Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
Chương 43: Tổ Mộ Nhà Anh Bốc Khói Xanh
Trịnh Lan Hoa dắt Thẩm Hải Bình đi ở một bên, nhìn dáng vẻ thân thiết của Phương Hiểu Lạc và Thẩm Kim Hạ, khóe miệng không nhịn được nhếch lên.
Đợi đến khi Phương Hiểu Lạc nhìn sang, bà lại đè khóe miệng xuống, vẫn là dáng vẻ ban đầu kia.
"Tôi mới không lo lắng cho cô." Bà cứng miệng.
Phương Hiểu Lạc sán lại gần: "Vâng, con biết, mẹ chính là lo lắng cho con trai mẹ."
Trịnh Lan Hoa: "Cô biết là tốt."
Phương Hiểu Lạc ôm Thẩm Kim Hạ chậm rãi đi, Thẩm Tranh hỏi: "Em và mẹ nói chuyện gì thế?"
Phương Hiểu Lạc cố ý nói lớn: "Mẹ khen em vừa xinh đẹp lại giỏi giang đấy, nói anh có thể cưới được em, là nhà họ Thẩm các anh thắp hương tám đời, tổ mộ bốc khói xanh đấy."
Trịnh Lan Hoa đi phía trước bước chân khựng lại, người cứng đờ vài giây, ngay sau đó lại dắt Thẩm Hải Bình đi về phía trước.
Thẩm Tranh cười nói: "Em nói đúng."
Sau khi về nhà, Phương Hiểu Lạc bắt tay vào làm bữa tối.
Cô và Thẩm Tranh hôm nay mua không ít đồ, cô trước tiên ném trứng cút mua về vào nồi luộc, sau đó sơ chế sạch sẽ thịt ba chỉ mới mua, thái miếng to.
Thẩm Tranh túc trực trong bếp, giúp nhóm lửa, thêm củi.
Sau đó, anh cầm lấy tạp dề, giúp Phương Hiểu Lạc đeo vào, đứng ở một bên rất nghiêm túc quan sát cô nấu ăn, âm thầm ghi nhớ các bước trong lòng.
Bắc nồi đun dầu, Phương Hiểu Lạc bắt đầu thắng nước hàng, nhìn trong nồi nổi bong bóng nhỏ, biến thành màu caramel, cô đổ thịt ba chỉ miếng to đã sơ chế vào nồi.
"Xèo" một tiếng, hơi nóng bốc lên.
Phương Hiểu Lạc nhanh ch.óng đảo đều, rất nhanh, mỗi một miếng thịt ba chỉ đều được bọc lên một lớp nước hàng đỏ hồng sáng bóng.
Đảo đến khi gần được, Phương Hiểu Lạc thêm nước dùng, hành gừng và các loại gia vị.
Cô vớt trứng cút đã luộc xong qua nước lạnh, không bỏng tay nữa, cũng dễ bóc.
Thẩm Kim Hạ thò cái đầu nhỏ vào: "Chị ơi, em có thể làm gì không?"
Phương Hiểu Lạc nhìn trên đầu cô bé còn đeo hai cái kẹp tóc nhỏ màu đỏ kia, đáng yêu vô cùng.
Cô vẫy tay với Thẩm Kim Hạ: "Em đi bê cái ghế nhỏ tới, giúp chị bóc trứng cút ra."
Thẩm Kim Hạ gật đầu lia lịa: "Vâng ạ."
Nói xong, đôi chân ngắn của cô bé đảo cực nhanh, rất nhanh bê một cái ghế nhỏ tới, ngồi ở đó.
Rõ ràng một quả trứng cút nhỏ xíu, Thẩm Kim Hạ bưng trong tay nhìn to đùng.
Cô bé học theo dáng vẻ của Phương Hiểu Lạc, trước tiên gõ gõ vào cạnh chậu, sau đó nghiêm túc bóc vỏ đi.
Cô bé nhíu mày nhỏ, chu cái miệng nhỏ, rất là nghiêm túc, rất là ra sức.
Động tác của cô bé rất chậm, nhưng một chút cũng không dừng lại.
Cô bé bỏ một quả trứng cút đã bóc xong vào một cái chậu khác, cuối cùng như trút được gánh nặng lộ ra nụ cười.
Phương Hiểu Lạc khen ngợi: "Hạ Hạ nhà chúng ta giỏi quá, thật giỏi giang."
Được khen ngợi, Thẩm Kim Hạ càng ra sức hơn.
Thẩm Tranh cúi đầu nhìn một lớn một nhỏ hai người, không khí bóc quả trứng cút cũng rất hạnh phúc, cũng nhịn không được hỏi: "Anh còn có thể làm gì?"
Phương Hiểu Lạc chỉ huy: "Đi gọt bốn năm củ khoai tây đi, sau đó thái thành sợi, lại thái một củ cà rốt."
"Rõ."
Thẩm Tranh nói xong, động tác nhanh nhẹn đi rửa khoai tây, gọt vỏ, đi thái sợi.
Phương Hiểu Lạc đứng dậy, thuận tiện vo gạo, hấp cơm trắng trên nồi.
Trứng cút đều bóc xong, Thẩm Kim Hạ vỗ vỗ tay nhỏ: "Chị ơi, chúng em đều bóc xong rồi, chúng em đều giỏi quá đi."
"Đúng vậy, chúng ta giỏi thật đấy." Phương Hiểu Lạc giơ ngón tay cái lên với Thẩm Kim Hạ.
Cô rửa sạch trứng cút, trực tiếp ném vào trong nồi.
Sau đó, Phương Hiểu Lạc lại cắt đậu phụ khô ra, thắt thành nút đậu phụ, cũng ném vào trong nồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nước canh sôi sùng sục, ùng ục ùng ục nổi bong bóng, mùi thơm bốn phía, khiến người ta nhịn không được nuốt nước miếng.
Thẩm Hải Phong đi học về, còn chưa vào sân, đã ngửi thấy mùi thơm quyến rũ này.
Bạn học Vu Phi Húc cùng về với cậu bé vươn dài cổ: "Thẩm Hải Phong, thơm thật đấy, tay nghề mẹ kế cậu tốt thật. Khi nào mời tớ đến nhà cậu nếm thử?"
Thẩm Hải Phong lạnh lùng một khuôn mặt: "Ăn cái rắm, thèm c.h.ế.t cậu!"
Vu Phi Húc hừ nhẹ một tiếng: "Đồ keo kiệt!" Nói xong cậu ta liền một mình chạy đi.
Lúc Thẩm Hải Phong vào sân, phát hiện bà nội cậu bé Trịnh Lan Hoa vậy mà đang xào rau trên bếp lò trong sân.
Cậu bé chạy tới xem, bà nội cậu bé xào khoai tây sợi.
Nói là xào, thật ra cũng gần giống như hầm, về cơ bản chỉ cho dầu và muối. Cho dù là như vậy, Thẩm Hải Phong cũng cảm thấy rất tốt rồi, tuy rằng không phải ngon đến mức nào, ít nhất không khó nuốt.
"Bà nội, bố cháu bọn họ về rồi?"
Trịnh Lan Hoa đáp một tiếng: "Về rồi."
Thẩm Hải Phong chạy bịch bịch về phòng, chỉ thấy Thẩm Hải Bình ngồi ngay ngắn trước bàn, đang viết viết vẽ vẽ trên giấy.
Cậu bé đi tới, nhìn trên nhìn dưới, Thẩm Hải Bình vẫn lành lặn, cậu bé cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cậu bé sán lại xem tờ giấy kia, bên trên vẽ ba đứa trẻ con, hai người lớn.
Trước kia, Thẩm Hải Bình vẽ bức tranh này, đều chỉ có một người lớn, bây giờ rõ ràng thêm một người phụ nữ.
"Đây là em vẽ mẹ kế kia của chúng ta?"
Thẩm Hải Bình không nói lời nào, căn bản không nghe thấy.
Cơm của Phương Hiểu Lạc hấp xong, thịt kho tàu trứng cút nút đậu phụ cũng hầm xong rồi, múc đầy một chậu lớn.
Sau đó, cô rửa sạch khoai tây sợi và cà rốt sợi Thẩm Tranh đã thái, chần nước sôi, sau đó dùng nước lạnh dội qua cho nguội hẳn.
Lại dùng dầu nóng phi hành hoa, tỏi băm còn cả hoa tiêu, lập tức mùi thơm được kích thích ra.
Sau đó cô lại cho lượng muối và giấm thích hợp, trộn đều, một món nộm khoai tây sợi đã làm xong.
Vô cùng thanh giòn, sảng khoái. Vàng đỏ xen kẽ rất đẹp mắt.
Nếu có thể cho ớt thì càng tốt, nhưng Phương Hiểu Lạc cảm thấy trẻ con không ăn được cay, cho nên đều giản lược đi.
Một chậu cơm lớn, một chậu đầy thịt kho tàu, cộng thêm một đĩa lớn nộm khoai tây sợi đã lên bàn.
Bên kia, khoai tây sợi Trịnh Lan Hoa xào cũng đã lên bàn.
Lần này bà không đặc biệt làm món chính, dù sao bà nghĩ rồi, cơm Phương Hiểu Lạc hấp chắc chắn đủ cho cả nhà ăn.
Phương Hiểu Lạc đương nhiên nhìn ra ý tứ của Trịnh Lan Hoa, cả nhà tự mình xới cơm, cô cũng không lên tiếng.
Điều này đủ để chứng minh, Trịnh Lan Hoa đang từng bước tan rã, đây là chuyện tốt.
Chỉ có điều bà lão mặt lạnh tim nóng, khẩu xà tâm phật này, đang từng bước tan rã, bước tiếp theo còn cần một bậc thang.
Mọi người vây quanh bàn ngồi xuống, Phương Hiểu Lạc dùng đĩa nhỏ gắp một phần thức ăn cho Thẩm Hải Bình và Thẩm Kim Hạ mỗi người, như vậy tiện cho bọn họ gắp.
Thẩm Hải Phong nhìn Thẩm Hải Bình đưa một miếng thịt kho tàu hầm mềm nhừ trong suốt vào miệng, vội vàng thu hồi ánh mắt, gắp một đũa khoai tây sợi vào miệng.
Nhưng vừa quay đầu lại, Thẩm Kim Hạ liền gắp một miếng nộm khoai tây sợi đưa vào miệng.
Tiếng nhai giòn tan kia, đồ trong miệng Thẩm Hải Phong vốn dĩ đã không có vị gì, trực tiếp làm cho cậu bé c.ắ.n vào lưỡi.
Cái này, Thẩm Hải Phong che miệng, rên một tiếng, mặt lập tức đỏ bừng.
Thẩm Tranh nhìn dáng vẻ của cậu bé: "Sao thế?"
Thẩm Hải Phong hoãn hồi lâu: "Cắn vào lưỡi rồi."
Thẩm Tranh tự nhiên biết sự cố chấp của Thẩm Hải Phong, anh thuận tay gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào bát cậu bé: "Trên bàn không phải có thịt sao, còn c.ắ.n vào lưỡi, lớn tướng rồi."
Thẩm Hải Phong nhìn chằm chằm miếng thịt ba chỉ năm lớp kia, nhất thời không biết làm gì.
Cậu bé ngẩng đầu cẩn thận từng li từng tí nhìn Phương Hiểu Lạc một cái, phát hiện mẹ kế này cũng không có biểu cảm gì, cũng không ngăn cản cậu bé ăn miếng thịt này.
Mẹ kế không phải đều không cho mọi người ăn thịt sao? Đặc biệt thái độ mấy ngày nay của cậu bé không tốt như vậy, tại sao mẹ kế Phương Hiểu Lạc không ngăn cản cậu bé?
Đợi đến khi Phương Hiểu Lạc nhìn sang, bà lại đè khóe miệng xuống, vẫn là dáng vẻ ban đầu kia.
"Tôi mới không lo lắng cho cô." Bà cứng miệng.
Phương Hiểu Lạc sán lại gần: "Vâng, con biết, mẹ chính là lo lắng cho con trai mẹ."
Trịnh Lan Hoa: "Cô biết là tốt."
Phương Hiểu Lạc ôm Thẩm Kim Hạ chậm rãi đi, Thẩm Tranh hỏi: "Em và mẹ nói chuyện gì thế?"
Phương Hiểu Lạc cố ý nói lớn: "Mẹ khen em vừa xinh đẹp lại giỏi giang đấy, nói anh có thể cưới được em, là nhà họ Thẩm các anh thắp hương tám đời, tổ mộ bốc khói xanh đấy."
Trịnh Lan Hoa đi phía trước bước chân khựng lại, người cứng đờ vài giây, ngay sau đó lại dắt Thẩm Hải Bình đi về phía trước.
Thẩm Tranh cười nói: "Em nói đúng."
Sau khi về nhà, Phương Hiểu Lạc bắt tay vào làm bữa tối.
Cô và Thẩm Tranh hôm nay mua không ít đồ, cô trước tiên ném trứng cút mua về vào nồi luộc, sau đó sơ chế sạch sẽ thịt ba chỉ mới mua, thái miếng to.
Thẩm Tranh túc trực trong bếp, giúp nhóm lửa, thêm củi.
Sau đó, anh cầm lấy tạp dề, giúp Phương Hiểu Lạc đeo vào, đứng ở một bên rất nghiêm túc quan sát cô nấu ăn, âm thầm ghi nhớ các bước trong lòng.
Bắc nồi đun dầu, Phương Hiểu Lạc bắt đầu thắng nước hàng, nhìn trong nồi nổi bong bóng nhỏ, biến thành màu caramel, cô đổ thịt ba chỉ miếng to đã sơ chế vào nồi.
"Xèo" một tiếng, hơi nóng bốc lên.
Phương Hiểu Lạc nhanh ch.óng đảo đều, rất nhanh, mỗi một miếng thịt ba chỉ đều được bọc lên một lớp nước hàng đỏ hồng sáng bóng.
Đảo đến khi gần được, Phương Hiểu Lạc thêm nước dùng, hành gừng và các loại gia vị.
Cô vớt trứng cút đã luộc xong qua nước lạnh, không bỏng tay nữa, cũng dễ bóc.
Thẩm Kim Hạ thò cái đầu nhỏ vào: "Chị ơi, em có thể làm gì không?"
Phương Hiểu Lạc nhìn trên đầu cô bé còn đeo hai cái kẹp tóc nhỏ màu đỏ kia, đáng yêu vô cùng.
Cô vẫy tay với Thẩm Kim Hạ: "Em đi bê cái ghế nhỏ tới, giúp chị bóc trứng cút ra."
Thẩm Kim Hạ gật đầu lia lịa: "Vâng ạ."
Nói xong, đôi chân ngắn của cô bé đảo cực nhanh, rất nhanh bê một cái ghế nhỏ tới, ngồi ở đó.
Rõ ràng một quả trứng cút nhỏ xíu, Thẩm Kim Hạ bưng trong tay nhìn to đùng.
Cô bé học theo dáng vẻ của Phương Hiểu Lạc, trước tiên gõ gõ vào cạnh chậu, sau đó nghiêm túc bóc vỏ đi.
Cô bé nhíu mày nhỏ, chu cái miệng nhỏ, rất là nghiêm túc, rất là ra sức.
Động tác của cô bé rất chậm, nhưng một chút cũng không dừng lại.
Cô bé bỏ một quả trứng cút đã bóc xong vào một cái chậu khác, cuối cùng như trút được gánh nặng lộ ra nụ cười.
Phương Hiểu Lạc khen ngợi: "Hạ Hạ nhà chúng ta giỏi quá, thật giỏi giang."
Được khen ngợi, Thẩm Kim Hạ càng ra sức hơn.
Thẩm Tranh cúi đầu nhìn một lớn một nhỏ hai người, không khí bóc quả trứng cút cũng rất hạnh phúc, cũng nhịn không được hỏi: "Anh còn có thể làm gì?"
Phương Hiểu Lạc chỉ huy: "Đi gọt bốn năm củ khoai tây đi, sau đó thái thành sợi, lại thái một củ cà rốt."
"Rõ."
Thẩm Tranh nói xong, động tác nhanh nhẹn đi rửa khoai tây, gọt vỏ, đi thái sợi.
Phương Hiểu Lạc đứng dậy, thuận tiện vo gạo, hấp cơm trắng trên nồi.
Trứng cút đều bóc xong, Thẩm Kim Hạ vỗ vỗ tay nhỏ: "Chị ơi, chúng em đều bóc xong rồi, chúng em đều giỏi quá đi."
"Đúng vậy, chúng ta giỏi thật đấy." Phương Hiểu Lạc giơ ngón tay cái lên với Thẩm Kim Hạ.
Cô rửa sạch trứng cút, trực tiếp ném vào trong nồi.
Sau đó, Phương Hiểu Lạc lại cắt đậu phụ khô ra, thắt thành nút đậu phụ, cũng ném vào trong nồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nước canh sôi sùng sục, ùng ục ùng ục nổi bong bóng, mùi thơm bốn phía, khiến người ta nhịn không được nuốt nước miếng.
Thẩm Hải Phong đi học về, còn chưa vào sân, đã ngửi thấy mùi thơm quyến rũ này.
Bạn học Vu Phi Húc cùng về với cậu bé vươn dài cổ: "Thẩm Hải Phong, thơm thật đấy, tay nghề mẹ kế cậu tốt thật. Khi nào mời tớ đến nhà cậu nếm thử?"
Thẩm Hải Phong lạnh lùng một khuôn mặt: "Ăn cái rắm, thèm c.h.ế.t cậu!"
Vu Phi Húc hừ nhẹ một tiếng: "Đồ keo kiệt!" Nói xong cậu ta liền một mình chạy đi.
Lúc Thẩm Hải Phong vào sân, phát hiện bà nội cậu bé Trịnh Lan Hoa vậy mà đang xào rau trên bếp lò trong sân.
Cậu bé chạy tới xem, bà nội cậu bé xào khoai tây sợi.
Nói là xào, thật ra cũng gần giống như hầm, về cơ bản chỉ cho dầu và muối. Cho dù là như vậy, Thẩm Hải Phong cũng cảm thấy rất tốt rồi, tuy rằng không phải ngon đến mức nào, ít nhất không khó nuốt.
"Bà nội, bố cháu bọn họ về rồi?"
Trịnh Lan Hoa đáp một tiếng: "Về rồi."
Thẩm Hải Phong chạy bịch bịch về phòng, chỉ thấy Thẩm Hải Bình ngồi ngay ngắn trước bàn, đang viết viết vẽ vẽ trên giấy.
Cậu bé đi tới, nhìn trên nhìn dưới, Thẩm Hải Bình vẫn lành lặn, cậu bé cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cậu bé sán lại xem tờ giấy kia, bên trên vẽ ba đứa trẻ con, hai người lớn.
Trước kia, Thẩm Hải Bình vẽ bức tranh này, đều chỉ có một người lớn, bây giờ rõ ràng thêm một người phụ nữ.
"Đây là em vẽ mẹ kế kia của chúng ta?"
Thẩm Hải Bình không nói lời nào, căn bản không nghe thấy.
Cơm của Phương Hiểu Lạc hấp xong, thịt kho tàu trứng cút nút đậu phụ cũng hầm xong rồi, múc đầy một chậu lớn.
Sau đó, cô rửa sạch khoai tây sợi và cà rốt sợi Thẩm Tranh đã thái, chần nước sôi, sau đó dùng nước lạnh dội qua cho nguội hẳn.
Lại dùng dầu nóng phi hành hoa, tỏi băm còn cả hoa tiêu, lập tức mùi thơm được kích thích ra.
Sau đó cô lại cho lượng muối và giấm thích hợp, trộn đều, một món nộm khoai tây sợi đã làm xong.
Vô cùng thanh giòn, sảng khoái. Vàng đỏ xen kẽ rất đẹp mắt.
Nếu có thể cho ớt thì càng tốt, nhưng Phương Hiểu Lạc cảm thấy trẻ con không ăn được cay, cho nên đều giản lược đi.
Một chậu cơm lớn, một chậu đầy thịt kho tàu, cộng thêm một đĩa lớn nộm khoai tây sợi đã lên bàn.
Bên kia, khoai tây sợi Trịnh Lan Hoa xào cũng đã lên bàn.
Lần này bà không đặc biệt làm món chính, dù sao bà nghĩ rồi, cơm Phương Hiểu Lạc hấp chắc chắn đủ cho cả nhà ăn.
Phương Hiểu Lạc đương nhiên nhìn ra ý tứ của Trịnh Lan Hoa, cả nhà tự mình xới cơm, cô cũng không lên tiếng.
Điều này đủ để chứng minh, Trịnh Lan Hoa đang từng bước tan rã, đây là chuyện tốt.
Chỉ có điều bà lão mặt lạnh tim nóng, khẩu xà tâm phật này, đang từng bước tan rã, bước tiếp theo còn cần một bậc thang.
Mọi người vây quanh bàn ngồi xuống, Phương Hiểu Lạc dùng đĩa nhỏ gắp một phần thức ăn cho Thẩm Hải Bình và Thẩm Kim Hạ mỗi người, như vậy tiện cho bọn họ gắp.
Thẩm Hải Phong nhìn Thẩm Hải Bình đưa một miếng thịt kho tàu hầm mềm nhừ trong suốt vào miệng, vội vàng thu hồi ánh mắt, gắp một đũa khoai tây sợi vào miệng.
Nhưng vừa quay đầu lại, Thẩm Kim Hạ liền gắp một miếng nộm khoai tây sợi đưa vào miệng.
Tiếng nhai giòn tan kia, đồ trong miệng Thẩm Hải Phong vốn dĩ đã không có vị gì, trực tiếp làm cho cậu bé c.ắ.n vào lưỡi.
Cái này, Thẩm Hải Phong che miệng, rên một tiếng, mặt lập tức đỏ bừng.
Thẩm Tranh nhìn dáng vẻ của cậu bé: "Sao thế?"
Thẩm Hải Phong hoãn hồi lâu: "Cắn vào lưỡi rồi."
Thẩm Tranh tự nhiên biết sự cố chấp của Thẩm Hải Phong, anh thuận tay gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào bát cậu bé: "Trên bàn không phải có thịt sao, còn c.ắ.n vào lưỡi, lớn tướng rồi."
Thẩm Hải Phong nhìn chằm chằm miếng thịt ba chỉ năm lớp kia, nhất thời không biết làm gì.
Cậu bé ngẩng đầu cẩn thận từng li từng tí nhìn Phương Hiểu Lạc một cái, phát hiện mẹ kế này cũng không có biểu cảm gì, cũng không ngăn cản cậu bé ăn miếng thịt này.
Mẹ kế không phải đều không cho mọi người ăn thịt sao? Đặc biệt thái độ mấy ngày nay của cậu bé không tốt như vậy, tại sao mẹ kế Phương Hiểu Lạc không ngăn cản cậu bé?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









