Cánh tay Lục Ngang chống lên đầu gối, thở hổn hển, "Thẩm... Thẩm Thanh Nguyệt, tớ... tớ sắp c.h.ế.t rồi."

Thẩm Thanh Nguyệt kéo tay áo Lục Ngang, "Cậu đừng dừng ở đây, cùng tớ giãn cơ, thả lỏng một chút."

Lục Ngang bộ dạng sắp c.h.ế.t, đi theo Thẩm Thanh Nguyệt giãn cơ.

Mãi một lúc lâu sau, cậu mới cảm thấy mình như sống lại.

"Thẩm Thanh Nguyệt, cậu cần gì phải cố gắng như vậy?"

Thẩm Thanh Nguyệt nói, "Tớ muốn làm phi công, cậu biết mà."

Lục Ngang ngơ ngác đứng đó, "Cậu nói thật à, tớ cứ tưởng hồi nhỏ cậu nói đùa."

Thẩm Thanh Nguyệt rất nghiêm túc nói, "Đương nhiên là thật, ai lại lấy chuyện này ra đùa."

"Tớ biết là không dễ dàng, nhưng phải luôn nỗ lực mới được. Tớ không chuẩn bị trước, đến lúc có cơ hội cũng không thể nắm bắt được."

Thẩm Thanh Nguyệt xách cặp sách đi về phía tòa nhà dạy học, Lục Ngang chậm rãi đi theo sau.

Thẩm Thanh Nguyệt chắc chắn không nói đùa.

Nếu Thẩm Thanh Nguyệt đi làm phi công không quân, vậy cậu phải làm sao? Làm phi công thì cậu chắc chắn không được, cậu rất có tự biết mình.

Vậy nếu muốn ở gần Thẩm Thanh Nguyệt, thì ít nhất cũng phải vào không quân mới được.

Lục Ngang vừa đi vừa hạ quyết tâm, sau này không thể lười biếng nữa, phải rèn luyện sức khỏe thật tốt, cậu cũng muốn vào không quân!

Liên tục nửa tháng, Thẩm Thanh Nguyệt sáng nào cũng ra ngoài rèn luyện, mưa gió không đổi.

Ngay cả khi trời mưa, trường học hủy bỏ buổi tập thể d.ụ.c, Thẩm Thanh Nguyệt cũng mang theo quần áo đến chạy bộ.

Thẩm Thanh Nguyệt vốn nghĩ Lục Ngang không thể kiên trì được, nhưng mỗi sáng sáu giờ, cô đều thấy Lục Ngang tươi cười ở cổng trường.

Ngay cả sáng Chủ nhật, trên sân thể d.ụ.c của trường vẫn có thể thấy bóng dáng của Thẩm Thanh Nguyệt và Lục Ngang.

Chạy cùng Thẩm Thanh Nguyệt liên tục hai tuần, Lục Ngang cảm thấy mình đã thích nghi hơn nhiều.

Lúc đầu chân đau muốn c.h.ế.t, ngủ cũng cảm thấy không biết để đâu cho phải, mấy ngày nay đã đỡ hơn rất nhiều.

Trong giờ toán, Lục Ngang nghĩ cách truyền mẩu giấy nhỏ cho Thẩm Trì Việt.

Thẩm Trì Việt đang làm bài toán mà thầy giáo vừa nói, một cục giấy đã bay tới.

Cậu ngẩng đầu lên, Lục Ngang nháy mắt với cậu.

Thẩm Trì Việt lườm cậu một cái, mở cục giấy ra.

[Bắt đầu từ ngày mai cậu đừng mang bữa sáng nữa, bữa sáng cứ để tớ lo.]

Trên giấy hoàn toàn không có tên Thẩm Thanh Nguyệt, nhưng Thẩm Trì Việt biết, Lục Ngang đây là muốn bao bữa sáng cho em gái cậu.

Thẩm Trì Việt viết hai chữ — [Không được!]

Viết xong, cậu liền ném cục giấy lại.

Lục Ngang vui vẻ mở cục giấy ra, liền thấy hai chữ to — Không được.

Cậu tức giận viết một dòng chữ bên dưới — [Thẩm Trì Việt cậu quản rộng thật đấy, có giỏi thì solo!]

Nói xong, cậu lại ném cục giấy qua.

Thẩm Trì Việt mở ra xem, lại viết thêm mấy chữ — [Được, solo, dù sao cậu cũng không đ.á.n.h lại tôi.]

Thầy giáo dạy toán Nhậm Tân Bình trên bục giảng vừa viết công thức lên bảng đen, vừa quay đầu lại, đã thấy Lục Ngang ở phía sau không nghiên cứu bài toán, mà ở đó ném giấy chơi.

Người nhận giấy chính là Thẩm Trì Việt cách một lối đi.

Nhậm Tân Bình đẩy gọng kính, tức điên người.

Thầy bước nhanh xuống phía sau, đứng ngay cạnh bàn của Thẩm Trì Việt.

Lúc Thẩm Trì Việt nhận ra thì đã muộn, cho dù Thẩm Thanh Nguyệt ở đó ho khan không ngừng, cậu cũng không để ý thấy Nhậm Tân Bình đã đi đến trước mặt mình.

Nhậm Tân Bình giật lấy tờ giấy đó, "Giờ toán rất nhàm chán phải không, chơi vui nhỉ."

Thẩm Trì Việt nhìn theo ánh mắt, rất xấu hổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhậm Tân Bình nhìn mấy dòng chữ trên giấy, gọi một tiếng, "Lục Ngang!"

Lục Ngang biết ngay, mình ném giấy còn làm liên lụy đến Thẩm Trì Việt.

Cậu lập tức đứng dậy, cười hì hì, "Thầy Nhậm, giấy là em ném, không liên quan đến Thẩm Trì Việt."

Nhậm Tân Bình nhìn thấy Lục Ngang là đau đầu, một mầm non tốt, rõ ràng là của lớp bọn họ!

"Cái nụ cười đó của em thu lại cho tôi!"

Nụ cười trên mặt Lục Ngang lập tức thu lại, thật sự là đến đi tự nhiên, sau đó trợn tròn mắt nhìn Nhậm Tân Bình một cách nghiêm túc.

Nhậm Tân Bình huơ huơ tờ giấy trong tay, "Được, không liên quan đến Thẩm Trì Việt, chữ trên này là bay lên à?"

Thẩm Trì Việt đứng dậy, rất thẳng thắn, "Thầy Nhậm, chữ không biết bay, là em tự viết lên."

Nhậm Tân Bình tức giận nhìn Lục Ngang và Thẩm Trì Việt, "Hai em đều biết rồi phải không, ra ngoài đứng cho tôi, đừng làm lỡ thời gian học của các bạn khác, xem tôi tan học xử lý hai em thế nào!"

Nói rồi, Nhậm Tân Bình còn nhét tờ giấy đó vào túi áo của mình.

Lục Ngang và Thẩm Trì Việt nhìn nhau, hai người lặng lẽ đi ra hành lang từ cửa sau.

Dựa vào tường, Lục Ngang cảm thán, "May mà mình thông minh, trên giấy không viết tên Thẩm Thanh Nguyệt."

Thẩm Trì Việt lườm cậu một cái, "Hai chữ thông minh đều cảm thấy bị x.úc p.hạ.m rồi."

Lục Ngang hừ nhẹ một tiếng, "Dù sao ngày mai tớ cũng sẽ đi mua bữa sáng, cậu đừng quản."

"Tôi họ Thẩm, tôi thích quản." Thẩm Trì Việt nhẹ nhàng nói.

Lục Ngang nghĩ một lúc lâu, đột nhiên mắt sáng lên, "Tớ lười nói với cậu, cuối tuần tớ đi tìm bác gái và bà nội nói, họ chắc chắn sẽ đồng ý."

Thẩm Trì Việt thuận miệng hỏi một câu, "Tôi mang của tôi, cậu mua của cậu, không xung đột."

Lục Ngang không đồng ý, "Thế sao được, chuyện cần phải lựa chọn sao có thể để Thẩm Thanh Nguyệt làm, như vậy không đạo đức."

Thẩm Trì Việt lườm cậu một cái, "Bây giờ tôi đang ở ngoài lớp học, cậu thấy như vậy đạo đức à?"

Sau khi chuông tan học vang lên, Thẩm Thanh Nguyệt lập tức chạy ra cửa sau, "Anh ba, hai người bàn bạc xong chưa?"

Hai người đồng thanh: "Có gì hay mà bàn với cậu ta!"

Nhậm Tân Bình bước nhanh ra ngoài, "Hai em, theo tôi lên văn phòng!"

Mai Lệ vừa tan học về văn phòng, đã thấy Nhậm Tân Bình dẫn hai bảo bối của lớp mình đến.

Nhậm Tân Bình đập tờ giấy lên bàn, "Cô Mai, Lục Ngang và Thẩm Trì Việt trong giờ học truyền giấy, cô có quản không?"

Mai Lệ nhìn nội dung trên tờ giấy, thật là trẻ con.

"Các em là học sinh, không được đ.á.n.h nhau, solo các kiểu càng không được."

Lục Ngang lập tức nói, "Thầy cô, chúng em nói đùa thôi, hơn nữa em cũng không đ.á.n.h lại cậu ấy, cậu ấy nói thật đấy ạ."

Nhậm Tân Bình tức giận nói, "Trong giờ không nghe giảng, còn có mặt mũi cười!"

Chuyện này quả thực làm không đúng, Lục Ngang và Thẩm Trì Việt cùng nhau xin lỗi Nhậm Tân Bình.

Thấy hai người thái độ tốt, cơn giận của Nhậm Tân Bình cũng dịu đi nhiều.

Nhưng cứ thế mà tha cho họ? Điều đó rõ ràng là không thể.

"Hai em đợi chút!"

Nhậm Tân Bình đi tìm những bộ đề thi toán lớp mười còn lại từ trước, tìm được đủ mười bộ.

"Mỗi người mười bộ, sáng thứ hai tuần sau mang đến cho tôi. Mỗi bộ đề không đạt một trăm linh tám điểm, tôi sẽ mời phụ huynh!"

Lục Ngang, Thẩm Trì Việt: ...

Mười bộ đề, bao gồm toàn bộ kiến thức toán học kỳ một lớp mười.

Lục Ngang lật qua một lượt, "Thầy ơi, chúng ta có phải vừa mới khai giảng không? Rất nhiều thứ chưa học mà."

Nhậm Tân Bình nhìn trời, "Nếu em không làm được, trực tiếp mời phụ huynh!"

Từ văn phòng ra, Lục Ngang ở đó than vãn, "Thà trực tiếp mời phụ huynh còn hơn."

Thẩm Trì Việt cuộn đề thi lại, "Vậy cậu trực tiếp gọi phụ huynh cậu đến đi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện