm thủ tục nhập học cho Trình Xuân Nha cũng nhanh không tưởng! Sau khi ghi danh xong, Tư Âm bèn dẫn Trình Xuân Nha đi mua quần áo và một vài món đồ dùng học tập cần thiết.
Về phương diện giữ thể diện này, Tư Âm tuyệt đối sẽ không để mình mắc sai lầm.
“Ối chà! Bà Tư này, tay xách nách mang thế này, sao lại mua nhiều đồ thế!”
Vừa về đến khu tập thể của chính phủ, Tư Âm đã gặp người quen.
“Chẳng phải con gái lớn của ông Trình nhà tôi ở quê mới đến sao. Thế nên tôi phải dẫn con bé đi mua ít đồ, như quần áo này, rồi cả đồ dùng học tập nữa.”
Vừa nói, Tư Âm vừa ra vẻ hiền từ nhìn Trình Xuân Nha: “Xuân Nha, con về nhà trước đi, dì nói chuyện với bác Bạch của con một lát.”
Nói rồi, bà đưa hết đồ trong tay cho Trình Xuân Nha.
Trình Xuân Nha dĩ nhiên không nói gì. Dù biết rõ Tư Âm muốn làm gì, nhưng cô cũng không định can thiệp.
Cô nhận lấy đồ từ tay Tư Âm rồi đi thẳng một mạch, không hề ngoảnh đầu lại.
“Bà Tư ơi! Con gái riêng của chồng bà xem ra không dễ sống chung đâu!” Bạch Lệ Văn nhìn bóng Trình Xuân Nha đi xa, bĩu môi nói vẻ khinh thường. “Đúng là đồ nhà quê, chẳng có chút lễ phép nào, cũng không biết chào hỏi ai.”
“Mà này! Bà xem thái độ của nó với bà lúc nãy đi, cứ như bà thiếu nợ nó vậy.” Nói đến đây, Bạch Lệ Văn liền nhắc nhở Tư Âm: “Tôi khuyên bà nên cẩn thận một chút. Theo tôi thấy, con bé đó trong lòng chắc là hận bà lắm đấy?”
“Chắc chắn là vợ trước của ông Trình đã nhồi nhét tư tưởng thù hận gì đó vào đầu con bé rồi, e là trong lòng nó đã hận bà, người mẹ kế này, đến c.h.ế.t rồi.”
“Haiz!” Tư Âm bất đắc dĩ thở dài. “Biết làm sao được, ai bảo lúc trước đúng là tôi và ông Trình có lỗi với mẹ của Xuân Nha chứ.”
“Thế nên, dù Xuân Nha có hận người mẹ kế này đến c.h.ế.t thì cũng là điều nên làm. Bây giờ tôi chỉ có thể cố gắng đối xử tốt với con bé một chút, để nó có thể bớt hận tôi đi phần nào.”
“Dù sao con bé còn nhỏ, nếu cứ mang lòng thù hận thì không biết lớn lên tính tình sẽ ra sao nữa. Hôm qua nó còn đá hỏng cả tay vịn cầu thang trong nhà, sức phá hoại quá mạnh.”
“Cái tính này mà không uốn nắn lại ngay thì không biết sau này còn gây ra họa gì nữa.”
“Bà nói gì cơ?” Bạch Lệ Văn kinh ngạc. “Ý bà là con bé đó hôm qua đã đá hỏng tay vịn cầu thang nhà bà á?”
“Ừ!” Tư Âm gật đầu với vẻ mặt rầu rĩ. “Cũng không biết sao sức của con bé lại lớn đến thế. Bà không biết đâu, hôm qua tôi sợ hết hồn.”
“Đây là còn may nó đá vào tay vịn cầu thang, chứ nếu đá vào người thì e là có chuyện lớn rồi.”
“Trời ơi! Đáng sợ thật đấy!” Bạch Lệ Văn nói với vẻ mặt hoảng hốt. “Một con bé mới mười mấy tuổi mà sao sức lại lớn thế được.”
“Bà Tư này! Sau này bà phải cẩn thận đấy, cả Ngạo Mân và Nhất Minh nhà bà nữa. Không phải tôi dọa bà đâu, nhưng với cái tính của con bé đó, ai biết nó còn làm ra chuyện đáng sợ gì nữa.”
“Yên tâm đi! Tôi tin bản tính của Xuân Nha vẫn tốt,” Tư Âm tự tin nói. “Chỉ cần dạy dỗ con bé cẩn thận, tôi tin là sẽ sớm uốn nắn lại được tính tình của nó thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tư Âm đã nói vậy, Bạch Lệ Văn cũng không tiện nói thêm gì, nhưng trong lòng bà ta lại không hề đồng tình.
Giống xấu thì vẫn là giống xấu, huống hồ con bé đã mười mấy tuổi, tính nết cơ bản đã định hình rồi, làm sao mà uốn nắn lại được nữa.
Theo Bạch Lệ Văn thấy, Tư Âm nên mau chóng tống con bé đó đi, chứ không phải giữ quả b.o.m nổ chậm như vậy trong nhà. Đợi đến ngày xảy ra chuyện lớn thật thì hối hận cũng không kịp.
Tư Âm nói thêm một lúc rồi cũng rời đi, lấy lý do là không yên tâm con gái riêng nên phải về nhà ngay.
Mà Tư Âm vừa đi khỏi, Bạch Lệ Văn liền vội vã đi rêu rao câu chuyện. Cũng chính vì nhắm trúng cái miệng không giữ được mồm của bà ta, nếu không Tư Âm đã chẳng lãng phí thời gian nói nhiều với Bạch Lệ Văn như thế.
Cứ thế, chuyện cô con gái lớn nhà họ Trình từ quê lên là một đại lực sĩ, lại còn vô lễ, tính cách thì méo mó vì thù hận mẹ kế, đã nhanh chóng lan truyền khắp khu tập thể.
Tóm lại, Bạch Lệ Văn đã nói xấu Trình Xuân Nha hết mức có thể, khiến rất nhiều người có ấn tượng vô cùng xấu về cô.
Tối hôm đó trong bữa cơm, rất nhiều bậc cha mẹ đã dặn dò con cái mình sau này nhất định phải tránh xa cô con gái nhà quê của nhà họ Trình ra.
...
Cùng lúc đó, tại nhà họ Trình.
Cha Trình phải mất rất nhiều công sức mới sửa xong được cái tay vịn cầu thang.
“Mau lại ăn cơm đi! Bảo anh ăn xong rồi sửa, anh cứ nhất quyết phải sửa xong mới chịu ăn, thật không biết phải nói thế nào nữa.” Giọng Tư Âm có chút trách móc.
Cha Trình đi đến bàn ăn ngồi xuống, Trình Ngạo Mân liền lập tức xới cho ông một bát cơm, thể hiện hình tượng cô con gái ngoan một cách hoàn hảo.
“Vẫn là Ngạo Mân hiểu chuyện nhất,” cha Trình vui vẻ nhận lấy bát cơm, rồi bất mãn nhìn con trai: “Không như thằng nhóc thối này, chưa bao giờ biết xới cơm cho cha.”
Trình Nhất Minh dĩ nhiên không vui.
Cứ luôn bị đem ra so sánh với chị gái như vậy, bảo sao trong lòng cậu thoải mái cho được.
“Cha, sao cha cứ nói mỗi mình con,” Trình Nhất Minh chỉ vào Trình Xuân Nha nói. “Chị ta cũng có xới cơm cho cha đâu? Sao cha không nói chị ta, lại cứ lôi con ra mắng.”
“Thôi được rồi, Nhất Minh,” Tư Âm nghiêm mặt nói. “Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, Xuân Nha là chị cả của con, con không hiểu tiếng người à?”
“Chị ta, chị ta cái gì, phải gọi là chị. Sau này mà còn hỗn với chị cả như thế, thì dù cha con không dạy dỗ con, mẹ cũng sẽ ra tay.”
Trình Nhất Minh ấm ức ra mặt, vốn dĩ đã không còn ghét Trình Xuân Nha đến thế, nay lại lập tức ghét cô hơn.
Đương nhiên, người cậu ghét nhất vẫn là chị hai.
Nếu không phải tại chị hai, sao cha lại mắng cậu được.
Từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng vậy. Chị hai muốn thể hiện là chuyện của chị ấy, cớ gì lần nào cha cũng phải lôi cậu ra so sánh, khiến cậu, một đứa con trai, trông như kém cỏi lắm vậy.
“Xuân Nha,” Tư Âm vội quay sang nói với Trình Xuân Nha. “Em trai con còn nhỏ, con là chị thì nhường nó một chút, đừng chấp nhặt với nó làm gì.”
“Nhưng con yên tâm, nếu em con còn dám không coi con ra gì, mẹ và cha con tuyệt đối sẽ không khách sáo với nó nữa, nhất định sẽ cho nó một trận ra trò.”
Trình Xuân Nha nhìn Tư Âm bằng ánh mắt châm biếm: “Trình Nhất Minh không thích tôi, đó chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? Nếu đổi vị trí cho nhau, tôi cũng chẳng thể nào thích cậu ta được.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









