Đương nhiên, Hồ Tại Minh vẫn biết chừng mực, sẽ không thật sự đ.á.n.h c.h.ế.t Cao Vận Lan.

Rốt cuộc, hắn không muốn vì một người phụ nữ như Cao Vận Lan mà biến mình thành kẻ g.i.ế.c người.

Sau khi đ.á.n.h cho Cao Vận Lan một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, Hồ Tại Minh liền đi ra ngoài.

“Oa oa!”

Cao Vận Lan vốn đã bị Hồ Tại Minh đ.á.n.h cho mất nửa cái mạng, nên khi nghe tiếng con khóc oe oe, tâm trạng lại càng thêm tồi tệ.

“Nín ngay, khóc lóc cái gì mà khóc, còn khóc nữa tao bóp c.h.ế.t mày!” Cao Vận Lan gào lên, vẻ mặt suy sụp.

Cao Vận Lan sinh được một cô con gái.

Vì đứa bé là con của Hồ Tại Minh, cộng thêm việc bây giờ lại bị hắn đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, nên Cao Vận Lan chẳng hề có chút tình mẫu t.ử nào với con gái mình.

Đúng vậy, Cao Vận Lan đã trút hết thù hận dành cho Hồ Tại Minh lên người đứa bé.

...

Thời gian thấm thoắt trôi, chẳng mấy chốc đã đến năm 1977, tin tức khôi phục kỳ thi đại học được lan truyền khắp cả nước.

Con trai của Trình Xuân Nha và Nguyên Linh Bội năm nay cũng đã lên năm tuổi.

Kể từ khi sinh con, Nguyên Linh Bội không còn nghĩ đến chuyện tìm việc làm nữa.

Nguyên nhân là vì Trình Xuân Nha không muốn cô đi làm, sợ cô vất vả.

Hơn nữa, lần đầu làm mẹ, Nguyên Linh Bội cũng thật sự không nỡ rời xa con, chỉ hận không thể ở bên con trai cả ngày.

Thế là cô dứt khoát không nghĩ đến chuyện đi làm nữa, an tâm ở nhà chăm con.

Nhưng sau khi tin tức về kỳ thi đại học được truyền đến, Nguyên Linh Bội lại bắt đầu đứng ngồi không yên.

“Mấy hôm nay em sao thế? Anh thấy tâm trạng em có vẻ không ổn lắm.” Tối hôm đó, sau khi tắm xong, Trình Xuân Nha trở về phòng, lên giường rồi hỏi Nguyên Linh Bội đã nằm sẵn ở trên đó.

Còn về con trai của họ, thằng bé đã ngủ cùng bà nội từ năm ba tuổi.

“Không sao đâu, anh đừng lo lung tung.” Nguyên Linh Bội rầu rĩ đáp.

“Linh Bội, em như vậy là không được rồi!” Trình Xuân Nha bất mãn nói. “Chúng ta là vợ chồng, có chuyện gì thì phải nói ra chứ, sao lại cứ giữ trong lòng.”

“Chẳng lẽ vợ chồng bao nhiêu năm nay, em lại không tin tưởng anh đến thế, có chuyện gì cũng thà giấu trong lòng chứ không muốn nói với anh sao?”

“Ai nói em không tin tưởng anh,” Nguyên Linh Bội vội nói, rồi tựa người vào Trình Xuân Nha. “Trên đời này, người em có thể tin tưởng nhất chính là anh, ngay cả con trai chúng ta cũng phải xếp sau.”

“Xuân Nha, anh không biết đâu, từ lúc gả cho anh em đã hạnh phúc đến nhường nào, hạnh phúc đến mức đôi khi em còn sợ hãi, không biết những ngày tháng hạnh phúc này có phải là thật không, hay chỉ là em đang mơ thôi.”

Trình Xuân Nha búng nhẹ vào trán Nguyên Linh Bội.

“Ái da!” Nguyên Linh Bội đau đến mức phải xoa trán. “Đau quá, tự dưng anh búng trán em làm gì?”

“Biết đau rồi à?” Trình Xuân Nha cười nói. “Thế em nói xem, em có phải đang mơ không?”

“Anh xấu tính c.h.ế.t đi được,” Nguyên Linh Bội đ.á.n.h nhẹ vào người Trình Xuân Nha. “Xuân Nha, anh nói xem em đi thi đại học có được không? Lỡ như thi không đỗ thì có mất mặt lắm không?”

“Nhưng nếu thi đỗ thì chẳng phải em sẽ phải xa hai cha con anh sao.”

“Còn nữa! Nếu em thật sự muốn đi thi, không biết mẹ có đồng ý không.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Hóa ra mấy ngày nay em buồn bã là vì muốn thi đại học à!” Trình Xuân Nha cạn lời. “Nếu em thật sự muốn thi thì cứ thi đi! Anh chắc chắn sẽ ủng hộ em hết mình.”

“Còn về phía mẹ, em hoàn toàn không cần lo lắng. Nếu mẹ biết em muốn thi đại học, chắc chắn sẽ chỉ có vui mừng thôi, làm sao mà không đồng ý được chứ?”

“Thật không?” Nguyên Linh Bội ngồi bật dậy, vui vẻ nhìn Trình Xuân Nha. “Anh thật sự ủng hộ em đi thi đại học sao? Anh chắc chắn là mẹ cũng sẽ ủng hộ em chứ?”

“Chắc chắn rồi,” Trình Xuân Nha buồn cười véo má Nguyên Linh Bội. “Linh Bội, em muốn làm gì thì cứ làm đi! Có anh làm hậu phương vững chắc cho em rồi, em không cần phải băn khoăn gì cả.”

“Xuân Nha, sao anh lại tốt đến thế chứ?” Nguyên Linh Bội trèo cả người lên người Trình Xuân Nha. “Em thật không biết kiếp trước mình đã tu được phúc đức gì mà kiếp này lại có thể gả cho một người chồng tốt như anh.”

“Anh cũng vậy,” Trình Xuân Nha vuốt tóc Nguyên Linh Bội. “Anh cũng không biết kiếp trước mình đã tu được phúc đức gì mà lại cưới được một người vợ tốt như em.”

Nguyên Linh Bội cười ngọt ngào, nhưng ngay sau đó nụ cười lại vụt tắt: “Nhưng nếu em thật sự thi đỗ, chẳng phải em sẽ phải xa hai cha con anh sao.”

“Em chưa bao giờ phải xa hai cha con cả, nếu thật sự phải đi học đại học, chỉ nghĩ đến việc phải xa hai người là em đã thấy không chịu nổi rồi.”

“Em cũng giỏi thật đấy! Chuyện còn chưa đâu vào đâu mà em đã nghĩ xa đến thế rồi,” Trình Xuân Nha lại tỏ vẻ cạn lời. “Nếu em thật sự đỗ đại học, thì cả nhà ba người chúng ta cũng chỉ xa nhau tạm thời thôi mà.”

“Hơn nữa, đâu phải em đi học là không được về quanh năm suốt tháng. Trường học chắc chắn sẽ có kỳ nghỉ, ít nhất là vào dịp Tết, không lẽ người ta còn bắt sinh viên ở lại trường học bài sao!”

“Tóm lại là em đừng nghĩ nhiều như vậy nữa. Việc cấp bách bây giờ là mau chóng ôn lại sách vở đi, ngày mai anh sẽ đi tìm cho em một ít sách giáo khoa cấp ba về.”

Tuy Nguyên Linh Bội có bằng tốt nghiệp cấp ba, nhưng dù sao cũng đã lâu lắm rồi, chút kiến thức hồi cấp ba sớm đã quên gần hết.

Vì vậy, cô đương nhiên cần phải ôn lại sách giáo khoa cấp ba một lượt cho thật kỹ, nếu không thì thi thố thế nào được.

“Xuân Nha, cảm ơn anh.” Nguyên Linh Bội ôm chặt lấy Trình Xuân Nha, trong lòng vô cùng cảm động.

“Muốn cảm ơn anh thì hãy thể hiện bằng hành động thực tế đi!” Dứt lời, Trình Xuân Nha liền tắt đèn, sau đó dùng hành động để mang lại cho Nguyên Linh Bội niềm vui sướng thuộc về phái nữ.

Haiz! Trình Xuân Nha thật lòng cảm thấy, mình đóng vai đàn ông ngày càng thuận buồm xuôi gió.

...

Có sự ủng hộ của Trình Xuân Nha, những ngày tiếp theo Nguyên Linh Bội dồn hết tâm sức vào việc ôn tập sách vở.

Ngay cả con trai cũng giao hết cho mẹ chồng chăm sóc.

Mẹ Trình cũng vô cùng ủng hộ việc con dâu muốn đi thi đại học.

Nếu không phải hai đứa con trai của bà đều không có khiếu học hành, thì bà chắc chắn cũng đã bắt chúng đi thi đại học rồi.

...

Thời gian trôi qua trong những ngày ôn tập căng thẳng của Nguyên Linh Bội, chẳng mấy chốc đã đến ngày thi.

Trải qua hai ngày thi đại học căng thẳng, Nguyên Linh Bội thấp thỏm chờ đợi kết quả ở nhà, lòng dạ lúc nào cũng như lửa đốt.

Cùng chung tâm trạng với Nguyên Linh Bội còn có Cao Vận Lan và Hồ Tại Minh ở dưới quê.

Đúng vậy, Cao Vận Lan và Hồ Tại Minh cũng tham gia kỳ thi đại học.

Chỉ có điều, trong khi Hồ Tại Minh khá tự tin thì tình hình của Cao Vận Lan lại hoàn toàn trái ngược.

Ai bảo Cao Vận Lan không làm hết bài thi cơ chứ, điều này khiến cô ta không có chút chắc chắn nào về điểm số của mình.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện