Phương Hiểu Lạc còn chưa nói gì, Trương Tân Diễm đã sốt ruột, "Thẩm đoàn trưởng, cậu ngồi một lát trước đã, tôi có lời muốn nói với Hiểu Lạc."

Thẩm Tranh cũng không vội, rất tôn trọng Trương Tân Diễm, "Vâng ạ."

Trương Tân Diễm kéo Phương Hiểu Lạc sang căn phòng không người đối diện, "Hiểu Lạc, con nói với mẹ, con và Thẩm đoàn trưởng là chuyện thế nào?"

Phương Hiểu Lạc liền biết, Trương Tân Diễm chắc chắn sẽ hỏi.

Cô ngoại trừ giấu giếm chuyện mình xuyên không cũng như dùng linh tuyền hóa giải d.ư.ợ.c lực, những cái khác đều nói cho Trương Tân Diễm.

Trương Tân Diễm nghe xong, quả thực là lửa giận ba trượng, "Nhã Thu nó vậy mà làm ra loại chuyện này! Mẹ thật sự, có tâm tư đ.á.n.h c.h.ế.t nó!"

Nói xong, vành mắt bà bắt đầu đỏ lên, nghĩ đến những gì con gái ngoan của bà gặp phải, tim đều tan nát, "Con gái ngoan của mẹ, con gặp phải chuyện này, sau này phải làm sao đây!"

"Mẹ, đều qua rồi, hơn nữa con và Thẩm đoàn trưởng cũng chưa thế nào." Phương Hiểu Lạc an ủi, "Hơn nữa loại chuyện này, chúng ta cũng không có cách nào đi báo công an, dù sao cũng không tốt cho danh tiếng của con và Thẩm đoàn trưởng. Chỉ coi như lúc đó tát cô ta một cái."

Trương Tân Diễm tự nhiên là biết không có cách nào đi rêu rao khắp nơi, nhìn Phương Hiểu Lạc, trong lòng giống như nhỏ m.á.u, "Mẹ vốn dĩ còn cảm thấy, Thẩm đoàn trưởng không phải là một mối lương duyên, cậu ta mang theo ba đứa con đấy, ai gả cho cậu ta người đó phải đi làm mẹ kế cho con người ta. Nhưng bây giờ, con và Thẩm đoàn trưởng đều như vậy rồi, hôn sự này nhất định phải nhận lời."

Thật ra chuyện làm mẹ kế hay không, Phương Hiểu Lạc ngược lại không để ý lắm, cái này còn có thể làm mẹ không cần sinh con đấy.

Thời đại này, nhà ai kết hôn cũng đều nghĩ đến chuyện sinh con, kết hôn với Thẩm Tranh có một cái lợi, chính là sẽ không có ai giục sinh, hoàn toàn có thể không tự mình sinh con.

"Là mẹ có lỗi với con, nuôi Từ Nhã Thu con sói mắt trắng này, nó về thành phố còn đi hãm hại con. Hiểu Lạc con chịu khổ rồi." Trương Tân Diễm nghĩ lại nước mắt liền không kìm được.

Phương Hiểu Lạc dịu dàng lau nước mắt cho bà, "Mẹ, cái này không trách mẹ, biết người biết mặt không biết lòng, ai cũng không đoán ra được cô ta có thể làm ra loại chuyện táng tận lương tâm này."

Trương Tân Diễm nắm lấy tay Phương Hiểu Lạc, "Mẹ chỉ hy vọng, Thẩm đoàn trưởng có thể thật sự toàn tâm toàn ý đối tốt với con là được."

"May mà, nơi đóng quân của cậu ta cách chúng ta không tính là xa, bình thường về cũng coi như thuận tiện. Có tủi thân gì thì về tìm ba mẹ nói, chúng ta tuy rằng điều kiện kinh tế không tốt, nhưng chung quy là có thể chống lưng cho con, mãi mãi là chỗ dựa của con."

Phương Hiểu Lạc nghe trong lòng cảm động, mắt cũng theo đó mà cay cay, cố nén không để nước mắt rơi xuống.

Thật ra cô cũng có thể lựa chọn không gả, nhưng Thẩm Tranh, cô bây giờ ngược lại cảm thấy muốn thân cận.

Cô tin tưởng nhân phẩm của Thẩm Tranh.

Nếu nhân phẩm Thẩm Tranh có vấn đề, trong tình huống đó, chắc chắn sẽ không dừng lại khi còn một tia lý trí.

Còn nữa, Thẩm Tranh vậy mà tin tưởng cô một cách khó hiểu, uống thứ cô đưa không chút do dự.

Chung quy cũng là phải kết hôn, có lẽ Thẩm Tranh là một lựa chọn không tồi.

Hồi lâu sau, Trương Tân Diễm mới ngừng nước mắt, Phương Hiểu Lạc lấy nước cho bà chườm mắt, nhìn qua đỡ hơn nhiều.

Phương Hiểu Lạc và Trương Tân Diễm rất lâu không quay lại, Phương Thế Quân và Phương Cường đều không biết phải nói chuyện gì với Thẩm Tranh.

Trong lòng Thẩm Tranh cũng bắt đầu đ.á.n.h trống.

Nhìn thấy Phương Hiểu Lạc và Trương Tân Diễm quay lại, trong lòng anh vậy mà có chút căng thẳng.

Làm nhiệm vụ, giao hỏa với kẻ địch, bất luận gian nan hiểm trở thế nào, anh đều không cảm thấy căng thẳng, cố tình bây giờ cảm thấy căng thẳng.

Phương Hiểu Lạc thấy Thẩm Tranh đứng dậy, giống như đợi cô hạ đạt nhiệm vụ vậy, đột nhiên cười rộ lên, "Anh đừng căng thẳng."

Thẩm Tranh gãi gãi đầu, cười cười có chút xấu hổ.

Phương Hiểu Lạc tiếp tục nói, "Thẩm đoàn trưởng, tôi suy nghĩ kỹ rồi."

Cô nói, nhận ra cơ thể Thẩm Tranh dường như đều cứng đờ, "Tôi đồng ý gả cho anh."

Nghe thấy mấy chữ này, trái tim Thẩm Tranh lập tức rơi xuống, "Tôi... mỗi câu tôi vừa nói đều là thật, tôi nhất định sẽ thực hiện."

Phương Hiểu Lạc cười nhìn anh, "Tôi tin anh."

Phương Thế Quân và Phương Cường sốt ruột rồi.

Phương Cường cũng không quản được nhiều như vậy, "Mẹ, mẹ cứ thế đồng ý cho Hiểu Lạc gả đi?"

Trương Tân Diễm không có cách nào nói chân tướng sự việc cho Phương Cường, "Thẩm đoàn trưởng rất tốt, em gái con cũng thích. Mẹ thấy Thẩm đoàn trưởng người cũng thật thà, là ứng cử viên tốt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phương Cường nhìn sang Phương Hiểu Lạc, "Em thích Thẩm đoàn trưởng? Anh ta lớn hơn em tám tuổi, còn có con."

Phương Hiểu Lạc biết, Phương Cường là lo lắng cho cô, "Anh, em thật lòng đấy."

"Thẩm đoàn trưởng, đã đến rồi, buổi trưa đừng đi nữa, ăn cơm xong hẵng về." Trương Tân Diễm nói.

Thẩm Tranh cũng không khách sáo, đúng lúc hôm nay anh không có việc gì, "Vâng, cảm ơn thím."

Phương Hiểu Lạc biết, Phương Thế Quân chắc chắn một bụng câu hỏi muốn hỏi Trương Tân Diễm, còn về Trương Tân Diễm nói thế nào, cô mặc kệ.

"Con đi nấu cơm."

Thẩm Tranh theo sát một bước, "Tôi giúp cô."

Thấy Phương Hiểu Lạc đi vào bếp, đám người Phương Kiệt từ phòng lớn đi ra.

Những lời vừa rồi, bọn họ đều nghe thấy.

Phương Kiệt không có biểu cảm gì, chạy ra sân chẻ củi.

Phương Kiệt vẫn là khá thú vị, trải qua mấy ngày nay Phương Hiểu Lạc tìm hiểu về cậu, đứa em trai này là không vui rồi. Không thích nói chuyện, nhưng sẽ dùng hành động để quan tâm người khác.

Bây giờ rõ ràng là không muốn đồng ý cho cô gả cho Thẩm Tranh.

Phương Nhã Mai và Phương Nhã Đình nhìn nhau, đều có dáng vẻ không biết làm sao.

Thẩm đoàn trưởng trước mắt, xem ra tương lai chính là anh rể cả của bọn họ rồi. Vị anh rể cả tương lai này tuy rằng trông cũng được, nhưng cảm giác người lạnh lùng, không dễ tiếp cận.

Phương Nhã Đình tuổi nhỏ hơn một chút, đ.á.n.h giá Thẩm Tranh từ trên xuống dưới, "Thẩm đoàn trưởng, bạn học cháu đều nói, đi lính dữ lắm, biết đ.á.n.h người, còn từng g.i.ế.c người."

Thẩm Tranh nhìn cô bé trước mắt, giải thích rất chính thức, "Chú chỉ đ.á.n.h người xấu."

"Vậy chú sẽ luôn đối tốt với chị cả chứ?" Phương Nhã Đình lại hỏi.

Thẩm Tranh gật đầu, "Sẽ, sẽ luôn đối tốt với cô ấy."

Phương Nhã Đình véo góc áo, dường như lấy hết dũng khí to lớn, "Dù sao nếu chú đối xử không tốt với chị cả cháu, cháu... cháu sẽ dẫn chị cả về nhà, anh hai và chị hai cháu cũng đều nói rồi, đợi chúng cháu lớn lên thi đại học, kiếm thật nhiều tiền, chắc chắn có thể nuôi chị cả cả đời."

Phương Hiểu Lạc nhìn đôi mắt kiên định của Phương Nhã Mai và Phương Nhã Đình, trong lòng lập tức ấm áp.

Thẩm Tranh trịnh trọng tỏ thái độ, "Các cháu yên tâm, chú nói được làm được."

Phương Nhã Mai kéo Phương Nhã Đình vào phòng đông, đi tìm đám người Trương Tân Diễm rồi.

Trong bếp chỉ còn lại hai người Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh.

Phương Hiểu Lạc tính toán xem buổi trưa ăn gì, cũng không khách sáo, "Giúp tôi c.h.ặ.t sườn ra nhé."

"Được."

Trương Tân Diễm và Phương Thế Quân bọn họ đứng ở cửa, rèm trên kính cửa phòng vén lên một khe hở nhìn ra ngoài.

Phương Kiệt vừa nhặt củi, vừa liếc vào trong bếp, nhìn thấy Thẩm Tranh c.h.ặ.t sườn, nhóm lửa, đun nước, gọt khoai tây, rửa cải trắng...

Bà con xem náo nhiệt bên ngoài có người đang bàn tán ở đó ——

"Thẩm đoàn trưởng vậy mà vào bếp?"

"Đoàn trưởng lớn như vậy mà còn làm việc nhà?"

"Vừa nghe ý của Từ Nhã Thu là, người Thẩm đoàn trưởng muốn cưới là Phương Hiểu Lạc?"

"Nhìn dáng vẻ này, Thẩm đoàn trưởng là thích Phương Hiểu Lạc nhỉ."

"Xinh đẹp như vậy, người đàn ông nào không thích."

Một cô gái ở bên ngoài ngóng cổ nhìn vào, "Ái chà, nhiều sườn như vậy, Phương Hiểu Lạc vậy mà bỏ hết vào nồi, lãng phí như vậy, đúng là không biết sống. Nhà Thẩm đoàn trưởng này sau này có tội mà chịu rồi, nhà ai sống kiểu này, sớm muộn gì cũng làm bại lụi cái nhà!"

Thẩm Tranh ra ngoài đổ nước, vừa vặn nghe thấy tiếng nói chuyện của cô gái này, giọng cô ta không nhỏ, giống như cố ý để anh nghe thấy vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện