Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh dẫn theo Thẩm Hải Bình rời khỏi nhà họ Phương, đi thẳng đến xưởng thêu Giang Thành.

Trần Mỹ Quân thấy trạng thái Phương Hiểu Lạc không tồi, rất là vui mừng.

"Em bây giờ thật sự không giống trước kia, tuy rằng vẫn là em, nhưng thật sự trạng thái tốt hơn không ít."

Phương Hiểu Lạc nghe xong tổng kết một câu chính là, phụ nữ ngàn vạn lần đừng yêu đương mù quáng.

Phương Hiểu Lạc cười nói: "Chị Trần, lần này em đến là muốn hỏi, còn việc tính theo sản phẩm không? Em muốn lấy vài món đồ thêu về."

Trần Mỹ Quân vừa nghe, lập tức đáp: "Đương nhiên là có, em muốn là có. Em không biết đâu, hai bộ sườn xám em thêu trước đó, bán được giá cao lắm đấy, còn có người hỏi có nữa không cơ."

Phương Hiểu Lạc cùng Trần Mỹ Quân đi vào kho đăng ký, lần này lấy năm bộ sườn xám, còn có các loại chỉ tơ.

Trên đường trở về, Phương Hiểu Lạc nói: "Chúng ta đi mua thêm ít đồ đi, em muốn mua thêm ít sữa bột và mạch nha tinh, Hạ Hạ còn nhỏ như vậy, xương cốt lại không tốt, nên mỗi ngày uống chút sữa bột các loại để bồi bổ."

"Hải Phong và Hải Bình cũng gầy quá, mặt vàng vọt gầy gò, vừa nhìn là biết suy dinh dưỡng. Bây giờ đón về chưa đến một tháng thì còn được, thời gian dài mà vẫn như vậy, người không biết, tưởng anh người bố trên danh nghĩa, thực tế là cậu này ngược đãi trẻ con đấy."

Thẩm Tranh chỉ cảm thấy, Phương Hiểu Lạc mỗi lời nói hành động đều đang suy nghĩ thay cho anh, trong lòng còn ngọt hơn mật.

"Được, đều nghe em." Thẩm Tranh nói: "Chỉ có điều, em một lần lấy năm bộ sườn xám về thêu, vất vả quá."

Phương Hiểu Lạc nói: "Cũng bình thường, dù sao bây giờ thời gian rảnh rỗi nhiều, kiếm chút tiền tiêu vặt."

Thẩm Tranh chắc chắn sẽ không can thiệp Phương Hiểu Lạc làm gì: "Vất vả quá thì nghỉ ngơi, đừng để bản thân mệt quá."

Hai người mua không ít đồ lên xe ô tô, sau đó không bao lâu, Từ Chí Cương lái xe, chở Triệu Lệ Hồng, Từ Nhã Thu và Chu Ngạn Văn, cùng nhau chạy tới nơi đóng quân.

Chu Ngạn Văn vốn dĩ không định tham gia chuyện này, bảo anh ta ra mặt cho Từ Nhã Thu? Anh ta mới không muốn.

Nhưng vừa nghĩ tới, đi đại viện quân khu tìm, có thể gặp Phương Hiểu Lạc, tâm tư anh ta liền hoạt động, đường hoàng đi theo cùng, nói có thể làm nhân chứng.

Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh dẫn theo Thẩm Hải Bình, xuống xe ô tô ở trấn Thanh Thạch, sau đó đạp xe đạp chạy về đại viện quân khu.

Vừa đến cổng, lúc Phương Hiểu Lạc bọn họ kiểm tra theo thông lệ liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

"Thẩm đoàn trưởng, chị dâu!"

Phương Hiểu Lạc quay đầu nhìn, là Lưu Thiến Như.

"Là Thiến Như à, khéo thật."

Lưu Thiến Như đi tới: "Chị dâu, chị và Thẩm đoàn trưởng mua không ít đồ nhỉ."

Phương Hiểu Lạc đậy nắp thùng giấy đựng sườn xám đã kiểm tra xong lại: "Ừ."

Lưu Thiến Như liếc mắt một cái liền nhìn thấy sườn xám trong thùng giấy của Phương Hiểu Lạc.

Tuy rằng động tác đậy lại của Phương Hiểu Lạc nhanh, nhưng cô ta cũng có một bộ sườn xám giống hệt, cô ta chắc chắn nhận không nhầm.

Chất liệu kia, màu sắc kia! Tuy rằng không nhìn thấy hoa văn phía trước, nhưng chắc chắn xuất xứ từ một nơi.

Bộ sườn xám kia là cô ta nhờ người bỏ giá cao mua được, nghe nói là thợ thêu giỏi nhất Giang Thành thêu đấy. Cô ta vẫn luôn coi như bảo bối, cũng không nỡ mặc lắm.

Tổng cộng cô ta mới mặc hai lần, lần nào cũng được người ta khen ngợi.

Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh đi ra ngoài, Thẩm Tranh vậy mà bỏ ra nhiều tiền như vậy, cũng mua cho Phương Hiểu Lạc một bộ sườn xám giống hệt? Nghĩ đến đây, trong lòng Lưu Thiến Như liền không thoải mái, đồ cô ta có, Phương Hiểu Lạc không nên có.

Sớm biết Thẩm Tranh hào phóng như vậy, để dành được nhiều tiền như vậy, lúc đó cô ta càng không nên từ chối xem mắt chuyện này.

Huống hồ, Thẩm Tranh còn là đoàn trưởng trẻ tuổi nhất toàn quân khu, còn từng lập chiến công.

Lưu Thiến Như thật sự càng nghĩ càng hối hận, hận không thể thời gian quay ngược lại.

Tất cả đồ đạc sau khi kiểm tra, vào cổng lớn, Phương Hiểu Lạc hỏi Thẩm Tranh: "Lưu Thiến Như xinh đẹp không?"

Thẩm Tranh lắc đầu: "Không để ý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phương Hiểu Lạc trừng mắt: "Cô ta vừa rồi đứng ngay cạnh anh, mắt đều sắp mọc trên người anh rồi, anh không để ý?"

Thẩm Tranh: "Trong mắt anh, cô ấy chỉ là một người lính. Binh lính toàn quân khu nhiều lắm."

Phương Hiểu Lạc lập tức vui vẻ: "Anh nói đúng."

Lúc Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh bọn họ về đến nhà, Thẩm Kim Hạ nghe thấy tiếng xe đạp, đôi chân ngắn chạy từ trong nhà ra.

Trịnh Lan Hoa cũng đi khập khiễng đi ra, nhìn thấy Thẩm Hải Bình bình an vô sự, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó làm như không có việc gì đi quét sân.

Thẩm Kim Hạ nhìn thấy Phương Hiểu Lạc mắt sáng lên, cười híp mắt lao thẳng tới.

"Chị."

"Chị ơi."

Phương Hiểu Lạc ngồi xổm xuống, đón Thẩm Kim Hạ đầy cõi lòng.

"Chị ơi, em nhớ chị lắm."

Phương Hiểu Lạc lấy từ trong túi áo ra hai cái kẹp tóc hình mặt cười màu đỏ, kẹp lên hai b.í.m tóc sừng dê trên đầu cô bé.

Đây là kẹp tóc đặc trưng của thời đại này, kẹp tóc nhỏ hình mặt b.úp bê này, là bằng nhựa, vòng bên ngoài là chất liệu tơ lụa, bên dưới còn có hạt nhựa nhiều màu.

Lúc Phương Hiểu Lạc nhìn thấy cảm thấy rất đáng yêu, liền chọn hai cái màu đỏ, cảm thấy rất hợp với Thẩm Kim Hạ.

Quả nhiên, trẻ con nên mặc đồ màu sắc tươi tắn, cả người trông vừa xinh đẹp vừa vui mắt.

Thẩm Kim Hạ sờ sờ đồ trên đầu: "Đây là cái gì ạ?"

Phương Hiểu Lạc dắt Thẩm Kim Hạ, đi đến trước gương tủ quần áo lớn: "Em xem đi, thích không?"

Thẩm Kim Hạ nhìn mình trong gương, bỗng chốc như không nhận ra nữa.

Cô bé vươn tay, nhẹ nhàng sờ hai chiếc kẹp tóc nhỏ, khóe miệng vô thức cong lên.

Xin hỏi, có cô bé nào không thích thứ đồ này chứ?

"Chị ơi, cái này là tặng cho em sao?"

Phương Hiểu Lạc ngồi xổm xuống ôm cô bé: "Đúng rồi, đẹp không?"

Thẩm Kim Hạ gật đầu lia lịa: "Đẹp, đẹp thật đấy."

"Cảm ơn chị." Nói xong, Thẩm Kim Hạ chụt một cái lên mặt Phương Hiểu Lạc, hôn vang dội.

Trong lòng Phương Hiểu Lạc lướt qua một tia khác lạ.

Cô nhìn Thẩm Kim Hạ trong gương, cô bé mân mê hạt châu nhỏ dưới kẹp tóc, xoay trái xoay phải, vui vẻ vô cùng.

Bản thân cô cũng cười theo Thẩm Kim Hạ.

Thẩm Tranh mang tất cả đồ bọn họ mua về bỏ vào bếp, liền nghe thấy bên ngoài có người gọi anh: "Thẩm đoàn trưởng, anh về chưa?"

Thẩm Tranh đi ra, hỏi: "Việc gì thế?"

"Thẩm đoàn trưởng, cổng lớn có người đến cáo trạng, nói anh dung túng con trai hành hung, làm bọn họ bị thương, bảo sư đoàn nhất định phải cho bọn họ một lời giải thích. Sư trưởng bảo anh ra cổng lớn một chuyến."

Thẩm Tranh nhíu mày, anh dung túng con trai hành hung?

Phương Hiểu Lạc cũng nghe thấy tiếng, dắt Thẩm Kim Hạ ra hỏi: "Người cáo trạng có nói tên bọn họ không?"

"Nói rồi, tên là Từ Nhã Thu."

Trịnh Lan Hoa chống cái chổi hỏi: "Từ Nhã Thu? Cô gái mà bà mối nhắc tới lúc trước?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện